Tìm dong binh đoàn
Sâu hơn nữa mà Thiên Diễn Tôn giả nói tới chính là...
Ví dụ như bọn họ đến tiếp sau sẽ đi đâu, thậm chí có thể là sẽ ở nơi nào, trên lý luận, thôi diễn một võ giả ở cảnh giới này, chỉ cần nhắm mắt lại là có thể thôi diễn ra, nhưng hắn vậy mà chỉ có thể thôi diễn ra được Diệp Thiên Dật hiện tại đang ở đâu! Hơn nữa còn không phải một cái vị trí cực kỳ chi tiết và chính xác, chỉ biết được đang ở trong một thành trì, một thành trì kia bao lớn?
Thậm chí vì thôi diễn cái này, bọn họ nhiều người như vậy ra tay, còn bị thương.
"Thành Phong Lâm, đúng là chạy rất xa đấy, hơn nữa còn dám xuất hiện trong thành, đúng là không coi chúng ta ra gì mà, trực tiếp thông tri cho các tông môn phụ cận thành Phong Lâm, để bọn họ tìm kiếm tung tích yêu nữ!"
"Không thể." Hàn Thần nói một câu.
Sau đó nàng nói: "Kia Diệp Thiên Dật có thuộc tính Không gian, mà thế lực phụ cận thành Phong Lâm cũng không mạnh, trong tay hắn hẳn là còn có linh khí lợi hại, Huyền Thiên Độc Khí, tùy tiện xuất kích sẽ càng nguy hiểm, ngược lại đánh cỏ động rắn."
"Hàn Thần các hạ nói có lý, vậy phải làm thế nào cho phải đây?"
Thiên Diễn Tôn giả lúc này nói: "Biện pháp tốt nhất là có thể nhìn chằm chằm hắn, những người khác toàn bộ cấp tốc di chuyển tới nơi đó, nhưng mà nhất định phải bí mật hành động, sau đó tìm cơ hội, tất cả mọi người cùng nhau xuất kích, bằng không, hắn nhất định sẽ chạy mất."
"Không dễ làm lắm, chúng ta đuổi tới đó đều phải tốn thời gian, hắn muốn đi lại quá dễ dàng, đến lúc đó phạm vi lại phải làm lớn ra."
"Vậy thì để lão phu từng chút từng chút thôi diễn hành tung của hắn! Một ngày thôi diễn một lần, thậm chí một ngày thôi diễn hai lần, lão phu không tin không tìm ra được!" Thiên Diễn Tôn giả nói.
"Cái này..."
Đám người liếc nhau một cái.
"Thiên Diễn Tôn giả, cái giá này quá lớn."
"Ha ha ha."
Thiên Diễn Tôn giả vuốt râu cười nói: "Lão phu cũng đã là một bộ xương già, cũng không có nhiều thời gian có thể sống, nếu có thể làm ra một phen cống hiến trong quãng thời gian cuối cùng này, lão phu cũng coi là chết có ý nghĩa."
"Cho phép chúng ta thể hiện sự kính ngưỡng với Thiên Diễn Tôn giả!"
"Đại lục chúng ta có thể có một người như Thiên Diễn Tôn giả, quả là đại lục may mắn."
"Đúng vậy, chúng ta cũng đều nên học tập Thiên Diễn Tôn giả, đây là tấm gương chúng ta phải học cả đời!"
"..."
Mỗi một lần thôi diễn đều phải tiêu hao tuổi thọ, càng là bị thương, tuổi thọ còn lại của hắn vốn đã không còn nhiều lắm, hiển nhiên Thiên Diễn Tôn giả này là vò đã mẻ không sợ vỡ, cũng không có ý định kéo dài sự sống nữa, nên mới quyết định không ngừng tiêu hao mình, thẳng đến phần cuối của sinh mệnh.
"Thật ra còn có một biện pháp."
Hàn Thần suy nghĩ một chút nói.
"Biện pháp gì?"
"Cái tên Diệp Thiên Dật này không phải trọng tình trọng nghĩa lắm sao? Vạn Độc Tông không phải có bạn lữ của hắn ở đó sao?"
Hàn Thần nói tới đây, mọi người tự nhiên biết nàng có ý gì.
"Không được! Cái này cũng quá vi phạm đạo nghĩa, tuyệt đối không thể!"
"Ta cảm thấy cũng không thể làm như thế."
Thiên Diễn Tôn giả của Thiên Cơ Các nói: "Không thể làm như thế, bản thân Diệp Thiên Dật kia chính là một người vô tội rồi."
"Diệp Thiên Dật cũng không phải người vô tội."
Dương Lân đi tới nói.
"Hửm?"
Sau đó Dương Lân nói: "Yêu nữ này chính là Diệp Thiên Dật thả ra."
"Cái gì?"
"Văn huynh."
Dương Lân nhìn thoáng qua phía sau.
Văn Bất Nhã đi ra.
"Các vị tiền bối! Tại hạ Văn Bất Nhã."
Văn Bất Nhã thi lễ một cái.
"Ngươi biết cái gì?"
Văn Bất Nhã gật gật đầu; "Biết, những năm này ta một mực tìm kiếm Toả Thần điện, khoảng thời gian trước phát hiện Toả Thần điện, có một nhóm người đi vào, trong đó bao gồm Diệp Thiên Dật, ta không đi vào, một mực chờ ở bên ngoài! Về sau, những người đi vào cũng chỉ có Diệp Thiên Dật một người còn sống ra, theo hắn đi ra còn có yêu nữ kia."
Đám người kinh ngạc liếc nhau một cái.
"Chẳng qua là lúc đó ta cũng không biết yêu nữ kia là ai, còn tưởng là một người cùng đi vào với hắn, bởi vì quá nhiều người cho nên không chú ý tới, lúc ấy cảm thấy có thể là hai người còn sống đi ra, hiện tại xem ra không phải như thế."
Văn Bất Nhã làm gì có tư cách nhìn thấy những tồn tại bực này, hắn cũng đã từ bỏ hi vọng muốn giết được Diệp Thiên Dật rồi, ngược lại là có thể xuất hiện được trước mắt các vị này.
"Ngươi vì sao không đi vào?"
"Đương nhiên là vì ta không dám."
"Toả Thần điện ở đâu?"
Hàn Thần hỏi.
Hỏi vậy là để xác định lời hắn nói là thật hay giả.
"Trong vùng biển phía bắc tiểu trấn Bắc Phong."
Những người khác nhìn về phía Hàn Thần.
"Hàn Thần các hạ, hắn nói là sự thật sao?"
Hàn Thần gật gật đầu; "Xác thực, Toả Thần điện là ở chỗ này, người biết chuyện này mà bây giờ vẫn còn sống cũng không có mấy người, xem ra hắn nói là sự thật, vậy xem ra, cái tên Diệp Thiên Dật này cũng là kẻ cầm đầu."
"Như vậy thì không cần nhiều suy nghĩ cái gì nữa, hắn cũng đáng giết."
"Xác thực! Quảng Hàn cung các vị không đành lòng động thủ, vậy đến lúc đó cứ giao cho chúng ta."
Dương Lân nói.
Đúng lúc này, Hàn Nguyệt Ngưng nói: "Thế nhưng, dưới tình huống bình thường, bọn họ làm sao lại có thể tiến vào được Toả Thần điện? Ta không tin là hắn có thể mở ra Toả Thần điện, ta càng có khuynh hướng là chính nàng đột phá phong ấn, Toả Thần điện được mở ra, chỉ là nàng bởi vì bị phong ấn đã mất đi ký ức và tu vi cho nên mới không đi ra, vừa lúc Diệp Thiên Dật bọn họ đi vào, lại bởi vì Diệp Thiên Dật có năng lực còn sống trở ra, vậy nên cho dù Diệp Thiên Dật không đi vào, một ngày nào đó, nàng cũng sẽ tự đi ra ngoài."
"Cũng có khả năng này."
Có người đồng ý với Hàn Nguyệt Ngưng.
Hàn Nguyệt Như lại nói: "Vậy hắn xác thực có thể là người không biết chuyện, nhưng nói không chừng cũng là bởi vì một hành vi vô ý nào đó của hắn đã thả yêu nữ kia ra thì sao?"
Văn Bất Nhã nói: "Toả Thần điện đúng là bị Diệp Thiên Dật mở ra, lúc ấy trong tay hắn có một đồ vậy gì đó giống như xương cá, mở ra thông đạo đi tới Toả Thần điện, Hàn Thần tiền bối, ngài hẳn là rõ ràng."
Hàn Thần nói: "Đó đúng là chìa khoá, năm đó để bảo đảm không xảy ra việc gì ngoài ý muốn, chúng ta đã giấu chìa khoá ở trong núi sâu, cho dù có bị tìm được, hẳn là cũng không có ai biết được đó là chìa khoá."
Ngọc cốt ấy là Diệp Thiên Dật đạt được, nhưng mà nghe nói là ai đó đạt được trong Vận Mệnh Chi Tháp.
Cho nên trong chuyện này lại có huyền cơ gì sao?
"Vậy xem ra hắn là có chuẩn bị? Tận lực làm vì mục đích nào đó."
"Ừm, xem ra chính là hành vi cố ý! Hắn chính là muốn thả yêu nữ kia ra."
"Mặc kệ như thế nào, không thể lưu tình."
"..."
"Người bạn lữ kia của hắn... Phải chăng cũng cần..."
Thiên Diễn Tôn giả nói: "Mặc kệ như thế nào cũng không thể gây tai họa đến người khác, bạn lữ của hắn vẫn đang ở lại Vạn Độc Tông, điều này đủ để chứng minh trong lòng của nàng hẳn là không có bất kỳ e ngại nào, nên cũng không cảm thấy chột dạ, không nên làm vậy."
"Hiểu!"
"Như vậy, các vị, chuẩn bị một chút, chúng ta bắt đầu di chuyển tới thành Phong Lâm bên kia."
"Rõ!"...
Thành Phong Lâm.
Diệp Thiên Dật đã dịch dung mang theo Tiểu Tử Nhi ngồi trong tửu quán dùng bữa.
Nơi này cách đế quốc Minh Nguyệt còn vài ngày lộ trình nữa, Diệp Thiên Dật cũng không vội, trừ phi những người kia còn có thể nghĩ ra Diệp Thiên Dật hắn sẽ đi đế quốc Minh Nguyệt, vậy thì Diệp Thiên Dật cũng không còn lời nào để nói.
Có điều, Diệp Thiên Dật tuyệt đối không thể ở lại một chỗ quá lâu.
"Tìm dong binh đoàn đi."
Diệp Thiên Dật nghĩ nghĩ.