Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2282: CHƯƠNG 2281: ĐỂ ĐÓ LÃO PHU GÁNH

Để đó lão phu gánh

Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi ở trong gian phòng nhỏ.

Ly Tiên Nhi thấy Diệp Thiên Dật ngồi đó, nàng cũng không nói gì.

Diệp Thiên Dật nói: "Độc này đúng là nan giải."

"Ừm."

Ly Tiên Nhi nói.

Sở dĩ nàng đi vào, đơn thuần chỉ xem thử có giúp ích được gì cho Diệp Thiên Dật hay không, nhưng nàng cũng không nhiệt tình cho lắm, dù gì tính cách của nàng vốn đã vậy.

"Bản thể của Vạn Độc Vương này là bọ cạp Thiên Tà Vạn Độc đúng không?"

"Đúng."

Diệp Thiên Dật hơi trầm ngâm.

Hôm nay bọ cạp Thiên Tà Vạn Độc quả thật là một yêu thú trình độ rất cao, thuộc về một trong những yêu thú có kịch độc đỉnh cao nhất!

Dòng máu cũng là cực mạnh, tuy không so được với rồng nhưng chắc chắn cũng là đẳng cấp yêu thần.

Không nhất thiết đánh bại rồng nhưng tuyệt đối có thể đánh một trận với rồng, không xong thì cũng có thể làm rồng bị thương.

"Đại lục Cửu Châu cũng không có ghi chép về loại độc của Vạn Độc Vương này."

Dù sao trong ghi chép trong đầu Thái Y Thánh Thuật của Diệp Thiên Dật quả thật không có tri thức để giải loại độc này.

Nguyên nhân rất đơn giản, bản thân bọ cạp Thiên Tà Vạn Độc chính là loại kịch độc, sự tồn tại này, ngoài việc nâng cao cảnh giới thì cả đời họ cũng tu luyện độc cho chính mình.

Trải qua rất nhiều năm như thế, độc của họ chắc đã không còn là độc tính của sinh vật như chính bọ cạp Thiên Tà Vạn Độc, tất cả đã thay đổi. Còn về làm thế nào để thay đổi, thay đổi ra sao, vậy thì phải xem mỗi ngày phương hướng bọ cạp Thiên Tà Vạn Độc bọn họ tu luyện.

Cho nên đơn giản mà nói, loài yêu thú bọ cạp Thiên Tà Vạn Độc, độc trong từng con đều khác nhau, độc tính cũng khác nhau, hiệu quả của chất độc cũng khác nhau.

Cho nên điều mà Diệp Thiên Dật có thể làm là theo y thuật của chính mình, kết hợp với chất độc này để điều chế thuốc giải.

Có thể làm được không?

Được!

Mặc dù có rất nhiều cường giả đỉnh cấp ở đại lục, họ từng làm như vậy, chưa từng luyện ra được thuốc giải độc, nhưng Diệp Thiên Dật cũng tin mình có thể làm được!

Vì y thuật trong đầu hắn chắc chắn cao hơn bất cứ ai từ xưa tới nay.

Đây chính là ưu thế của Diệp Thiên Dật, có người y thuật cao, kinh người, điểm mà họ không nghĩ ra thì Diệp Thiên Dật có thể nghĩ ra.

"Có thể giải được ư?"

Đây vốn là một vấn đề không cần hỏi cũng có thể biết đáp án, chắc chắn là không thể rồi!

Nhưng Ly Tiên Nhi cảm giác Diệp Thiên Dật có một sự tự tin, là cảm giác mà nàng không cách nào hình dung được. Tuy thậm chí vượt cả tri thức của nàng, nàng cũng không tin có người có thể làm được, hay nói cách khác, trước mắt có thể làm được, dù gì Diệp Thiên Dật quả thật còn trẻ tuổi.

Nhưng nàng cảm giác có thể có cơ hội.

"Có cơ hội, ta phải nghiên cứu một chút."

Diệp Thiên Dật nói.

Nghiên cứu thì không thành vấn đề, nhưng làm không xong thì nghiên cứu mất vài tháng, vài năm, mấy chục năm đây.

"Phiền người ra ngoài nói một tiếng, cho ta thời gian nửa ngày."

Ly Tiên Nhi: "..."

"Ừm."

Sau đó nàng đi ra ngoài.

"Cái gì? Nửa ngày?"

Thẩm Thiên Luyện trực tiếp không nhịn được mà hét lên.

"Ngươi xác nhận Thập Tứ trưởng lão nói nửa ngày?"

Ly Tiên Nhi gật đầu.

"Nửa ngày có thể giải độc hay là có thể cho ra kết quả."

"Cho ra kết quả."

Vạn Thiên Vũ kia cũng bị doạ một phen.

Hoá ra chỉ là cho ra kết quả.

Kết quả cũng không chỉ có một kiểu, kết quả còn có kiểu không giải được?

"Nửa ngày thì lão phu vẫn chờ được."

Lại Tam Thạch nói.

Còn những người khác đã bắt đầu bàn tán.

"Nửa ngày cho ra kết quả? Vậy có kết quả rồi cũng là hắn không giải được độc à."

"Đúng thế, đây là bọ cạp Thiên Tà Vạn Độc, Vạn Độc Vương, là loại độc nổi tiếng là chưa có người giải được. Cho nên, lần này Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông này chết chắc, ta cảm giác có phải có người hại hắn không vậy."

"Khoan đã. Ta nghi ngờ có phải hắn bỏ chạy rồi không? Bây giờ tình hình bên trong thế nào cũng không ai biết, mấy người nghĩ thử xem, tuy chuyện này là Thiên Hạ lệnh của Vạn Độc tông, nhưng người gánh hậu quả cuối cùng là Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông. Mặc kệ thế nào, chỉ cần Thập Tứ trưởng lão bỏ chạy, Vạn Độc tông cũng có lý do thoái thác chứng minh vô tội."

"Cho nên, ta cũng nghi ngờ Vạn Độc tông này chính là đang thử vận may. Họ thử vận may xem mình có thể giải quyết ám tật trên người của những cường giả kia hay không, từ đó để những cường giả kia mắc nợ ân tình của họ. Nếu sau lưng đám cường giả kia có thế lực, nói không chừng có cơ hội giúp ngăn cản Thiên Ảnh tông. Tôi cũng nghĩ rõ rồi, nhưng nếu thất bại, trừ phi Thập Tứ trưởng lão kia bỏ chạy trước thì thôi, bây giờ xem ra giống như dáng vẻ muốn bỏ chạy vậy."

"..."

Mọi người không thể xác định, nhưng quả thật Diệp Thiên Dật đã biến mất khỏi tầm nhìn của đám đông.

Cho nên, mọi người có thể lo khả năng này xảy ra.

"Nửa ngày cho ra kết quả?"

Vạn Thiên Vũ cười mỉa.

Tóm lại, mặc kệ thế nào thì hắn cũng không thể cho ra kết quả gì trong nửa ngày, mà khả năng duy nhất có kết quả chính là hắn không giải được độc.

Đương nhiên vẫn còn một khả năng, đó chính là bên trong cũng không còn người.

Trong lòng của Thẩm Thiên Luyện cũng hoảng, hy vọng Diệp Thiên Dật có thể mang lại kết quả tốt.

Bây giờ hắn thật sự không hy vọng Diệp Thiên Dật xảy ra chuyện. Về công, hắn là vì Vạn Độc tông, vì Diệp Thiên Dật thật sự giống như chúa cứu thế của Vạn Độc tông. Về tư, hắn thật sự rất tán thưởng Diệp Thiên Dật và cũng rất thích hắn.

Thời gian trôi qua chầm chậm, người tụ tập ở đây ngày một đông, chẳng mấy chốc đã đông nghẹt, họ muốn xem thử, rốt cuộc nửa ngày thì có kết quả thế nào.

Cũng là vì Thiên Hạ lệnh này, càng là vì Diệp Thiên Dật, hay là vì chất độc này đủ thu hút sự chú ý của mọi người.

"Nửa ngày đã trôi qua rồi."

Lúc này, trời đã tối, Lại Tam Thạch nói một câu.

"Trời đã tối rồi, nhiều người đều đang chờ thế này, ta cũng rất muốn biết cách của Thập Tứ trưởng lão của quý tông. Đã đúng giờ rồi, có phải nên để ta xem rồi không?"

Lại Tam Thạch nói tiếp.

"Đúng vậy đúng vậy, đã đúng giờ rồi, người đâu rồi? Chắc không phải bỏ chạy rồi chứ?"

Có người xem kịch không chê lớn chuyện hét to tiếng.

Hắn hét như vậy, tất cả đều hùa theo.

"Đúng thế đúng thế, chắc không phải bỏ chạy rồi chứ? Sau khi đi vào gian phòng nhỏ đó thì đã rời khỏi Vạn Độc tông, chắc đã trốn từ lâu rồi chứ gì?"

"Đây chính là cách của Vạn Độc tông mấy người sao? Chỉ gạt người đời, thử vận may, ý đồ tìm cường giả có thể chữa trị, nhờ cậy vào bối cảnh để giúp Vạn Độc tông của ngươi vượt qua tai hoạ lần này, cho dù là thất bại thì cũng không sao, vì theo nội dung của Thiên Hạ lệnh, Thập Tứ trưởng lão phải chịu trừng phạt đã bỏ chạy từ lâu, còn Vạn Độc tông mấy người có thể cơ bản không biết chuyện này."

"Đúng thế đúng thế, Vạn Độc tông mấy người vì tự vệ có thể bí quá hoá liều nghĩ ra bước này đúng là khiến người khác phâm phục, nhưng gạt người đời thì khó tránh không coi ai ra gì đấy chứ?"

"..."

Thẩm Thiên Luyện nhìn cảnh tượng dần náo loạn, hắn cau mày, mơ hồ cảm giác trong đây có thể có người đang âm thầm thúc đẩy chuyện này.

"Mọi người!"

Thẩm Thiên Luyện gào to lên.

"Chuyện này, mọi người cũng rõ loại độc này, đừng nói là nửa ngày, bình thường nửa thế kỷ cũng chưa chắc nghiên cứu ra thuốc giải, muộn một chút thì có gì đáng sốt sắng lên thế? Nếu Diệp Thiên Dật bỏ chạy, lão phu tới gánh chịu hình phạt theo nội dung của Thiên Hạ lệnh, như vậy thì mọi người hài lòng chưa?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!