Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2240: CHƯƠNG 2239: SỰ UY HIẾP CỦA VẠN THIÊN VŨ

Những gì Diệp Thiên Dật nói, Tô Ngữ Ninh cũng không thể tìm ra điểm sơ hở nào.

Tô Ngữ Ninh duỗi lưng một cái, sau đó nói: "Cần một chút thời gian, khi nào thì ngươi cần?"

"Không vội, một tháng, hai tháng đều được."

Tô Ngữ Ninh nói: "Hai tháng không đến nỗi, một tháng ngược lại là không khác biệt quá nhiều."

"Được! Vậy thì làm phiền Tô hội trưởng."

Tô Ngữ Ninh mỉm cười nói: "Việc đôi bên cùng có lợi, nói làm phiền gì chứ, nói như vậy, đến lúc đó cực khổ cho Diệp công tử rồi."

Diệp Thiên Dật cười.

Sau đó cũng không nói gì nhiều, Diệp Thiên Dật liền vội vàng rời đi.

Sau khi trở về, Diệp Thiên Dật cũng không quá nhiều việc, chẳng qua chỉ là xử lý một vài việc vặt của tông môn, sau đó lại đi đến chỗ của Ly Tiên Nhi.

Vạn Thiên Vũ kia vẫn đang lấy lòng Ly Tiên Nhi, lúc Diệp Thiên Dật vừa đi qua, ánh mắt hắn ngưng lại.

"Ây dza, chuyến đi này mệt chết ta rồi."

Diệp Thiên Dật ngồi xuống thuận miệng nói một câu, sau đó quay đầu nhìn về phía Vạn Thiên Vũ kia, nói: "Thân là đệ tử mà một chút năng lực nhận biết cũng không có, không biết rót trà sao? Như thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn để bản trưởng lão tự mình rót? Hay là nói để sư tôn ngươi rót trà cho bản trưởng lão?"

Crắc crắc crắc — —

Vạn Thiên Vũ âm thầm siết chặt nắm đấm!

Đồ khốn kiếp!

Thái độ nhằm vào của Diệp Thiên Dật quá rõ ràng, Vạn Thiên Vũ cũng cảm nhận được.

Nhưng mà hắn cho rằng Diệp Thiên Dật nhằm vào mình là bởi vì trước đây Diệp Thiên Dật bảo hắn giúp đỡ theo đuổi Ly Tiên Nhi, hắn không đồng ý, cho nên hắn không vui.

Hành vi của kẻ tiểu nhân.

Quả thật là một kẻ tiểu nhân, dù sao cũng cùng tuổi với hắn, thật sự nhàm chán.

Sau đó Vạn Thiên Vũ rót trà cho Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi.

"Tiểu Tiên Nhi, tìm thời gian chúng ta ra ngoài ăn cơm một bữa?"

Diệp Thiên Dật cười nhìn Ly Tiên Nhi.

Ly Tiên Nhi: ?????

Vạn Thiên Vũ: ?????

Ly Tiên Nhi cũng bị sự xưng hô của Diệp Thiên Dật làm cho ngây ngẩn cả người.

Hả, cái này?

Vạn Thiên Vũ trực tiếp nổi giận rồi.

Có ý gì chứ?

Ngươi có thể xưng hô như vậy với nàng sao?

"Thập Tứ trưởng lão, xin chú ý xưng hô của ngươi."

Ly Tiên Nhi thản nhiên nói.

Vạn Thiên Vũ nghe thấy lời này của Ly Tiên Nhi trong lòng cảm thấy thoải mái.

"Xưng hô thế nào? Nàng là vợ tương lai của ta, ta gọi vợ tương lai của mình là Tiểu Tiên Nhi thì có vấn đề gì sao?"

Diệp Thiên Dật nhếch miệng cười.

Crắc crắc crắc ——

Vạn Thiên Vũ siết chặt nắm đấm.

"Gì vậy, không có việc gì của ngươi nữa, ngươi về trước đi."

Diệp Thiên Dật xua tay về phía Vạn Thiên Vũ.

Vạn Thiên Vũ cố gắng kiềm chế cơn giận của mình, hành lễ một cái sau đó rời đi.

Ngay lúc hắn vừa rời đi, lúc còn có thể nhìn thấy tình huống bên này, hắn không yên tâm quay đầu liếc nhìn một cái, hắn thấy được Diệp Thiên Dật cầm tay Ly Tiên Nhi!

Khoảnh khắc đó, hai đồng tử hắn đỏ lên!

"Diệp Thiên Dật! Dám đối nghịch với bản thiếu, ta sẽ khiến ngươi chết không yên ổn."

Tất cả chẳng qua chỉ là muốn theo đuổi Ly Tiên Nhi một cách bình thường, thế nhưng giữa đường lại xuất hiện một tên Diệp Thiên Dật!

Ly Tiên Nhi giãy giụa bỏ tay Diệp Thiên Dật ra, ánh mắt lạnh lùng như băng, sắc mặt như sương.

"Nếu ngươi chỉ vì ghét bỏ Vạn Thiên Vũ, thì không cần thiết đâu."

Ly Tiên Nhi lạnh lùng nói.

"À không, ta cũng là thật sự muốn theo đuổi nàng, dù sao hai ta không phải nói là một người ở đại lục Cửu Châu, một người ở đại lục Đồ Đằng, chúng ta đều đến từ đại lục Cửu Châu, có thể sống với nhau cả đời, cho nên cũng không có gì phải kiêng dè."

Dù sao Ly Tiên Nhi vẫn luôn cảm giác người này không đứng đắn, những lời hắn nói giống như đang nói giỡn vậy.

"Xin lỗi, ta không nghĩ tới những chuyện này." Nàng dừng một chút, sau đó nói: "Việc liên quan tới Vận Mệnh Chi Tháp, thế nào rồi?"

Diệp Thiên Dật nói; "Trên cơ bản đều đã sắp xếp ổn thỏa, còn lại sẽ giao cho nàng ấy, sau đó chúng ta sắp phải bận rộn rồi."

Ly Tiên Nhi gật đầu; "Không sao."...

Diệp Thiên Dật về tới Nhạc Vương phong, lúc này vừa đến dưới núi, thì thấy Vạn Thiên Vũ đang đợi mình.

Diệp Thiên Dật cười thầm trong lòng.

Hắn sớm đã đoán được.

Sau đó Diệp Thiên Dật đi thẳng đến như thế không nhìn thấy hắn ta.

"Thập Tứ trưởng lão."

Vạn Thiên Vũ gọi Diệp Thiên Dật.

"Hả? Có chuyện gì không?"

Diệp Thiên Dật dừng bước thản nhiên nói.

"Thập Tứ trưởng lão, có chuyện ta không thể không nói với ngươi."

"Nói đi."

Diệp Thiên Dật đốt một điếu thuốc.

"Ly Tiên Nhi là người con gái ta thích, xin Thập Tứ trưởng lão cách xa nàng một chút."

Vạn Thiên Vũ lạnh lùng nói.

Có một số việc hắn không có ý định che giấu, đương nhiên chỉ nhằm vào Diệp Thiên Dật, hắn tin rằng sau khi mình nói những điều này với Diệp Thiên Dật, cho hắn một trăm cái lá gan, hắn cũng không dám lại hành động thiếu suy nghĩ nữa, cũng tuyệt đối không dám tiết lộ ra ngoài.

Bởi vì Diệp Thiên Dật trước bối cảnh của Vạn Thiên Vũ hắn chỉ là cái đánh rắm thôi!

"Hả?"

Diệp Thiên Dật nhíu mày.

Cuối cùng nhịn không được rồi sao?

Sau đó Vạn Thiên Vũ nói: "Bản thiếu là thiếu chủ của Tiên Vương tông, chắc ngươi biết Tiên Vương tông chứ? Có lẽ ngươi có chút quan hệ với hội trưởng của Ngũ Nguyệt Thương Hội, nhưng cho dù là Tô gia trang thì cũng chỉ có thể ngang hàng với Tiên Vương tông thôi, ngươi hiểu không?"

"À, ta hiểu rồi."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Hiểu rồi là được, bản thiếu đặc biệt hóa thân bình thường, chính là để theo đuổi Ly Tiên Nhi với một phương thức bình thường, thậm chí không tiếc trở thành một đệ tử ở Vạn Độc tông nhỏ bé này, còn ngươi lại nhiều lần đối đãi như vậy với bản thiếu, trong tình huống bình thường, ngươi sớm đã chết không toàn thây rồi, nhưng mà bản thiếu nể tình ngươi trong tình huống không biết tình hình thực tế, cho nên tha cho ngươi một mạng, về sau ngươi biết nên làm như thế nào rồi chứ?"

Diệp Thiên Dật gật đầu; "Ừm, ta biết rồi."

"Được! Vậy bản thiếu tha cho ngươi một mạng này, nếu lại có thêm một lần nào nữa, thì ngươi phải chết!"

Nói xong, Vạn Thiên Vũ quay người rời đi, đột nhiên nghĩ ra điều gì.

"À đúng rồi, chuyện này không cho phép ngươi nói với Ly Tiên Nhi, hay bất kỳ người nào, bằng không mà nói ngươi cũng phải chết! Hôm nay bản thiếu nói những điều này với con sâu cái kiến hèn mòn như ngươi cũng đã là phúc phận của ngươi rồi, ngươi tự mình suy nghĩ kĩ đi."

Vạn Thiên Vũ nói xong liền rời đi.

Diệp Thiên Dật vuốt cằm.

Uy hiếp Diệp Thiên Dật hắn sao?

Ha ha ha ha.

Thật thú vị.

Sau đó Diệp Thiên Dật không đi đến Nhạc Vương phong, mà đi đến ngọn núi chính.

Bên trong đại điện, Thẩm Thiên Luyện và mấy vị trưởng lão ngồi ở đằng kia, nghe những lời Diệp Thiên Dật nói.

"Ngươi nói cái gì? Một đệ tử nhỏ bé mà cũng dám uy hiếp ngươi sao? Còn nói tùy tiện có thể khiến ngươi chết? Đệ tử nào có gan to như thế??"

Thẩm Thiên Luyện tức giận đập bàn một cái.

Đây tuyệt đối không phải là diễn kịch, cho dù Diệp Thiên Dật tuổi còn trẻ, nhưng dù sao cũng là trưởng lão của Vạn Độc tông, một đệ tử dám cả gan nói chuyện với trưởng lão như thế, vậy sao có thể được chứ?

Diệp Thiên Dật "uất ức" hít mũi một cái.

"Chính là đệ tử Vạn Thiên Vũ của Thập Ngũ trưởng lão! Quá kiêu ngạo! Hắn cũng có thể là gặp người trẻ tuổi như ta, căn bản không xem ta là trưởng lão, mới láo xược như thế, có thể trong mắt hắn, ta đơn giản cũng chỉ là một người cùng thế hệ cảnh giới không cao mà thôi."

"Là hắn!"

Thẩm Thiên Luyện và vài người liếc nhìn nhau.

Một đệ tử tử sắc mãn thiên phú duy nhất...

"Tông chủ, dựa theo tông quy, phải xử lý như thế nào?"

Diệp Thiên Dật ôm quyền hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!