An Hinh Nhi
Cơ cấu của Phượng Hoàng đài cũng không khác lắm với những thế lực khác.
Cơ nghiệp lớn như thế, đương nhiên không thể nào là một nhà có thể khống chế nó được.
An gia có ba mạch, An Tinh bọn họ là một mạch An gia, sau đó còn có Phẩm gia cũng là một mạch, một mạch cuối cùng là Hỏa gia.
Quan hệ máu mủ giữa ba nhà này cũng không nhiều.
Năm đó Phượng Hoàng Di Chỉ chính là ba nhà này cùng phát hiện, cho nên ba nhà hợp tác, thành lập Phượng Hoàng đài.
Cho tới nay cũng coi là rất hòa thuận.
Nhưng mà đừng quên, dù sao cũng không phải người một nhà.
Tại Phượng Hoàng đài, ba nhà này cũng coi là độc lập, Tông chủ thay phiên nhau làm, mặt ngoài tự nhiên đều thể hiện như người một nhà.
Mặc kệ là hội trưởng lão hay là cái gì, vì tìm kiếm cân bằng, ba nhà đều có người, dù sao bất kể cái gì cũng không có khả năng để một nhà trong đó hoàn toàn khống chế, thậm chí dù chỉ hơi lệch một chút thôi cũng không được.
Cũng một mực tuân theo quan niệm như vậy, Phượng Hoàng đài qua nhiều năm như vậy nhưng cũng vẫn vận hành rất trôi chảy, không có ai đi đường ngang ngõ tắt gì cả.
Nhưng, có đôi khi, dù xem như người một nhà, có thể là anh chị em ruột với nhau, mà còn có thể thủ túc tương tàn, chớ nói chi là mối quan hệ giữa ba nhà của Phượng Hoàng đài.
Cho nên, ba chén nước làm sao có thể một mực giữ thăng bằng được cơ chứ?
Mà thế hệ này, An gia thiên tài An Tinh và tỷ tỷ của nàng đều vô cùng xuất chúng, áp chế thiên tài cùng tuổi của hai nhà còn lại!
Đây có lẽ cùng là lí dó khiến các nàng bị hãm hại.
Theo một tiếng phượng minh, một cánh cửa chậm rãi mở ra, từ bên trong bạo phát ra ánh sáng màu đỏ.
"Các vị, vào đi."
An Vân Thiên nói.
"Được! Vậy chúng ta đi đây."
"Vạn sự cẩn thận."
Sau đó những cường giả kia nhao nhao đi vào.
An Tinh và Diệp Thiên Dật cũng đi qua.
"Phụ thân, bằng hữu của ta cũng muốn đi vào."
An Tinh nói với An Vân Thiên.
An Vân Thiên nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
Những người khác cũng đang nhìn sang bên này, nhưng không có quá chú ý.
Ba nhà quá lớn, có rất nhiều người bọn họ không quen biết, hơn nữa còn có rất nhiều đệ tử, bọn họ cũng có cơ hội tiến vào di chỉ, cho nên Diệp Thiên Dật đứng ở đằng kia, cũng không có nhiều người suy nghĩ xem hắn là ai, dù sao khẳng định là người Phượng Hoàng đài, không biết hắn là ai cũng là điều rất bình thường.
An Tinh nói: "Hắn trên đường đã cứu ta, cũng biết tình huống hiện tại và nguy cơ của tỷ tỷ, hắn muốn đi thử xem."
"Thì ra là thế."
An Vân Thiên nhìn Diệp Thiên Dật, vỗ vỗ bả vai Diệp Thiên Dật, nói: "Cẩn thận một chút, sau khi ra ngoài ta sẽ cảm tạ ngươi thật long trọng."
"Tiền bối khách sáo rồi."
"Đi đi."
Sau đó Diệp Thiên Dật cũng đi vào.
Đại môn quan bế.
"Các vị, hi vọng bọn họ có thể mang về tin tức tốt, chúng ta trở về đi."
An Vân Thiên nói một câu.
Đám người tản ra.
"An Tinh chất nữ."
Phẩm Diên Sơn cười ha hả đi tới.
"Diên Sơn thúc thúc."
An Tinh thi lễ một cái.
"Ừm, ra ngoài thật nhiều ngày, thu hoạch như thế nào?"
"Thu hoạch cũng không tệ lắm, đa tạ Diên Sơn thúc thúc quan tâm."
"Rất tốt! Tiếp tục cố gắng! Ngươi là hi vọng của Phượng Hoàng đài." Phẩm Diên Sơn vỗ vỗ bờ vai của nàng.
"Diên Sơn thúc thúc nói quá lời rồi."
"Đi thôi, trở về đi."
"Dạ."
An Tinh quay người rời đi.
Phẩm Diên Sơn nhìn theo bóng lưng của nàng, trên mặt là mỉm cười, chỉ là phía sau nụ cười ấy là âm tàn.
"Vậy mà để ngươi còn sống trở về, cũng là thật là không ngờ."
Sau đó Phẩm Diên Sơn cũng rời đi.
Trong một gian phòng nào đó, có hai người đang ngồi.
Một người là gia chủ đương nhiệm Phẩm gia Phẩm Diên Sơn, một người khác thì là gia chủ Hỏa gia Hỏa Vân Bá.
Hai người đang uống trà đàm luận.
"An Tinh vẫn còn sống."
Phẩm Diên Sơn uống một ngụm trà nói.
"Rất tốt, lúc ấy kế hoạch chúng ta là giết chết nó, nhưng thật ra ta lại nghĩ, nàng có thể còn sống trở về mới là tốt nhất, chết thì sẽ thiếu đi cái tâm hoạn, còn sống để chúng ta có thể tiến hành bước kế hoạch kế tiếp."
"Nhưng một bước kế hoạch này quá bí quá hoá liều, nhỡ đâu..."
Phẩm Diên Sơn cau mày.
"Lại bí quá hoá liều tới mấy thì cũng đã bắt đầu làm rồi còn gì nữa?"
"Hi vọng bọn họ có thể thành công."
Đúng vậy!
Kế hoạch của bọn họ rất đơn giản!
Giết An Tinh và tỷ tỷ của nàng An Hinh Nhi.
An Hinh Nhi phải chết, An Tinh thì không nhất định phải chết.
Nhưng chết là tốt nhất, bớt việc.
Về phần vì sao...
Hai tỷ muội các nàng liên quan đến việc An gia mở ra một rất lực lượng rất cường đại, chỉ cần một trong hai người chết, thì sẽ không mở ra được, như vậy đến lúc đó đánh nhau, lực lượng An gia sẽ bị suy yếu rất lớn.
Đúng vậy!
Hỏa gia và Phẩm gia muốn liên thủ triệt để đè chết An gia.
Độ khó rất lớn, nhưng không có cách nào khác, nhất định phải làm vậy!
Hai đánh một vẫn là không có vấn đề quá lớn.
Nhưng dù sao đến lúc đó có thể phải đánh tới địa bàn của An gia, cho nên phải chuẩn bị thật tốt.
Không có cách nào khác, Phượng Hoàng Tinh Phách càng ngày càng ít, An gia lại sinh ra hai đỉnh cấp thiên tài, bọn họ có thể khống chế những vật khác, mười hai vị trí trưởng lão trong hội trưởng lão, một nhà bốn vị, lấy được tài nguyên, ba nhà chia đều, vân vân.
Bọn họ có thể bảo trì cân bằng.
Nhưng mà thiên tài xuất hiện là điều mà bọn họ không cách nào khống chế!
Nhất là hai tỷ muội này khiến bọn họ vô cùng e ngại, tiềm lực của các nàng quá khoa trương.
Mấu chốt là còn chiếm được Phượng Hoàng Thần lực.
Tài nguyên ít đi, An gia tương lai sẽ mạnh hơn, bọn họ chỉ có thể đè chết An gia, như vậy trước kia ba nhà chia đều, bây giờ biến thành hai nhà chia đều, bọn họ có thể có được càng nhiều tài nguyên hơn!
Về phần lực lượng suy yếu, đây là cái giá nhất định phải trả, nhưng những năm gần đây, bọn họ phát triển cũng khá tốt, cho dù thiếu mất một An gia, hai nhà cộng lại, lại có thêm nội tình nhiều năm như vậy, cường giả tích lũy và lôi kéo, cũng vẫn là thế lực Thần cấp.
Đây là cơ hội tốt nhất, bởi vì yêu nữ xuất hiện, tông môn không được nội đấu, bọn họ không cần lo lắng bị tiến đánh, nhưng nhà ta đấu, các ngươi cũng không thể quản được, đúng không nào?
"An Hinh Nhi nhất định sẽ phải chết, nàng không có chút phòng bị nào, chắc chắn sống không được, về phần An Tinh, nước cờ này mặc dù rất hiểm, nhưng nếu làm thật tốt thì chính là tuyệt sát."
Phẩm Diên Sơn nói.
"An Tinh mang về cho An gia tin tức chúng ta muốn giết nàng, xuất phát từ rất nhiều nguyên nhân khác nhau mà An gia không tiện vạch mặt, nhưng mà bọn họ nhất định phải đi cứu An Hinh Nhi, cho nên sẽ phái ra cường giả lần nữa tiến vào Phượng Hoàng Di Chỉ, những cái này chúng ta đều đã tính tới, còn lại, đó chính là tất cả cường giả An gia tiến vào Phượng Hoàng Di Chỉ đều phải bị xử lý hết."
"Nếu bọn họ chết, lực lượng An gia lại bị suy yếu một phần! Chúng ta có thể trực tiếp động thủ."
"Cho dù có người thoát chết, mang tin tức trở ra, vậy chúng ta cũng nên động thủ, cho nên Hỏa huynh, chuẩn bị đi, chờ ngày bọn họ từ Phượng Hoàng Di Chỉ ra, chính là ngày chúng ta động thủ với An gia."...
Quang mang lóe lên, Diệp Thiên Dật đi tới một không gian màu đỏ vô cùng hoang vu.
Thế giới này có linh lực rất dồi dào, nhưng mà không có cảm giác sinh mệnh, khắp nơi đều là núi lửa, có cây cũng là loại cây đỏ rực, nhiệt độ rất cao, nhưng mà vị trí này cũng không đến nỗi có vấn đề gì.
Tính cả Diệp Thiên Dật, ở bên trong hết thảy gần trăm cường giả đang đứng cùng một vị trí.
Những cường giả này là người của cả ba nhà.
Bọn họ cũng tách ra đứng thành ba nhóm của ba gia tộc.
Nhiệm vụ của người An gia chỉ có một, cứu An Hinh Nhi.
"Bây giờ cũng không biết Hinh Nhi ở nơi nào, nơi này có hai mươi lăm cái Phượng Hoàng di tích, còn có khả năng sẽ đi thăm dò Phượng Hoàng di tích mới, chúng ta mau tìm kiếm đi."