Nói thật, thực ra Tứ Tượng Thần Chi Chú thì ai chẳng làm ra được.
Thế nhưng thứ này không phải muốn có là có được.
Đám cường giả kia cũng đưa mắt nhìn nhau.
"Luồng sức mạnh vừa rồi... luồng hỏa diễm đó dường như có thể thiêu rụi mọi thứ, đây là loại sức mạnh gì? Nó chắc chắn không phải thuộc tính hỏa của hắn! Mỗi loại linh khí... linh khí có khả năng tạo ra sức mạnh hỏa diễm, chẳng lẽ là... Hỏa Thần châu?"
"Chỉ có thể là Hỏa Thần châu! Chỉ có thể như vậy! Ta không ngờ rằng Hỏa Thần châu vậy mà lại nằm trong tay ngươi, theo lý mà nói sức mạnh chí cao của Hỏa Thần châu thực sự có thể phá vỡ quy tắc miễn dịch linh lực."
"Chỉ là... sức mạnh của hắn mạnh hơn rất nhiều so với ta tưởng tượng, vừa nãy ta hình như mơ hồ cảm nhận được Lực Lượng Pháp Tắc!! Có lẽ hắn đã phóng thích pháp tắc của bản thân, đúng không? Để sức lực gia tăng gấp mười lần thậm chí còn cần nhiều pháp tắc hơn, đây là pháp tắc gì vậy?"
"Có lẽ không chỉ nâng cao pháp tắc, mà những phương diện khác cũng được nâng cao như đan dược, phù triện, ... , đây mới là lý do khiến hắn trong nháy mắt đã giết được Bán Thần!"
"..."
Hỏa Thần châu bị đoán ra là điều đương nhiên.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Diệp Thiên Dật lại do dự như vậy!
Thực ra cũng không tính là do dự.
Đoán ra chính là đoán ra, ít nhất cục diện cũng nhanh chóng được giải quyết! Diệp Thiên Dật xuất thủ muộn, đơn giản là vì hắn đang dùng Thương Sinh Chi Đồng để tìm ra điểm yếu! Chỉ là không biết nguyên nhân là gì, vậy mà Ly Tiên Nhi kia còn tìm ra nhanh hơn cả hắn.
Nàng quả thực không hề đơn giản!
Còn về Lực Lượng Pháp Tắc...
Nói thật, mọi người đều biết đến Lực Lượng Pháp Tắc, nhưng đã có ai thực sự gặp qua Lực Lượng Pháp Tắc, hay thậm chí là bất kỳ một loại Pháp Tắc nào hay chưa?
Tất nhiên là chưa ai từng gặp qua!
Vì chưa từng gặp nó, chưa từng cảm nhận nó, cho nên sau khi Diệp Thiên Dật phóng thích Lực Lượng Pháp Tắc, bọn họ cũng không có cách nào để so sánh!
Bọn họ thường sẽ không nghĩ đến phương diện pháp tắc.
Ai có thể tưởng tượng được loại thần vật thiên địa chí cao này lại có thể nằm trong tay một tên tiểu bối chứ? Chẳng ai tin cả, cũng chẳng ai nghĩ đến phương diện này.
Trần Mạch kia chăm chú nhìn cảnh tượng đang xảy ra, mắt hắn lóe lên sát khí cùng sự thâm độc!
Trần Mạch hắn rõ ràng mới là người được trời chọn, hắn mới là người đi đến đâu cũng được mọi người tâng bốc, chú ý đến!
Nhưng tại sao? Tại sao một tên tiểu tử không chút tiếng tăm lại có thể làm được những điều này? Mà nữ nhân kia là ai? Tại sao nàng cũng có thể làm được?
Bây giờ Trần Mạch hắn so với Diệp Thiên Dật chẳng khác gì đồ vô tích sự!
Đặc biệt là trước mặt Tử Yên Nhiên.
Loại cảm giác này khiến hắn vô cùng khó chịu.
Dựa vào cái gì chứ?
Trần Mạch hắn mới là người có danh tiếng nhất.
Hắn siết chặt tay!
Thực ra Diệp Thiên Dật bên kia cũng không dễ chịu hơn là bao!
Sức chống đỡ của cơ thể hắn cũng chỉ được như vậy, hai lần sử dụng Tứ Tượng Thần Chi Chú, sau đó lại còn thôi động Hỏa Thần châu, rồi Lực Lượng Pháp Tắc, điều này cũng đã vượt qua sức chịu đựng của hắn rồi.
Tứ Tượng Thần Chi Chú còn được, hắn miễn cưỡng có thể chịu đựng được, đằng này, cùng một lúc lại sử dụng nhiều thứ như vậy...
Hắn chống đỡ không nổi!
Cơ thể hắn run rẩy đứng trên không trung.
Nhưng hắn bắt buộc phải làm được!
Vì Diệp Thiên Dật biết, nếu như hắn không làm được, sợ rằng không ai trong số những người ở đây có thể làm được.
Có lẽ cũng có người có thể làm được, nhưng hắn chỉ có thể xem như là không có!
"Không gian bị phong tỏa!"
Diệp Thiên Dật buộc phải phóng thích không gian, phong ấn Thương Hồn tại chỗ!
"Thời gian... ngừng lại!"
Vèo -
Sau đó, Diệp Thiên Dật xông tới.
Diệp Thiên Dật đem chút sức lực cuối cùng của mình trực tiếp giết chết Thương Hồn kia!
Bình thường, Diệp Thiên Dật cũng không dễ dàng mà giết chết nó như vậy, nhưng dẫu sao nó cũng chỉ là một con quái vật, cộng thêm không gian và thời gian, nhiều lực lượng lớn mạnh như vậy, lại còn có cả vũ khí này nữa, Diệp Thiên Dật có thể làm được cũng là chuyện khá bình thường.
Sau khi Diệp Thiên Dật làm được tất cả những chuyện này thì cơ thể hắn cũng từ không trung rơi xuống.
Thanh kiếm trong tay hắn cũng rơi ra, nhưng khoảnh khắc thanh kiếm rơi ra, nó liền hóa thành một luồng hắc quang chui vào cổ tay Diệp Thiên Dật.
Vèo -
Gia Cát Thanh Thiên nhanh tay nhanh mắt nhảy lên đỡ lấy Diệp Thiên Dật.
"Tiểu tử này giỏi."
Gia Cát Thanh Thiên nhịn không nổi tán thưởng một câu!
Chẳng ai ngờ tới, trong tình thế tuyệt vọng lại có hai tiểu bối đứng ra.
Mà đao hồn, Thương Hồn và kiếm hồn theo đó mà bị chém chết, đám binh sĩ kia cũng tiêu tán không còn một mống nào.
Tầng tám mươi, thông quan rồi!...
Chớp mắt bảy ngày đã trôi qua.
Vì sức lực tiêu hao nghiêm trọng, cho nên Diệp Thiên Dật cũng liên tục ngủ mê mệt!
Chứ hắn cũng chẳng có thương thế gì, chỉ là tiêu hao quá nhiều sức lực, cơ thể cũng phải chịu đựng quá nhiều.
Ly Tiên Nhi đã tỉnh từ lâu.
Nàng đang ngồi thiền bên cạnh Diệp Thiên Dật để củng cố và nâng cao cảnh giới của mình.
Nhưng thật ra, thỉnh thoảng nàng lại nhìn sang Diệp Thiên Dật đang nằm bên cạnh.
Người này...
Là ai chứ?
Thực sự vô cùng kỳ quái.
Theo lý mà nói, một người như hắn không thể là hạng người vô danh trên đại lục này?
Diệp Thiên Dật...
Nàng vẫn cảm thấy rất quen tai, nhưng lại không xác định được đó là ai.
Bình thường nàng rất ít giao du với bên ngoài hoặc là cũng chỉ đi rèn luyện, nàng đối với một số chuyện trên đại lục cũng không quá quan tâm, nàng cũng chỉ biết đến một vài người mà nàng cho là có thể gọi là đối thủ.
Nhưng hắn thì Ly Tiên Nhi quả thực không biết.
Nhưng những gì mà hắn thể hiện ra ngoài khiến nàng cảm thấy hắn nhất định là một người vô cùng xuất sắc, thậm chí Ly Tiên Nhi còn nghĩ rằng ít ra những gì mà hắn thể hiện, có một số thứ rất lợi hại và chưa chắc đã có ai vượt qua được hắn.
Hắn thực sự vô cùng lợi hại.
"Này, ngươi ngắm đủ chưa?"
Đột nhiên, truyền đến giọng nói của Diệp Thiên Dật.
Ly Tiên Nhi: "..."
Nàng mải nhìn Diệp Thiên Dật nên không để ý Diệp Thiên Dật đã tỉnh, hắn đã nhìn nàng từ rất lâu rồi.
Chủ yếu là vì Ly Tiên Nhi đang suy nghĩ vài thứ nên nhất thời không để ý.
Sau khi nghe thấy giọng nói của Diệp Thiên Dật, ánh mắt nàng vội vàng né tránh.
"Không có."
"Hả? Ngươi chưa ngắm đủ hả?"
Diệp Thiên Dật cười và ngồi dậy hỏi.
"Ta không có nhìn ngươi."
Ly Tiên Nhi thản nhiên nói.
"Nói điêu, rõ ràng ta thấy ngươi đang ngây người nhìn ta."
"Ta đang suy nghĩ vài chuyện mà thôi."
Diệp Thiên Dật cười, nói: "Vậy chắc chắn là đang nghĩ đến ta rồi."
Ly Tiên Nhi vươn tay ra lấy một phong thư đưa cho Diệp Thiên Dật.
"Gì đây?"
"Có một cô gái bảo ta đưa phong thư này cho ngươi, nàngrời đi rồi."
"Cô gái?"
Người mà hắn có thể nghĩ tới chỉ có thể là Tử Yên Nhiên mà thôi?
Cứ nghĩ đến nữ nhân này là Diệp Thiên Dật lại tức giận.
Tuy nhiên, Diệp Thiên Dật chắc chắn phải xem bức thư này.
Ly Tiên Nhi rời đi rồi.
Sau đó Diệp Thiên Dật mở bức thư ra.
Nói thật, may mà Diệp Thiên Dật đã xem.
Đại khái ý tứ của bức thư này là để giải thích hiểu lầm.
Nói một cách đơn giản, hiện tại Tử Yên Nhiên là Tử Nặc Thánh nữ của Thiên Nhân Phong, mà Trần Mạch lại là Thánh tử của Thiên Vũ Thánh Địa.
Nàng có được thành tựu như bây giờ, ít nhiều cũng là do gặp được sư tôn của nàng.
Nhưng hiện tại, sư tôn của nàng đang trọng thương, cần một thứ để luyện chế đan dược, nàng cũng đã tìm kiếm thứ này ở khắp nơi, mà thứ này chỉ có ở Thiên Vũ Thánh Địa, nàng cần phải có được thứ này.
Mặc dù thứ này cũng chưa cần gấp.
Nàng đến đây cũng là do Trần Mạch gợi ý, nàng cũng hết cách rồi.
Hơn nữa, nàng và Trần Mạch cũng không phải người yêu của nhau, chỉ là tính chiếm hữu của Trần Mạch quá lớn, thân thiết một chút thôi hắn cũng sẽ không tha, đây là lý do vì sao rõ ràng nàng xao động khi nhìn thấy Diệp Thiên Dật, nhưng nàng không thể thể hiện điều đó ra bên ngoài, lại còn phải tỏ ra hờ hững.
Hắn thoải mái hơn nhiều rồi.