Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2308: CHƯƠNG 2307: TÁI TẤN CÔNG

Tái tấn công

Thực ra rất nhiều người cũng chưa hiểu rõ về chuyện này.

Bọn họ đoán Thái Thượng lão tổ của Quảng Hàn cung gặp chuyện, Diệp Thiên Dật đến đây là để trị bệnh, nhưng bọn họ vẫn chưa tin hoàn toàn, cho nên bọn họ vẫn rất tò mò.

Lần này thực sự có thể khẳng định chắc chắn bản lĩnh của Diệp Thiên Dật, bao gồm việc đối đãi như nào với hắn, tên Diệp Thiên Dật này là kiểu người rất khoa trương.

Đám người trong Quảng Hàn cung đối mặt nhìn nhau.

Bọn họ biết sự thật, nhưng trước đó bọn bọ cũng chưa từng nói ra.

"Trước đây cơ thể lão thân có chút bệnh nhẹ."

Thái Thượng lão tổ cũng không muốn giấu, hắn đứng lên, dùng ánh mắt đục ngầu kia lãnh đạm nhìn mọi người, nói.

Trong lòng mọi người đều đã khẳng định chuyện này.

"Nhưng các vị đừng lo, hiện giờ lão thân đã không sao rồi, chuyện này may mà có sự giúp đỡ của Diệp tiểu hữu!"

Nàng nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

Mặc dù mọi người đều đoán ra được, nhưng bọn họ vẫn nhịn không nổi mà hít vào một hơi khí lạnh.

"Y thuật của Diệp thiếu hiệp có thể nói là đệ nhất thiên hạ."

Một vị cường giả bưng chén rượu và nói với dáng vẻ nịnh nọt.

Nói thực, trong lòng mỗi người bọn họ thực sự có chút tin về một người có y thuật đệ nhất thiên hạ!

Chưa nói đến phương diện y thuật khác, ít nhất về phương diện y thuật này, hắn làm được những điều mà chưa ai làm được, không phải một hay hai chuyện!

Về cơ bản, chuyện này cũng chẳng có gì để hoài nghi.

"Các vị tiền bối tâng bốc vãn bối quá rồi, chỉ là vãn bối có chút may mắn mà thôi."

Diệp Thiên Dật lãnh đạm nói.

"Không phải, đại ca ca lợi hại nhất."

Tiểu Tử Nhi miệng đầy dầu mỡ lầu bầu nói.

"Hahahaha!"

Rất nhiều người bật cười, ít nhất là bọn họ không thể hiện sự không vui ra ngoài.

"Đúng là một tiểu nha đầu đáng yêu!"

"Đúng đó, ta chưa từng gặp qua tiểu nha đầu nào đáng yêu như vậy."

"..."

Chỉ có mỗi Thái Thượng lão tổ là dùng ánh mắt đặc biệt nhìn Tiểu Tử Nhi.

"Y thuật của Diệp tiểu hữu quả thực cao siêu, hắn chỉ cần tra xét một lần là có thể tìm ra biện pháp để chữa căn bệnh kín cho lão phu, bây giờ căn bệnh đó cũng được chữa khỏi rồi, nhưng có những chuyện các vị chớ có nói lung tung, tránh để người khác nghe được lại thay đổi ý tứ, từ đó dẫn đến phiền toái không cần thiết cho Diệp tiểu hữu, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng."

Thủy Bất Hối vuốt râu nói.

"Bất Hối tôn giả nói đúng lắm."

"Diệp thiếu hiệp, ngươi chỉ cần nửa ngày là có thể tìm ra cách giải quyết độc của Vạn Độc vương, thực sự là nghịch thiên, không biết ngươi có thể chia sẻ cách giải cho bọn ta được không? Chuyện này giúp ích rất lớn cho toàn bộ Nhân tộc! Nếu như vậy thì sự uy hiếp của Vạn Độc vương không còn quá lớn đối với bọn ta!"

"Đúng! Bọn ta tuyệt đối không có tâm tư riêng, nếu không còn sợ độc của Vạn Độc vương nữa thì Vạn Độc vương đó giống như hổ mất chân vậy."

Diệp Thiên Dật nói: "Chuyện này không thành vấn đề, nhưng Vạn Độc vương chắc chắn sẽ thay đổi độc tính."

"Chuyện này không sao cả, nhiều năm như vậy, hắn muốn thay đổi độc tính, chuyện này không đơn giản như vậy đâu, hơn nữa, nghiên cứu ra độc tính mới dựa vào cách giải độc hiện tại dù sao vẫn dễ hơn rất nhiều!"

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Tóm lại."

Hàn Nguyệt Ngưng bưng chén rượu, đứng lên nhìn về phía Diệp Thiên Dật và nói: "Lần này, cảm tạ Diệp trưởng lão đã xuất thủ! Nếu không Quảng Hàn cung nhất định sẽ phải chịu thêm nhiều tổn thất! Mà lần điều trị này may mắn khiến tu vi của bản tôn tăng lên một giai."

Hàn Nguyệt Như cau mày.

Cái gì?

Tu vi của Hàn Nguyệt Ngưng vậy mà lại tăng lên một giai sao?

Nàng mới có chừng này tuổi mà đã trở thành Thần Tôn rồi sao?

Đáng ghét!

Khoảng cách với nàng càng ngày càng lớn rồi sao?

Không được, dựa vào đâu chứ?

Dựa vào cái gì mà sau khi lão tổ tông được Diệp Thiên Dật chữa trị lại có thể thăng cấp được chứ?

Thực ra, lý do rất đơn giản, sau khi nàng chống lại sự cường đại của thiên lôi thì thiên lôi đã ngấm vào thân thể, thêm vào đó, bản thân nàng cũng đang nằm ở sát ranh giới của sự thăng cấp, nàng trong họa có phúc liền được thăng cấp.

Nếu không có cơ duyên thì một giai này có lẽ phải đến hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm mới có thể tăng lên được! Điều này đối với một võ giả mà nói đó là cả cuộc đời.

"Chuyện tốt! Đây là chuyện tốt!"

Sau đó, Diệp Thiên Dật nói: "Nếu việc của ta đã xong thì ta cũng nên rời đi rồi, bên Vạn Độc tông còn rất nhiều chuyện đang đợi ta giải quyết, không làm phiền các vị tiền bối nữa."

Không sai!

Diệp Thiên Dật thực sự có ý định đi, ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì với hắn, hắn đến đây là để trả ân tình, trả xong rồi thì những thứ còn lại cũng chẳng liên quan gì đến hắn.

Bên này, một vài nữ tử nhìn Diệp Thiên Dật với ánh mắt sùng bái ái mộ, Diệp Thiên Dật đều không quan tâm, hắn vẫn đang nghĩ đến Tiểu Tiên Nhi ở Vạn Độc tông.

Còn về Thủy Lam Tâm, ừm, bọn họ có duyên nhưng không có phận, chung quy cũng không cùng một thế giới.

Mặc dù trong lòng đám người giả này đã thừa nhận năng lực của Diệp Thiên Dật, hành động lần này của hắn đã đánh vào mặt của bọn họ và của thế nhân nên hắn rất thoải mái, nhưng thực lòng hắn cũng không quan tâm lắm.

Đương nhiên bọn họ muốn giữ hắn lại.

Nói thật, Diệp Thiên Dật là một bảo vật mà bất luận thế nào bọn họ cũng phải có được!

Năng lực của Diệp Thiên Dật quả thực rất mạnh, sau khi xác định được tính chân thực của nó thì hắn thực sự có khả năng trở thành một y sĩ đệ nhất thiên hạ, khi đó, ai có được hắn thì tông môn đó sẽ có sự biến đổi!

Đúng, tu vi của hắn không cao, nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là đám thế nhân đó đều không biết trong não hắn tích trữ những thứ gì!

Hắn tùy ý làm một cái, chẳng phải là đã tăng lên rất lớn sao?

Hàn Văn Khí có chút suy tư sau khi nghe thấy lời này.

Diệp Thiên Dật này, rốt cuộc là giữ hay giết hắn đây?

Dù sao bọn họ cũng không trực tiếp thù hận, chỉ gián tiếp phá hoại cơ hội trở thành tông chủ của Hàn Nguyệt Ngưng! Tuy nhiên, rút lại lời nói, nếu hắn không có bản lĩnh giúp lão tổ chữa khỏi bệnh thì Hàn Nguyệt Ngưng kia chắc chắn sẽ bị giáng chức! Còn về Quảng Hàn cung, mặc dù trận chiến ban ngày tổn thất nghiêm trọng, nhưng nếu muốn chính thức chiếm lấy Quảng Hàn cung thì bọn họ thực sự chưa đủ khả năng.

"Diệp trưởng lão, hiện giờ ở bên ngoài muôn phần hung hiểm, nếu ngươi rời đi lúc này sợ rằng dữ nhiều lành ít, ta sợ rằng đám người đó vẫn đang theo dõi ngươi! Mặc dù chủ yếu là nhằm vào Quảng Hàn tiên tử, nhưng nếu Dương Lân đã nhắc đến ngươi, tất nhiên bọn họ cũng sẽ rất để tâm đến ngươi."

Tô Trì nói với Diệp Thiên Dật một câu.

"Hơn nữa, hiện giờ Quảng Hàn cung là mục tiêu công kích của bọn chúng, cho dù nội bộ Quảng Hàn cung có Truyền Tống trận, nhưng ta đoán đám người đó vẫn đang theo dõi, càng không an toàn."

Lời này là do Thái Thượng lão tổ của Quảng Hàn cung nói.

Diệp Thiên Dật có chút do dự.

Nhưng cũng chính là như vậy.

Hiện tại hắn chẳng có năng lực gì, mặc dù khi đối mặt với một vài cường giả, hắn tạm thời sẽ nắm được cách thức của đối phương, nhưng mạnh quá thì lại không được, hơn nữa, một khi nhiều hơn hai người thì Diệp Thiên Dật căn bản chống đỡ không nổi.

"Cũng được!"

"Không xong rồi!"

Một người xông vào.

"Bọn họ lại đến rồi!"

Mọi người đồng loạt đứng lên.

"Mới ngừng một chút vậy mà lại đến rồi sao? Thậm chí trời còn chưa sáng! Dương Thần điện này thật đúng là quá sốt ruột mà."

Hàn Nguyệt Ngưng đứng lên.

"Bản tôn lại rất hiếu kỳ, rốt cuộc bọn họ còn có sức mạnh gì mà lại dám tấn công Quảng Hàn cung lần nữa!"

Tròng mắt nàng lóe lên sự lạnh giá.

Theo lẽ thường mà nói, một lần chưa thành, Thái Thương lão tổ lại hồi phục như lúc ban đầu thì bọn họ hoàn toàn không còn cơ hội tấn công Quảng Hàn cung nữa, nhưng nếu bọn họ lại tấn công, chứng minh bọn họ hẳn là đã có sự chuẩn bị, còn bọn họ đã chuẩn bị những gì thì khó có thể ngờ tới, chẳng lẽ lão tổ của các thế lực lớn đã xuất thủ rồi?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!