Chắc chắn một trăm
Ly Tiên Nhi là một người không câu nệ tiểu tiết.
Cho dù bên ngoài có rất nhiều người chỉ trích nàng, ví dụ như chuyện xấu gì đó, nàng sẽ không quan tâm, bởi vì trong lòng nàng biết không có là được rồi.
Nhưng mà, bị Diệp Thiên Dật hỏi ngay trước mặt "ngươi là đang quan tâm ta sao?" Câu hỏi như vậy, nàng lập tức ngây ngẩn cả người.
Quan tâm hắn?
Dường như những điều này đúng là quan tâm.
"Ta cho rằng chúng ta là bạn bè, đúng chứ? Đã là bạn bè, điều này hẳn rất bình thường?"
"Không không không, chúng ta là người yêu."
Diệp Thiên Dật cười nói.
Ly Tiên Nhi nhác để ý đến hắn.
"Khụ khụ."
Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng, nói: "Chủ yếu là ta không muốn để cho những người khác biết về Hỏa Thần Châu, cho nên cần nàng giúp ta cùng luyện chế."
"Ừm."...
"Thẩm Tông chủ."
Bên ngoài, bởi vì sự ngạc nhiên mà Diệp Thiên Dật mang lại và sự tò mò đối với Diệp Thiên Dật, Thủy Bất Hối hỏi Thẩm Thiên Luyện.
Hai vị hoàng tử hàn huyên vài câu rồi cũng rời đi, bởi vì bọn hắn cũng biết, bọn hắn ở đây khá lúng túng, quấy rầy một vài chuyện của Thủy Bất Hối với Vạn Độc Tông.
"Bất Hối tôn giả xin chỉ giáo."
Thẩm Thiên Luyện nói.
"Thập Tứ trưởng lão này của các ngươi là người thế nào? Xem ra thật sự không tầm thường."
Nói thật ra, Thẩm Thiên Luyện cũng thật không ngờ, từ lúc ban đầu nghĩ trăm phương nghìn kế muốn đuổi Diệp Thiên Dật ra khỏi tông môn, đến bây giờ, hắn vui mừng có thể có một người như thế gia nhập vào Vạn Độc Tông, cảm giác hắn giống như là một vị chúa cứu thế trong Vạn Độc Tông tối tăm vậy.
"Nói thật, đối với Thập Tứ trưởng lão, chúng ta cũng không phải hiểu rất rõ, nhưng mà hắn hẳn là đến từ Cửu Châu đại lục."
"Đại lục Cửu Châu."
Thủy Bất Hối hơi do dự.
Hắn cũng hiểu rất nhiều về đại lục Cửu Châu, dù sao hắn cũng đã tiếp xúc qua không ít thiên tài đến từ đại lục Cửu Châu, thậm chí là một cường giả tương đối lợi hại ở bên ngoài.
Đối với tình thế của đại lục Cửu Châu, người hắn biết cũng tương đối nhiều, một người có thể gạt người khác, một nhóm người chắc chắn không có giả dối, trong tình huống bình thường ở đại lục Cửu Châu ở tất cả phương diện đều kém hơn một chút so với đại lục này của bọn hắn.
Những thứ như phẩm cấp linh khí, võ kỹ, tâm pháp.
Y thuật gì đó đương nhiên cũng vậy.
Phải nói đại lục Cửu Châu mạnh hơn bọn hắn, vậy cũng chính là thiên địa linh vật, đủ loại tinh thạch nhiều hơn những loại bên này, dù sao đại lục Cửu Châu lớn hơn.
Nhưng mà đại lục này của bọn hắn tuyệt đối cũng không nhỏ, khoan nhìn đến hai đế quốc, nhưng mà kích thước của một đế quốc này cực lớn, ngược lại hẳn là lớn hơn nhiều so với một đế quốc ở Chúng Thần Chi Vực.
Cho nên, thân là một người ở đại lục Cửu Châu có thể giải quyết những vấn đề nghi nan mà đại lục này không thể giải quyết được, quả thật khiến cho Thủy Bất Hối thấy hơi kỳ lạ.
Chẳng qua trước mắt cũng không thể xác định được rốt cuộc là tình huống gì, cứ cho rằng hắn thật sự có thể chữa khỏi như vậy quả thật quá sớm rồi.
"Bất Hối tôn giả, mặc dù lão phu cũng không biết nhiều về Thập Tứ trưởng lão, nhưng mà ta cảm thấy vẫn là ôm kỳ vọng, lão phu vẫn rất mong đợi ở hắn."
Thủy Bất Hối nói; "Đương nhiên lão phu cũng mong đợi, bằng không mà nói cũng sẽ không tiếp tục ngồi ở đây."
Khoảng hai giờ trôi qua, bóng dáng của Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi đi tới.
Thủy Bất Hối đang ngồi ở đó đánh cờ với lão tổ tông của Vạn Độc Tông, Thẩm Thiên Luyện và mấy vị trưởng lão, còn có Thuỷ Văn Hiên, Thuỷ Lam Tâm, bọn hắn ở đó trò chuyện, còn lại số đông chính là xem hai người bọn hắn đánh cờ.
Ngược lại Tiểu Tử Nhi rất gần với Thủy Lam Tâm, nàng cũng khiến cho Thuỷ Lam Tâm rất thích nàng.
Nói về lý, không có cô gái nào mà có thể từ chối Tiểu Loli như Tiểu Tử Nhi vậy đúng không?
"Đến rồi."
Ánh mắt của mọi người nhao nhao nhìn về phía hai người đang đi tới.
"Để mấy vị đợi lâu rồi."
Diệp Thiên Dật nói một câu.
"Cũng không lâu, đều đã là người lớn tuổi rồi, chút ít thời gian này gọi là đợi gì chứ?"
Ánh mắt của Thủy Bất Hối nhìn về bình ngọc trong tay Diệp Thiên Dật.
"Thập Tứ trưởng lão, như thế nào rồi?"
Đôi mắt đẹp của Thủy Lam Tâm nhìn Diệp Thiên Dật hỏi.
Đối với những thứ khác, nàng sẽ không có bất kỳ hứng thú nào, nhưng mà cái này liên quan đến sự sống chết của người ông mà nàng yêu nhất, nên nàng thật sự rất để ý.
Diệp Thiên Dật đưa bình ngọc kia cho Thủy Bất Hối, nói: "Đây là đan dược ta luyện chế, đan dược này hẳn là không có ghi chép trên đại lục, đây là ta dựa vào kinh nghiệm, kết hợp với tình hình của tiền bối để luyện chế ra, về phần dược tính, ta nghĩ tiền bối chắc có thể tra xét rõ."
Thủy Bất Hối nhận lấy bình ngọc, sau đó mở ra ở trước mặt tất cả mọi người, trong bình ngọc là một viên đan dược màu đỏ.
"Để lão phu xem một chút."
Thủy Bất Hối cầm đan dược trong tay, sau đó cảm nhận được một chút dược tính trong đó.
Không thể hoàn toàn cảm nhận được, nhưng mà đại khái có thể cảm nhận được một chút.
Thủy Bất Hối cau mày.
"Đan dược thật sự rất đặc biệt, trong đó dường như ẩn chứa sức mạnh của hỏa thuộc tính, hơn nữa cảm giác không giống như cảm giác dược liệu của thuộc tính hỏa."
Thủy Bất Hối trầm ngâm một tiếng.
"Đúng vậy, là một loại thiên địa linh vật thuộc tính hoả, dược tính của viên đan dược này đại khái hẳn là cũng giống với loại tiền bối uống, cho nên tiền bối không cần lo lắng, ngoài ra, mỗi tháng tiền bối đều phải uống một viên, kéo dài trong bảy tháng, trong thời gian này phải phối hợp với những phương pháp trị liệu khác của ta, sau bảy lần, mới có thể khỏi hẳn."
Mọi người: "..."
Nói thật, những gì Diệp Thiên Dật nói thật sự cảm giác rất lợi hại.
Hơn nữa hắn vậy mà có thể nói là nhất định khỏi hẳn?
Liên quan đến tính khả thi của phương pháp trị liệu này hắn không thể chắc chắn, nhưng mà nói thật, cảm giác thật sự có thể thử xem.
"Ông nội."
Thủy Lam Tâm hơi lo lắng.
"Thủy cô nương, lo lắng hay không lo lắng nàng cũng đừng suy nghĩ nữa, lùi một vạn bước mà nói, cho dù phương pháp này của ta không được, tiền bối cũng chỉ có thời gian hai năm, vậy tại sao không thử xem chứ?"
Thủy Lam Tâm không còn lời nào để nói.
"Đúng vậy."
Thủy Bất Hối gật đầu một cái.
"Cho dù còn nước còn tát cũng thật sự nên thử xem, sau khi uống thì sao?"
Sau đó Diệp Thiên Dật nói: "Sau khi uống vào tiền bối sẽ cảm nhận được rõ ràng sự chuyển biến của cơ thể tốt hơn, sau khi uống vào, chúng ta lập tức bắt đầu trị liệu, chắc có thể khôi phục khoảng hai phần."
"Được."
Thủy Bất Hối cũng không do dự nhiều, trực tiếp uống đan dược.
"Ông nội..."
Thuỷ Văn Hiên đứng ở đằng kia, trong lòng thật sự rất thấp thỏm.
Cho dù ông nội của bọn hắn còn lại thời gian không nhiều lắm, nhưng nhỡ đây xảy ra chuyện gì, thì ngay cả hai năm cũng không có, bọn hắn sẽ áy náy chết mất.
Thế nhưng, kết hợp đủ loại, bọn hắn cho rằng xác suất thật sự có.
Chỉ là mỗi lần nghĩ tới những y sư đỉnh cấp trên toàn đại lục đều không có cách nào, một mình hắn thật sự có thể chữa trị sao? Nghĩ đến đây lại không tin.
Thủy Bất Hối uống đan dược vào, ngồi xuống tại chỗ, sau đó sức mạnh hoả diễm nóng bỏng quấn quanh cơ thể hắn, mấy người kia lùi qua bên mấy bước.
"Thập Tứ trưởng lão."
Thẩm Thiên Luyện nhỏ giọng hỏi bên tai Diệp Thiên Dật: "Ngươi thật sự chắc chắn một trăm chứ?"
"Vâng."
Diệp Thiên Dật nói.
Nghe Diệp Thiên Dật trả lời, Thẩm Thiên Luyện thở dài một hơi.
Diệp Thiên Dật hẳn là không đến mức lừa hắn việc này.