Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2362: CHƯƠNG 2361: NGHI VẤN CỦA AN HINH NHI.

Nghi vấn của An Hinh Nhi.

Mẹ nó!

"Ha ha ha! Các vị đừng nên tin, bọn họ đang muốn làm dao động lòng quân của chúng ta, dựa vào đâu mà Thương Viêm Long chín đầu muốn công kích hai nhà chúng ta lại buông tha cho người An gia bọn chúng đây?"

Phẩm Duyên Sơn nói.

"Bởi vì người của các ngươi trộm Phượng Hoàng Thất Tinh Thảo."

Thiên trưởng lão nói.

"Tự tìm đường chết."

An Vân Thiên nhịn không được cười ra tiếng.

Khoái chí!

Trong lòng rất sảng khoái.

"Mẹ nó! Là kẻ không có não nào làm ra chuyện đấy?"

Phẩm Diên Sơn hiện tại thật sự rất muốn mắng người!

Mẹ nó chứ!

Thật sự là ngu hết phần người khác!

An Tình ngược lại nhìn Diệp Thiên Dật nhiều hơn.

Thật sự có người ngu ngốc đến như vậy sao?

Nàng xem ra không chắc chắn được!

Có lẽ là người này đã làm việc đấy.

"Em gái ta không sao chứ?"

Diệp Thiên Dật tiến đến bên cạnh An Tình hỏi.

"Không có việc gì, nàng đang ở chỗ ở của các ngươi."

An Tình nói.

"Ừm, cảm ơn."

Diệp Thiên Dật nói.

"Nên làm, tôi nên cảm ơn anh."

"Không có việc gì, ta cũng chiếm được thứ ta muốn, có điều không nghĩ tới hai nhà này gấp gáp như vậy, vừa mới đi ra, bên này đã lại đánh nhau rồi."

Diệp Thiên Dật nói.

"Tình huống rất nghiêm trọng, thực lực ba nhà không chênh lệch nhiều lắm, hiện tại hai nhà bọn họ hợp lực, ưu thế duy nhất của chúng ta chính là chúng ta là bên phòng thủ, nhưng ước chừng cũng không thủ được bao lâu, nhiều nhất chính là khiến bọn họ trả giá bằng thương vong càng nhiều mà thôi."

Sau đó nàng nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

"Ngươi đừng nhìn ta."

Diệp Thiên Dật nhún nhún vai, nói: "Vốn dĩ ngươi nói là muốn cho ta một chỗ yên ổn ta mới tới, hiện tại ta vừa tới Phượng Hoàng Đài các ngươi xảy ra chuyện này, ta cũng rất bất đắc dĩ, ngươi còn muốn ta giúp ngươi?"

"Ta biết không nên như thế, nhưng..."

An Tình nói: "Những người khác sẽ không ra tay giúp chúng ta nội chiến, có năng lực cũng chỉ có ngươi, một mình ngươi giải cứu giúp Quảng Hàn cung thoát khỏi nguy hiểm, nếu như ngươi có cách gì... Ta thật sự khẩn cầu ngươi có thể ra tay giúp đỡ."

Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Nếu ta ra tay, sẽ bị hoài nghi."

"Hay là... Ngươi có thể thử những cách khác mà ngươi chưa từng dùng?"

"Không phải..."

Diệp Thiên Dật sờ sờ chóp mũi, nói: "Ta không có được bất kì lợi ích gì, không ngừng khiến ra tay giúp, ta cũng cũng chẳng phải là cơ quan phúc lợi."

"Phượng Hoàng Đài có rất nhiều bảo vật đỉnh cấp, ta tin ngươi nhất định sẽ thích, ít nhất An gia ta và chị ta có quyền tùy ý ra vào, đồ vật bên trong ta có thể mang ra cho ngươi! Những gì ngươi muốn, chỉ cần cần có thì đều tặng ngươi! Nếu... Ý ta là, nếu..."

An Tình nói: "Nếu như Phẩm gia với Hỏa gia thất bại, thậm chí bọn nếu bọn họ thất bại nặng nề, bảo vật hai nhà bọn họ cũng đều là của chúng tôi, vậy đối với ngươi mà nói cũng là có lợi rất lớn."

"Nhưng ta cũng chỉ có thể lén lút đi đòi một ít, so với những gí ta thật sự có thể đạt được là quá ít."

An Tình cũng biết, quả thật không có lý do gì khiến cho Diệp Thiên Dật liên tục động thủ.

"Xin ngươi đấy, ngươi muốn cái gì, chỉ cần ta có nhất định sẽ cho ngươi! Ta không muốn An gia phải chết."

An Tình cầu khẩn nhìn Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật gãi gãi tóc.

Thật khó khăn.

"Chị của ta, ngươi giữ lại sẽ có lợi, nếu như ngươi có cơ hội sẽ có thể kết làm một đôi tình luỹ với chị của ta, ngươi có thể đạt được rất nhiều lợi ích."

An Tình đột nhiên nói.

"Lợi ích gì?"

"Chị ta là Thiên Vũ Thần Thể, cùng người song tu thì lợi ích vô cùng lớn."

Diệp Thiên Dật; "..."

"Ngươi cứ như vậy đem chị ngươi bán đi? Hơn nữa, ta cũng cần chầm chậm mà theo đuổi chị ngươi, chi bằng ngươi nói ta giúp An gia các ngươi, chị ngươi trực tiếp có thể lấy thân hứa hẹn, vậy cũng không khác biệt là mấy."

An Hinh Nhi đã sớm nhìn hai người ở cách đó không xa nói thì thầm.

Lâm Thiên Nhất này nói, hắn là nạn của An Tình, vậy em gái mình làm thế nào kết giao với một người lợi hại như vậy?

Quả thật có chút tò mò.

Đối tượng mà em gái yêu thương?

Bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ về điều này.

"An Tình."

An Hinh Nhi đi tới.

"Tỷ."

"Chúng ta chuẩn bị tiếp tục mở ra Phượng Hoàng Song Sinh đại trận đi."

An Hinh Nhi nói.

"Được."

An Tình gật đầu.

"Lâm công tử, nếu lúc đánh nhau mà có cơ hội, ngươi có thể trà trộn vào trong hàng ngũ đệ tử, bọn họ cũng không có ai biết ngươi, trà trộn vào trong đệ tử, sau đó ngươi có cơ hội rời khỏi nơi này."

An Hinh Nhi nói với Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật gật gật đầu: "Ta biết."

"Ừm, chúng ta đi thôi."

Sau đó An Hinh Nhi cùng An Tình rời đi.

"Lâm Thiên Nhất này, ngươi quen biết từ đâu vậy? Hắn là ai?"

Trên đường đi, An Hinh Nhi hỏi An Tình.

"Trên đường gặp được một bằng hữu, nếu không có hắn, ta đã bị giết rồi, hắn vừa hay không có chỗ ở, nên ta mời hắn đến."

An Hinh Nhi lắc đầu: "Không đơn giản như vậy."

"Nếu hắn chỉ có như vậy, tại sao ngươi có để cho hắn đến để cứu ta cơ chứ?"

An Tình vội vàng nói: "Là như vậy, hắn cứu ta, ta nợ hắn một ân tình, cho nên để cho hắn cùng đến Phượng Hoàng di chỉ, có điều ta cũng để xem hắn có thể gặp được ngươi hay không, nếu như gặp phải người năng lực, mời hắn ra tay."

Hình như cũng chẳng có gì là không ổn.

"Các vị!"

Phẩm Diên Sơn nhịn xuống lửa giận!

"Đánh một cách tàn nhẫn cho ta! Xông lên!"

Trận chiến ngay lập tức nổ ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!