Cố xoay chuyển tình thế
Rất nhiều người trong số họ nhìn thấy cảnh tượng này thì đều đơ ra.
Hàn Nguyệt Ngưng nhìn thấy, nhưng nàng ta cũng lực bất tòng tâm. Chỉ hận đám người của thế lực Dương Thần điện chưa tới.
Nàng ta cảm giác đây sẽ là niềm hối tiếc cả đời này của mình, sự áy náy cả đời!
Tuy nhiên...
Ánh sáng vàng này của Diệp Thiên Dật khiến hắn thấy rõ mình không bị tổn thương gì cả.
Đây?
Đây lại là sức mạnh gì vậy?
"Chuyện này là sao? Sao không cách nào làm hắn bị thương thế?"
"Chắc là phù triện hoặc linh khí nào đó, kiên trì không lâu đâu, hoặc sức mạnh đủ có thể trực tiếp phá tan, mọi người có thể có cơ hội thì dồn toàn bộ sang đây!"
Một lão giả gào to.
Sau đó, rất nhiều người của ngũ đại tà môn đều đổ về phía Diệp Thiên Dật.
Không còn cách nào, chênh lệch số người quá lớn, dĩ nhiên họ rất nỗ lực phòng thủ nhưng vẫn không trụ được.
Sau đó, ngày càng nhiều người đều tập trung tới bên cạnh Diệp Thiên Dật.
Mấu chốt là Hàn Thần vẫn chưa ra tay!
Bớt đi một cường giả như vậy thì làm sao bảo vệ?
Họ tập trung sức mạnh cường đại không ngừng giáng lên người của Diệp Thiên Dật, nhưng điều khiến họ không dám tin là, làm vậy cũng chẳng có tác dụng gì?
Sức mạnh của nhiều cường giả như thế giáng lên sức mạnh trên người hắn mà chẳng có ích gì?
Làm sao có thể?
Nhưng hình như trên người Diệp Thiên Dật quả thật nhìn thấy có quá nhiều thứ không dám tin, họ chọn thử một lần nữa.
"Tất cả mọi người đều tới đây, nếu người của Quảng Hàn cung tấn công, một nhóm người sẽ bảo vệ, những người khác giết tên nhóc này!"
"Rõ!"
Sau đó, càng nhiều người tập trung sang đây hơn.
Ngược lại họ hình thành một vòng vây quanh Diệp Thiên Dật. Tuy nhiên, người của Quảng Hàn cung đang liều mình tấn công nhưng lại không tiến vào được.
"Lão tổ đâu?"
Hàn Nguyệt Ngưng khó hiểu, tại sao Thái Thượng lão tổ chưa tới?
Rất rõ ràng, trạng thái bây giờ của Diệp Thiên Dật chắc giống thứ linh khí đại loại vậy, hắn tuyệt đối không cách nào kiên trì lâu được. Mà Diệp Thiên Dật coi như cũng cứu Quảng Hàn cung, còn có tính mạng của họ, nếu không kịp thời lao vào thì hắn nhất định sẽ chết!
Hắn chính là chờ đợi, chờ họ xông qua cứu mình.
"Không biết, lẽ nào bên lão tổ còn chiến đấu chưa thoát thân được hay sao?"
Hàn Nguyệt Ngưng cau mày.
"Hừ, các ngươi thật sự làm trò hề cho thiên hạ rồi."
Thuỷ Bất Hối nhìn chằm chằm vào đám người của ngũ đại tà môn, nói: "Nhiều người như vậy đối phó với một tiểu bối, nói ra cũng không sợ người khác chê cười à."
"Ha ha ha! Bất Hối tôn giả sẽ không nghĩ là nói mấy lời này thì bọn ta sẽ để trong lòng đấy chứ?"
Một cường giả Tà môn cười lớn.
"Cũng như nhau thôi, các ngươi không phải cũng dựa vào tên nhóc này mới có thể sống lại, mới có thể trở mình đó sao? Một nhóm cường giả đều cần phải dựa vào một tiểu bối mới có thể sống, truyền ra ngoài cũng làm trò hề cho thiên hạ đấy thôi."
Bên Diệp Thiên Dật đang tìm cơ hội.
Đây là một cơ hội hắn chờ, nhưng còn kém một thời cơ nữa.
Đó chính là khoảng cách tấn công của đám người này.
Bây giờ họ tấn công như gió lớn mưa rào không ngừng giáng xuống, hắn không thể rút Bất Động Như Sơn, nếu không thì sẽ chết.
Đám cường giả kia nhìn thấy đòn công kích của mình lên người của Diệp Thiên Dật chẳng có hiệu quả gì, họ cũng dần mất đi hứng thú.
Họ chính là chờ, cứ thế lãng phí linh lực và thể lực cũng không phải là một lựa chọn tốt. Bên này còn là người của thế lực của Quảng Hàn cung, tiếp theo ra sao thì vẫn chưa rõ.
Còn có người dừng tay, rất nhiều người nhìn thấy thì cũng dừng tay.
Không ai là kẻ ngốc cả.
Mà đây chính là cơ hội của Diệp Thiên Dật.
Đây không...
Diệp Thiên Dật trực tiếp rút sức mạnh của Bất Động Như Sơn.
Trong lúc đó, hắn lại ném một thứ ra.
Đương nhiên rất nhiều người đều chú ý.
Có người lập tức phản ứng ngay là trốn đi.
Vì tuy thực lực của Diệp Thiên Dật không mạnh nhưng mọi người đều vẫn nhì nhận năng lực của hắn, nếu không cũng sẽ không vì một Diệp Thiên Dật dẫn đến Quảng Hàn cung chuyển nguy thành an.
Nhưng mà, cũng có người phản ứng ngay là không bỏ chạy, vì dẫu sau đây chỉ là một tiểu bối, hắn động một cái, đám cường giả bọn họ bỏ chạy thì quả thật có vẻ nực cười.
Hơn nữa, còn có một nhóm người của thế lực của Quảng Hàn cung ở bên ngoài đang tấn công họ, cho dù chạy thì nhất thời cũng không biết chạy đường nào.
Sau đó...
Soạt...
Diệp Thiên Dật vứt ra một thứ lập tức bùng nổ ngay.
Mà hắn ngay lập tức dùng sức mạnh không gian, hắn không dùng Không Gian Khiêu Dược, vì có thể bỗng chốc bị cường giả kéo xuống. Hắn dùng chính là không gian thứ hai, đơn giản mà nói, bây giờ vị trí này của Diệp Thiên Dật, ngươi cũng có thể thấy, nhưng đã không thuộc về không gian này nữa rồi.
"Cẩn thận!"
Có người gào to.
Tránh không được!
Có người được, có người không.
Soạt soạt soạt...
Châm độc bắn như mưa ra khắp nơi.
Huyền Thiên Độc Khí hạng thứ tám, Lạc Hoa Lệ!
Lạc Hoa Lệ có thể không có hiệu quả phô trương như Chỉ Xích Thiên Nhai, hoặc Yên Diệt Chi Vụ, nhưng Lạc Hoa Lệ ít nhiều cũng là Huyền Thiên Độc Khí có thể tấn công đám đông.
Nếu không thì nó cũng không thể là Huyền Thiên Độc Khí hạng thứ tám.
Dĩ nhiên độc tính rất mạnh.
Khỏi phải nói Diệp Thiên Dật là phối từ bên Quảng Hàn cung.
"A..."
Có người gào thét thảm thiết.
Lạc Hoa Lệ này vẫn khiến rất nhiều người của Tà Môn bị thương nặng.
Còn về họ có thể sống sót hay không, cũng không nói trước được. Cảnh giới rất cao nhưng ít ra nếu họ không giải được độc thì sẽ trở thành bệnh kín cả đời.
Có cường giả nghĩ là muốn tấn công Diệp Thiên Dật nhưng vì Lạc Hoa Lệ, họ cũng không cách nào ra tay, tuy chỉ là động tay một chút mà thôi.
"Đây?"
Thấy cảnh bỗng chốc toàn bộ ầm ầm tản ra, nhiều người đều sững sờ.
"Lạc Hoa Lệ."
Có người cũng trực tiếp nhận ra.
"Hoá ra hắn ta luôn cố tình dụ đám người này tới một lúc, chà..."
"Quá kinh khủng rồi, tâm cảnh của tên nhóc này, lòng dạ đúng là quá khoa trương. Điều khoa trương nhất là sự quyết đoán của hắn ta, dám dùng cách này, thế giới này có thể có bao người làm được? Chúng ta là người của thế hệ cũ cũng chưa chắc dám làm như thế."
"Tính toán từng bước quá chính xác, e là ngay từ đầu hắn ta đã tính toán đến tình hình lúc này, quá độc ác, thật sự khiến người ta phải tán thán."
"..."
"Rút! Tất cả xông vào Dạ Mộ Chi Giới, rút mau!"
"Mau, nhanh chóng rút mau!"
Thủ đoạn này của Diệp Thiên Dật trực tiếp trở thành cọng rơm cuối cùng nghiền nát ngũ đại tà môn.
Họ dần dần xông vào Dạ Mộ Chi Giới.
Sự chuẩn bị hoàn tất trước đó khiến họ có thể xông vào Dạ Mộ Chi Giới và trực tiếp biến mất khỏi nơi này, xuất hiện sự chuẩn bị kỹ càng trước, những người khác không tìm được.
Trong khoảng thời gian ngắn, người của ngũ đại tà môn đều tháo chạy.
Nếu nói tổn thất, quả thật rất lớn.
Nhưng rõ ràng, cục diện có thể đạt đến mức này đã khiến tất cả mọi người cảm thấy may mắn rồi.
Người hoàn thành kiệt tác này chính là Diệp Thiên Dật, một tiểu bối!
Hắn hoàn toàn khiến đại lục này chấn động.
Vù...
Khi bụi lắng xuống, đám đông không nhịn được thở ra một hơi.
Dạ Mộ Chi Giới cũng đã biến mất.
"Dạ Mộ Chi Giới đã biến mất? Mau, nhìn thử xem tình hình bên trong thế nào?"
Đám người bên ngoài đã không kịp chờ từ lâu, dần dần xông vào trong Quảng Hàn cung.
Quảng Hàn cung trước mặt cũng khiến họ cảm thán về thế sự vô thường.