Manh mối của Thái Thượng lão tổ.
Diệp Thiên Dật cũng không có nói thêm gì.
Hắn chỉ là có loại trực giác như thế mà thôi, là khi tiến vào Quảng Hàn cung trực tiếp phát sinh một màn này làm cho Diệp Thiên Dật rất không thoải mái, bởi vì kiểu cảm giác không thoải mái này, cho nên hắn mới nghĩ đến khả năng như thế, ít nhất là vì vừa bước vào Quảng Hàn cung, Diệp Thiên Dật lại không cảm nhận được cảm giác bọn họ rất đoàn kết.
Diệp Thiên Dật tin tưởng là hắn cảm giác được, Hàn Nguyệt Ngưng tự nhiên cũng có thể.
"Phía trước chính là nơi ở của lão tổ, ngươi cần gì thì sẽ lập tức có."
Hàn Nguyệt Ngưng nói với Diệp Thiên Dật.
"Yên tâm, trên cơ bản sẽ không có vấn đề gì, thật ra càng lo lắng cho ngươi hơn."
"Về bổn tọa ngươi không cần lo lắng."
Diệp Thiên Dật nhún nhún vai.
Thật ra đến bây giờ, Hàn Nguyệt Ngưng tin tưởng Diệp Thiên Dật đến chín mươi lăm phần trăm, dù sao nếu như hắn không thể, hắn cần gì trong tình huống chính mình lúc ấy cũng đã không ôm bất kỳ kỳ vọng nào còn chủ động nói ra chuyện này có thể làm được đây?
Về phần năm phần trăm còn lại thuần túy là bởi vì nàng lo lắng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Thế nhưng cô cho rằng chuyện ngoài ý muốn xảy ra là không lớn, tuy rằng Diệp Thiên Dật còn ít tuổi, nhưng những chuyện lúc trước hắn làm, hắn ít nhất là một người có thể khiến người khác tin tưởng được.
Hơn nữa hắn nếu như không làm được lại nói mình có thể làm được, đối với hắn cũng không có bất kỳ lợi ích gì.
Tiểu Tử Nhi toàn bộ hành trình kéo tay Diệp Thiên Dật, cũng không nói gì, bởi vì biết nơi này xảy ra chuyện lớn, nàng cũng rất ngoan ngoãn.
Chẳng bao lâu họ đến một nơi sương mù mờ nhạt.
Nơi này mỗi một hòn đảo đều cao hơn mây, có lẽ người phía dưới rất khó nhìn thấy tình hình trên này, nhưng phía trên nhìn xuống phía dưới rõ mồn một.
"Nguyệt Ngưng bái kiến lão tổ."
Đến trước một sơn động cổ kính, Hàn Nguyệt Ngưng hành lễ.
Rất yên tĩnh.
Hàn Nguyệt Ngưng nói xong, hết thảy đều rất yên tĩnh, thậm chí chỉ có thể nghe được tiếng gió.
Nhưng khoảng không lâu sau, một thân ảnh già nua chống nạng có chút run rẩy đi ra.
Từ góc nhìn của Diệp Thiên Dật, bà rất bình thường, ngoại trừ rất già nua tựa như ngọn nến trước gió, dầu cạn đèn tắt, cảm giác thật giống như chỉ còn hơi thở mong manh.
Nhưng Diệp Thiên Dật biết, bà cũng không phải là người bình thường.
Sau khi bà đi ra, ánh nhìn đầu tiên liền đặt trên người Hàn Nguyệt Ngưng, sau đó là Diệp Thiên Dật, cuối cùng là Tiểu Tử Nhi.
Ánh mắt của bà dừng lại thật lâu trên người Tiểu Tử Nhi, thật lâu thật lâu.
Có thể là bởi vì mắt của bà quá đục, trong nháy mắt nhìn thấy Tiểu Tử Nhi đồng tử kịch liệt run rẩy vẫn chưa bị Diệp Thiên Dật nhìn thấy, mà Hàn Nguyệt Ngưng nếu là bình thường thì có thể nhìn thấy, nhưng bởi vì nàng là vãn bối, phải cúi đầu, cho nên cũng chẳng nhìn thấy.
Tiểu Tử Nhi nhìn thấy, nhưng cô nhốc này bộ dáng sợ hãi trốn ở phía sau Diệp Thiên Dật, nàng cho dù nhìn thấy cũng không hiểu ánh mắt này có ý nghĩa gì.
"Lão tổ, vị này là Diệp công tử, Nguyệt Ngưng mời hắn đến là giúp lão tổ ngài kéo dài mạng sống, hắn có thể tiến hành nghịch thiên cải mệnh đại trận để thay đổi, có thể kéo dài mạng sống."
Ánh mắt của bà từ trên người Tiểu Tử Nhi rời đi, sau đó gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật thật sự chưa từng gặp qua cường giả cấp bậc này, cảm giác thật sự rất đỗi bình thường, nhưng thật sự lại có một loại cảm giác bà cùng thiên địa dung hợp thành một thể, cảm giác như hợp lại làm một.
Chỉ có cảm giác rằng, khi bà đứng trước mặt ai đó thì bà ấy chính là thiên địa.
"Ngươi đến từ đâu?" Là người thế nào?"
Diệp Thiên Dật ôm quyền, nói: "Cửu Châu đại lục, chỉ là một võ giả cửu châu đại lục rất bình thường, có thể là do may mắn, vừa hay lại hiểu biết một vài thứ."
Lão tổ chậm rãi giơ tay lên, chỉ vào Tiểu Tử Nhi phía sau Diệp Thiên Dật, nói: "Còn cô ta là ai?"
Diệp Thiên Dật cũng không nghĩ nhiều.
Tồn tại đến lúc này hẳn là rất cẩn trọng lại có vẻ cũng bình thường, dù sao bà chắc là cũng đã cách biệt với thế gian lâu rồi, hơn nữa bọn họ coi như là xuất hiện từ hư không.
"Em gái của ta."
Diệp Thiên Dật nói.
Thái Thượng lão tổ kia hình như đang suy tư gì đó.
"Đến đây."
Hai tay bà đặt trên nạng, mắt chậm rãi nhắm lại nói.
Diệp Thiên Dật nhìn Hàn Nguyệt Ngưng một cái.
"Bắt đầu chuẩn bị đi."
Hàn Nguyệt Ngưng nói.
Chỉ là làm cho Diệp Thiên Dật rất khó hiểu, bà ta cái gì cũng không hỏi vậy mà lại dám thử? Cũng không hỏi chi tiết một chút?
Thời gian chầm chậm trôi qua. ...
Bên ngoài.
Trận chiến đã càng đánh càng kịch liệt.
Ngay từ đầu chỉ là va chạm với quy mô nhỏ, bởi vì kết giới cường đại còn ở đó, người bên ngoài cũng rất khó công vào, tuy nhiên vấn đề chỉ nằm ở thời gian.
Nhưng chính là bởi vì một lỗ hổng nhỏ kia, dẫn đến thế lực bên Dương Thần Điện chỉ cần bỏ ra năm thành tinh lực để phá kết giới này.
"Vỡ rồi! Giết cho ta!"
"Các vị, Quảng Hàn cung một khi bị tiêu diệt, vô số trân bảo sẽ chia đều cho tất cả thế lực chúng ta, không, Dương thần điện một chút cũng không cần, tất cả đều là của các ngươi! Giết cho ta!"
Dương Lân hét lớn.
Bảo vật bọn họ tự nhiên sẽ để ý, nhưng Quảng Hàn cung bị tiêu diệt đối với bọn họ về lâu về dài mà nói mới là điều quan trọng nhất, đương nhiên, tuy rằng ngoài mặt nói cái gì cũng không cần, nhưng trên thực tế khẳng định có thứ mà bọn họ vô cùng muốn có.
"Giết!"
Đã đến bước này rồi, hơn nữa kết giới cũng đã bị phá, kế tiếp chỉ cần tận tình giết sạch là được, xem ai bỏ cuộc trước là được rồi!
"Quảng Hàn cung, giết hết cho ta!"
"Bảo vệ Quảng Hàn cung của chúng ta, giết!"
"..."
Cảnh tượng trước mắt, không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả được cảnh tượng choáng ngợp của nó, cuộc chiến của thế lực, hàng ngàn năm khó có một lần, hội tụ quá nhiều cường giả, không thể diễn tả được cú sốc vào thị giác một cách vô cùng dữ dội của nó.
"Thật kỳ lạ! Tại sao những người này lại điên cuồng như vậy?"
Những cường giả bên của Quản Hàn Cung cảm nhận được cuộc tấn công như thủy triều, trên mặt họ đầy vẻ băn khoăn.
Bình thường, hàng chục thế lực của cả hai bên đánh nhau, mà ngươi với tư cách là một thế lực khác không phải là nhân vật chính, mặc dù ngươi có thể cố gắng hết sức để giúp đỡ, phái ra rất nhiều cường giả, nhưng cũng đều là người, cũng chẳng phải là người máy, ta giúp ngươi, là muốn giúp ngươi làm được những việc mà ngươi muốn làm, nhưng phải nhắc trước, ta phải được đảm bảo an toàn cho bản thân mình phải không?
Lại chẳng phải chiến đấu cho chính mình, cũng chẳng phải vì quê hương mình, tại sao phải liều mạng?
Hơn nữa, cho dù là Thánh Viêm sơn, hoàng triều Thịnh Thế hay thánh địa Thiên Vũ, mức độ sát thương của những cường giả đều rất cao, tất nhiên là không đến nỗi phải mất mạng, nhưng mất sức thế nào họ điều có thể cảm nhận được.
Lại nhìn vào các đồng minh của Quảng Hàn Cung, những cường giả này, rõ ràng là sức mạnh của các ngươi tương đương nhau, khi đánh nhau chẳng biết được ai sẽ làm gì được ai, thế nhưng tại sao ngươi lại bị áp chế rồi?
Ngoài ra, bọn họ có rất nhiều linh khí quý hiếm, số lượng được sử dụng tần suất cũng cao, và những thế lực của Quảng Hàn Cung không lớn như thế, đó là các thế lực của các ngươi đã rất cố gắng phái ra rất nhiều cường giả, nhưng những cường giả này không phải mất nhiều sức.
Và nguyên nhân...
Vậy thì chỉ có thể là do Dương Thần điện cho bọn họ đủ lợi ích? Ít nhất là họ có thêm động lực.
Cụ thể cũng chưa nghĩ rõ.
"Không sao, dù vậy như thế, chúng ta quyết chết bảo vệ Quảng Hàn Cung, họ phải chịu thương vong nặng nề hơn chúng ta rất nhiều."
"Giết!"
Sự thật đúng là như vậy, bởi vì là như thế, hai bên cũng không hình thành được cục diện đàn áp.
Nhưng.
Tất cả họ đều trong lòng đều hiểu rõ.
Thái Thượng Lão Tổ của Quảng Hàn Cung, Thái Thượng Lão Tổ của Dương Thần điện, nếu Dương Thần điện xuất hiện ngay lúc này, thì Quảng Hàn Cung sẽ chịu tổn thất rất lớn.
Chẳng có kết quả gì cả.
"Aaa..."
Một tiếng kêu thảm thiết, trên hư không, một bàn tay bất ngờ nhẹ nhàng và vô cùng dễ dàng tóm gọn một người.