Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2276: CHƯƠNG 2275: SỐNG KHÔNG QUÁ HAI NĂM?

Sống không quá hai năm?

Người này thật thú vị.

Bây giờ khắp đại lục, tất cả đều nghi ngờ tính chân thật của Thiên Hạ lệnh của Vạn Độc tông, ai cũng nói Vạn Độc tông đang tấu hài.

Sau đó, dưới tiền đề dạng này, đi tới Vạn Độc tông, người ở đây đều không nhắc đến gì cả, trực tiếp đề cập chuyện thù lao.

Thậm chí còn nói, chỉ cần hắn nói ra phương án chữa trị, cho dù vì không có dược liệu để thực hành thì cũng phải ứng ra một nửa thù lao.

Gạt người à?

Vậy ngươi tuỳ tiện nói là không tìm thấy linh vật thiên địa ở đại lục, không cách nào chứng thực được.

"Ha ha ha! Thú vị thật."

Thuỷ Bất Hối cười.

"Vậy làm sao kiểm chứng những gì ngươi nói có làm được không? Lỡ như linh vật thiên địa gì đó không dễ dàng tìm thấy thì sao."

Thuỷ Lam Tâm nói.

"Cái này thì, nếu không bàn cho ổn thoả, vậy thì đành xin lỗi."

"Vì vậy ngươi cảm thấy sẽ có người tới ư?"

Diệp Thiên Dật cười.

"Sẽ có."

"Đã lâu vậy rồi cũng chỉ có bọn ta đến?"

Thuỷ Lam Tâm hùng hổ doạ người.

"Vậy cũng là có rồi."

Diệp Thiên Dật mỉm cười và nói.

Thẩm Thiên Luyện ngồi đó nghe họ trò chuyện mà cũng toát cả mồ hôi.

Không phải, đại ca, chúng ta không phải đã nói trước rồi sao? Nếu có thể giúp ai đó chữa trị, họ có thể sẽ vì cảm kích mà giúp Vạn Độc tông vượt qua nguy cơ lần này đến từ Thiên Ảnh tông, sao ngươi chỉ quan tâm đến thù lao thôi vậy?

Ngươi lấy đâu ra tự tin trực tiếp đi lo cái thứ này đây?

Đúng là vô lý mà.

"Ha ha ha ha, lão phu rất mong chờ."

Phải nói là nếu tình tiết bình thường, Thuỷ Bất Hối thật sự không để ý cho lắm, nhưng đúng lúc hắn đến Vạn Độc tông, gặp hắn, mặc kệ là vẻ ngoài hay là lời nói vẫn khiến hắn cảm nhận được, cảm thấy rất có hứng thú.

Vì cảm thấy hứng thú, hắn vẫn muốn xem phần tiếp theo, hoặc muốn xem thử thủ đoạn của hắn, còn về có thể như thế nào thì bản thân Thuỷ Bất Hối cũng đủ phân biệt được.

"Cho nên tiền bối muốn thử hả?"

"Tới đi, là ngươi làm đúng không?"

Thuỷ Bất Hối mỉm cười, nhìn Diệp Thiên Dật và hỏi.

"Đúng!"

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Được!"

Sau đó, Thuỷ Bất Hối kéo tay áo của mình lên và đặt tay lên bàn.

Những người xung quanh cũng đứng dậy, theo trực giác đi tới bên cạnh mà không lên tiếng.

Diệp Thiên Dật ngồi trước mặt Thuỷ Bất Hối.

Phía sau Thuỷ Bất Hối có Thuỷ Lam Tâm, Thuỷ Văn Hiên cẩn thận quan sát, nhìn từng động tác của Diệp Thiên Dật.

Ly Tiên Nhi cũng đang quan sát Diệp Thiên Dật.

Rốt cuộc y thuật của Diệp Thiên Dật này có cao đến mức như những điều đã nói hay không?

Quả thật, dù là Ly Tiên Nhi cũng cảm thấy những gì Diệp Thiên Dật nói đúng là quá phô trương, người khác cảm thấy hắn đang khoác lác là chuyện bình thường.

Diệp Thiên Dật bắt mạch cho Thuỷ Bất Hối.

Nét mặt của hắn cũng thay đổi không ngừng.

Năm phút, mười phút.

Xung quanh đã yên ắng như thế được mười phút rồi.

Mãi tới khi Diệp Thiên Dật rút tay về.

"Sao rồi?"

Thuỷ Bất Hối hỏi Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật ngồi đó.

Lách cách...

Hắn châm một điếu thuốc và hút một ngụm.

Họ không biết nhiều về thuốc lá.

"Ám tật của tiền bối chắc là do U Minh Hàn Sư thú để lại."

Thuỷ Bất Hối thầm ngạc nhiên.

Trên đời này, cũng không có nhiều người biết ám tật của hắn là do U Minh Hàn Sư thú để lại. Hay nói cách khác, những đỉnh cấp y sư từng khám cho hắn biết, tin này bình thường cũng không truyền ra ngoài.

Hắn chỉ dựa vào việc thăm dò mạch tượng mà có thể đoán ra được điều này, ít ra cũng chứng minh y thuật của hắn cũng không yếu kém. Thuỷ Bất Hối có thể khẳng định chuyện này. Trong Vạn Độc tông có thể dự đoán ra cũng chỉ có một hai người.

Nhưng có thể làm được ở mức lợi hại như y sư thì tuyệt đối cũng không phải số ít. Chỉ có thể chứng minh y thuật của hắn tương đối mạnh mà thôi.

"Đúng vậy."

Thuỷ Bất Hối nói.

"U Minh Hàn Sư thú thuộc mãnh thú đỉnh cấp, nó có thể điều khiển một trong những ngọn lửa đặc biệt nhất trên thế giới này, Hàn Hoả. Đây là một dạng nhiệt độ cực thấp nhưng lệ thuộc vào sự tồn tại của ngọn lửa, bình thường bị sức mạnh kiểu này làm bị thương thì cũng là vấn đề nan giải. Mà tiền bối chắc là bị Hàn Hoả làm bị thương đến xương chân phải. Lúc đó vẫn chưa nhẫn tâm chặt đứt chân phải, dẫn tới không kịp nên Hàn Hoả đã từ chân ăn mòn tới nửa người trên."

Thuỷ Bất Hối gật đầu.

Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Đây cũng là nguyên nhân, cảnh giới của tiền bối dừng lại trong nhiều năm, chuyện này rất bình thường. Nhưng cũng may là mấy năm nay, tiền bối cũng tìm không ít y sư đến giúp. Tuy họ không có cách cực kỳ tốt để giải quyết triệt để căn bệnh khó nói này, nhưng ít ra cũng làm được ở mức có thể khống chế hoàn toàn, tránh lây nhiễm khắp người."

Thuỷ Bất Hối cũng không ngạc nhiên quá thể, đối với những y sư tài giỏi thì mấy chuyện này không khó suy đoán và dò xét.

"Ngươi nói không sai, quả thật là vậy, nhưng ít ra tin tốt lành cho tới giờ là, ám tật Hàn Hoả này đã được khống chế hoàn toàn. Nói cách khác, ngày thường lúc hồi phục thì đau đớn một chút, cảnh giới không cách nào tinh tiến, những thứ khác thì không có gì cả. Tới từng tuổi này như lão phu, tu vi này thật ra cũng không cảm thấy tiếc nuối gì nữa."

Thuỷ Bất Hối uống một ngụm trà rồi nhẹ nhàng nói.

"Nhưng cũng rất đáng tiếc, với tài năng của Bất Hối tôn giả, thì chắc chắn có cơ hội đạt đến Thần Chí Cao."

Thẩm Thiên Luyện nói.

"Thần Chí Cao? Nói ra dễ dàng, vậy há chẳng phải dễ dàng đạt được hay sao? Bây giờ cũng không tệ, ít ra cũng không nguy hiểm đến tính mạng, còn phải thấy cháu gái, cháu trai lập gia đình nữa."

Thuỷ Bất Hối mỉm cười rồi nhìn hai người phía sau.

"E là không phải như vậy."

Diệp Thiên Dật nói một câu.

Thuỷ Bất Hối cau mày.

"Hả?"

Sau đó Diệp Thiên Dật nói: "Theo ta thăm dò lúc nãy, Hàn Hoả này đã bắt đầu có xu hướng không khống chế được, chắc tiền bối cũng rõ. Thậm chí ngươi đã làm một số biện pháp nhưng xem ra cũng không có tác dụng gì. Tối đa chắc là hai năm, Hàn Hoả tích tụ lâu như vậy cũng sẽ không cách nào kiểm soát, bỗng chốc bộc phát. Đến lúc đó tiền bối có ngàn vạn kỹ năng cũng chỉ có thể hoá thành tro bụi ngay tức khắc."

"Cái gì?"

Thuỷ Văn Hiên và Thuỷ Lam Tâm đứng sau thấy run rẩy trong lòng, ngạc nhiên nhìn sang Diệp Thiên Dật, lại nhìn sang Thuỷ Bất Hối.

"Ông nội, những gì hắn nói có phải là thật không?"

Thuỷ Văn Hiên nhìn Thuỷ Bất Hối.

Thuỷ Bất Hối cau mày.

Diệp Thiên Dật nói: "Ta biết suy nghĩ của tiền bối, chắc không muốn để cháu gái và cháu trai của ngươi lo lắng. Nhưng thời gian đã hai năm rồi, hơn nữa hôm nay cũng đã tới đây, cũng không cần che giấu nữa, đúng không?"

Thuỷ Lam Tâm vốn dĩ không tin, nhưng nàng nhìn nét mặt và ánh mắt của ông nội mình thì cảm thấy đây là sự thật.

"Ông nội, những gì Thập Tứ trưởng lão nói là thật ư?"

Thuỷ Lam Tâm nhẹ nhàng hỏi.

Thuỷ Bất Hối khẽ thở dài, sau đó ngẩng đầu nhìn Diệp Thiên Dật.

"Là lão phu coi thường ngươi rồi, không ngờ y thuật của ngươi lại mạnh ơn so với trí tưởng tượng của lão phu. Điểm này mà ngươi cũng có thể dò ra, y thuật của ngươi quả thật không kém!"

Sau đó hắn lại nhìn sang Thuỷ Lam Tâm, Thuỷ Văn Hiên rồi nói: "Là thật, ta không muốn nói cho hai đứa cũng là vì sợ hai đứa lo lắng."

Đột nhiên đôi mắt của Thuỷ Văn Hiên đỏ hoe.

"Ông nội, ông sẽ không có chuyện gì đâu."

Hắn ôm lấy Thuỷ Bất Hối, Thuỷ Lam Tâm đứng đó khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, con ngươi xinh đẹp chợt run rẩy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!