Vì Diệp Thiên Dật?
Trên thực tế, biện pháp tốt nhất chính là như vậy.
Dẫu sao sức mạnh bọn họ đã sử dụng cũng không phải của bản thân bọn họ, hơn nữa sức mạnh này cần phải tiêu hao một lượng lớn Tứ Tượng Thần chi chú, sau khi bọn họ dùng nó, thu lại không gian kết giới trước, sau đó chạy trốn, đợi sức lực của bọn họ tiêu tán đi rồi quay lại sau, đây chắc chắn là biện pháp tốt nhất.
Nên như vậy.
Mọi người đều cảm thấy nên như vậy.
Cho nên, nhìn thấy bên trong đánh nhau kịch liệt và thê thảm như vậy thì mọi người đều có chút khó hiểu.
Mà Thiên Nhận Lưu chẳng phải là không biết?
Nhưng mục tiêu của hắn chính là Diệp Thiên Dật.
Hiện giờ hắn là đang nhằm vào Diệp Thiên Dật, nếu lần này mà chạy sau đó quay lại thì nhỡ hắn chạy mất thì sao? Hắn cũng không phải là tên ngốc, hắn nhất định có thể nhận thức được!
"Không được!"
Thiên Nhận Lưu nghiêm mặt.
"Ngươi ngăn Thẩm Thiên Luyện cho ta."
Nói xong, Thiên Nhận Lưu nhìn về phía Diệp Thiên Dật, sau đó hắn trực tiếp xông tới.
Hắn cũng muốn xem sức chống đỡ của người này!
"Tuyệt Đối Lĩnh Vực!"
Hắn xông tới bên cạnh Diệp Thiên Dật rồi trực tiếp phóng thích Lĩnh Vực của bản thân, cùng hắn biến mất khỏi Vạn Độc tông.
Nói đúng ra là bọn họ đã tiến vào bên trong một không gian độc lập.
"Thú vị thật."
Diệp Thiên Dật đứng trong một không gian tối tăm, khóe miệng khẽ mỉm cười nhìn Thiên Nhận Lưu.
"Đường đường là tông chủ của Thiên Ảnh Đường, vậy mà chỉ vì một Thập Tứ trưởng lão nhỏ nhoi lại đi tiến đánh Vạn Độc tông."
Thiên Nhận Lưu hừ lạnh một tiếng, nói: "Ngươi nghĩ nhiều rồi, ngươi có vẻ hơi quá xem trọng bản thân thì phải, bản tông chủ động xuất thủ với ngươi, vì ngươi làm huynh đệ của bản tông chủ bị thương."
"Ngươi nói vị vừa nãy đúng không?"
Diệp Thiên Dật cười hỏi.
"Đúng!"
"Được rồi."
Diệp Thiên Dật cười trong lòng, sau đó đưa tay ra, trong tay xuất hiện một thanh kiếm.
Thiên Nhận Lưu nhìn chằm chằm vũ khí trong tay Diệp Thiên Dật.
Dựa vào kinh nghiệm của Thiên Nhận Lưu, hắn biết, thanh kiếm này có lẽ là một vũ khí thuộc hàng đỉnh cấp.
Dù sao trước đây hắn cũng chưa từng nghe qua lời đồn về thứ vũ khí này, dường như vũ khí này chưa từng xuất hiện trong tầm mắt của bất kỳ người nào.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy!
Cho nên, nó chứng thực cho suy nghĩ của Thiên Nhận Lưu, có lẽ hắn không dám lấy ra vũ khí này trước mặt người đời, vì vũ khí này rất lợi hại, mà một khi bị người khác nhận ra, hắn tất nhiên sẽ có họa sát thân.
Nhưng hiện tại chỉ có hai người bọn họ, hắn cần phải dùng vũ khí này để cứu sống bản thân.
Đúng như dự đoán, cùng với sự xuất hiện của vũ khí này, Thiên Nhận Lưu cũng cảm nhận được uy thế của Diệp Thiên Dật đang tăng lên.
Chỉ là dựa vào Tứ Tượng Thần chi chú nên tu vi của tiểu tử này mới trở nên như hiện tại, hơn nữa lại còn là một tiểu bối, Thiên Nhận Lưu có gì mà phải lo chứ?
"Bản tôn muốn thử xem sức chống chịu của ngươi!"
Trong tay Thiên Nhận Lưu xuất hiện một vũ khí giống như bánh đà, sau đó nó lóe lên với tốc độ rất nhanh trước mặt Diệp Thiên Dật.
Hiệu quả của Tuyệt Đối Lĩnh Vực là xuất hiện khoảng cách tuyệt đối giữa hai người.
Lĩnh Vực này không có tác dụng gì lớn đối với Diệp Thiên Dật, vì bản thân bọn họ có sẵn khoảng cách rồi, Thiên Nhận Lưu phóng thích thứ này cũng là vì muốn chọn một không gian đơn độc cho hắn và Diệp Thiên Dật, làm như vậy thì người ngoài cũng sẽ không biết bên trong đang xảy ra chuyện gì.
Nhưng mà...
Hắn tuyệt đối không ngờ tới...
"Cấm Linh."
Diệp Thiên Dật trực tiếp xông về phía Thiên Nhận Lưu với một Cấm Linh, hắn trợn tròn mắt, uy thế của cường giả kia trong nháy mắt đã tan biến.
Mà Diệp Thiên Dật một kiếm chém tới.
Thiên Nhận Lưu không cách nào phóng thích linh lực, hắn theo phản xả sử dụng bánh đà trong tay đỡ lấy một kiếm của Diệp Thiên Dật.
Phanh -
Hai vũ khi đụng vào nhau, bánh đà trong tay Thiên Nhận Lưu kia trực tiếp bị chém gãy.
"A -"
Thiên Nhận Lưu không thể ngờ tới vũ khí của hắn lại có thể bị chém gãy, cho nên, hắn căn bản không làm bất kỳ tư thế tránh né nào.
Nhưng hắn không hề nghĩ tới bánh đà lại trực tiếp bị chém nát như vậy, hơn nữa nó không có chút gì là sẽ dừng lại, nhanh như một con dao đang thái đậu phụ, chứ không phải là đang thái một miếng thịt đông.
Theo lý mà nói, bình thường cảm giác này phải như đang thái một miếng thịt đông, chứ tuyệt đối không phải là thái đậu phụ.
Cho dù hắn không phóng thích linh lực thì cũng không thể như vậy được.
Nhưng sự thật là như vậy.
Vì hắn không hề nghĩ tới điều này, cho nên, hắn còn chưa kịp rút bánh đà trong tay ra thì đã đụng vào kiếm của Diệp Thiên Dật, rồi bị gãy mất.
"A -"
Thiên Nhận Lưu hét thảm một tiếng, hắn cực kỳ bi thảm.
Đối với một cao thủ như hắn mà nói, mất một cánh tay không là gì cả, có cách để chữa trị, nhưng đau thì vẫn rất đau.
Diệp Thiên Dật cười lạnh.
Nói thật, hắn cũng lười muốn biết rốt cuộc vì sao Thiên Nhận Lưu này lại nhằm vào hắn, cho nên...
"Thời gian ngừng lại!"
Ngươi nói xem, cho dù cảnh giới của Thiên Nhận Lưu này rất cao, nhưng hắn không thể phóng thích linh lực, vậy thì hắn sao có thể đối phó với một đối thủ như Diệp Thiên Dật được?...
Ở bên ngoài, Văn Bất Nhã cau mày khi nhìn thấy hai người họ biến mất.
Xong rồi!
Lĩnh Vực của Thiên Nhận Lưu này lại có thể kéo được Diệp Thiên Dật vào, vậy thì có thể nói hắn có thể tùy ý chém giết Diệp Thiên Dật ở bên trong đó, nói cách khác, bảo vật trong tay Diệp Thiên Dật nhất định sẽ rơi vào tay của Thiên Nhận Lưu.
Mà bảo vật một khi đã rơi vào tay Thiên Nhận Lưu, Văn Bất Nhã biết là hắn sẽ mất đi tư cách cạnh tranh bảo vật.
"Đáng ghét!"
Văn Bất Nhã siết chặt tay.
Sớm biết như vậy thì hắn đã từng chút từng chút nghĩ cách rồi.
Hắn vẫn chưa hiểu nhiều về Thiên Nhận Lưu này.
Hắn biết Lĩnh Vực của Thiên Nhận Lưu là cái gì, hắn có hai tầng Lĩnh Vực! Hắn vẫn đang ẩn trốn chình là vì điều này!
Khốn nạn!
"Tông chủ! Thập Tứ trưởng lão bị Thiên Nhận Lưu dẫn vào trong Lĩnh Vực của hắn rồi, chưa rõ sống chết."
Thẩm Thiên Luyện lau máu tươi trên khóe miệng.
"Cái gì?"
Hắn nghiến răng!
"Giết cho ta! Ta tin Diệp Thiên Dật sẽ không có chuyện gì đâu! Đợi hắn ra ngoài, điều đầu tiên là mọi người đi tiếp đón Thập Tứ trưởng lão!"
"Vâng!"
Đối với Thẩm Thiên Luyện mà nói, hiện tại Diệp Thiên Dật là một người rất quan trọng, hơn nữa hắn rất cảm kích, rất tin tưởng Diệp Thiên Dật.
Hiện giờ, từ trong thâm tâm của hắn không mong Diệp Thiên Dật xảy ra chuyện.
"Tông chủ đâu?"
Người bên phía Thiên Ảnh Đường cũng rất khó chịu.
Bọn họ thất bại thảm hại!
Liên tiếp tháo chạy!
Thực sự, gần như người nào cũng muốn tháo chạy khỏi nơi này, sức mạnh của Tứ Tượng Thần chi chú và Thần Long rất đáng sợ, lão tử là Thái Cổ Thần Vương cảnh tứ giai cũng bị một tên nhất giai như ngươi đuổi đánh là thế nào?
Trò đùa gì vậy?
Bán Thần kia mới khó chịu, bọn họ chỉ là Bán Thần mà lại bị Thái Cổ Thần Vương cảnh tam tứ giai đuổi đánh?
Mẹ kiếp!
Ở nơi xa...
"Xem ra Thiên Ảnh Đường này tới đây vì Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông."
Một mình Văn Bất Nhã xuất thủ với Diệp Thiên Dật không nói lên điều gì, nhưng thêm vào một Thiên Nhận Lưu nữa, về cơ bản có thể giải thích, mục đích quá mạnh mẽ.
"Có thù sao? Hay là vì điều gì?"