Ký ức của Tiểu Tử Nhi
"Vả lại, không chừng còn có Huyền Thiên Thánh Khí, thậm chí có thể tất cả ghi chép của Huyền Thiên Độc Khí cũng có trong đó."
Họ bàn tán xôn xao.
"Với tính cách của Diệp Thiên Dật, thậm chí lão thân nghi ngờ hắn cũng sẽ đi."
Hàn Thần nói.
"Đúng, lão tổ tông nói rất đúng, không chừng tên Diệp Thiên Dật kia cũng sẽ đi. Hắn biết rõ những lợi ích đó, hơn nữa hắn tự cho mình siêu phàm, sẽ đi tới đó."
"Di chỉ Tà Đế lần này, rất có khả năng là cơ hội tốt nhất chúng ta đối phó với tên Diệp Thiên Dật này và yêu nữ kia. Nếu cơ hội lần này thất bại, sau này sẽ khó khăn. Đi Thiên Cơ Các, mời họ thử thôi diễn liệu Diệp Thiên Dật có tới di chỉ Tà Đế hay không. Nếu có đi thì chúng ta phải thương lượng kỹ càng, cơ hội tuyệt vời để ra tay."
"Rõ!"...
"Tiểu Tử Nhi, có ngon không?"
Diệp Thiên Dật và Tiểu Tử Nhi ngồi trên bãi biển, hắn làm vỉ nướng, bắt một đống hải sản rồi nướng cho nàng ăn.
"Dạ dạ, ngon lắm, đại ca ca, những con bọ này rất ngon."
Tiểu Tử Nhi ăn cua trông rất vui vẻ.
Trước giờ nàng chưa từng ăn mấy thứ này, Diệp Thiên Dật cũng là lần đầu tiên cho nàng ăn, không ngờ nha đầu này lại thích ăn hải sản.
Nhưng cũng bình thường thôi, hải sản quả thật ăn rất ngon, trừ một số người không thích ăn hải sản thôi.
"Đây không phải con bọ, là cua, ngươi có thể gọi là cua biển mai hình thoi."
Diệp Thiên Dật cười nói.
"Hi hi hi, vầng, thế còn con bọ lớn này."
Tiểu Tử Nhi nhìn sang con tôm hùm lớn đang nướng bên cạnh và nói.
"Đây là tôm hùm lớn."
"Rồng?"
Tiểu Tử Nhi chớp đôi mắt to.
"Là con rồng lợi hại đó hả?"
Diệp Thiên Dật lại cười nói: "Không phải, là tôm dưới nước."
"Dạ dạ."
Diệp Thiên Dật tự mình ăn một ít.
Hắn rất nhớ những cô gái của mình ở đại lục Cửu Châu, nhớ những buổi cùng trò chuyện và ăn cơm với họ.
Nhanh thôi.
Đợi ở đây thêm bốn năm nữa, bên ngoài chắc cũng nửa năm. Thời gian nửa năm chắc không có thay đổi gì nhiều.
Hắn chắc chắn không thể dẫn theo Tiểu Tử Nhi đến di chỉ Tà Đế lần này, nguy hiểm gấp bội.
Sự nguy hiểm trong di chỉ và đám cường giả kia, mang theo Tiểu Tử Nhi dĩ nhiên không tiện.
"Tiểu Tử Nhi, lần này đại ca ca muốn đi tới một nơi rất nguy hiểm, nàng cứ ở Phượng Hoàng đài với hai chị kia có được không?"
Diệp Thiên Dật xoa cái đầu nhỏ của nàng và nói.
"Ưm..."
Cái miệng nhỏ của Tiểu Tử Nhi mím lại.
"Đại ca ca không dẫn Tiểu Tử Nhi theo à?"
"Ngoan, không phải là không dẫn Tiểu Tử Nhi theo, mà là quá nguy hiểm, đám người xấu kia cũng rất nguy hiểm."
Diệp Thiên Dật nói.
"Được thôi, vậy đại ca ca nhất định phải chú ý an toàn, Tiểu Tử Nhi sẽ ngoan ngoãn chờ đại ca ca về."
"Ngoan lắm."
Diệp Thiên Dật cười và gật đầu.
"Hi hi hi..."
Tiểu Tử Nhi cười ngọt ngào.
"Đại ca ca, ngươi xem, vòng cổ ngươi tặng Tiểu Tử Nhi đẹp lắm nè."
Tiểu Tử Nhi cúi đầu nhìn chiếc vòng cổ trước ngực mà lúc trước Diệp Thiên Dật tặng cho nàng.
"Đúng vậy, phản chiếu dưới ánh mặt trời quả thật rất đẹp."
"Tiểu Tử Nhi nhất định sẽ bảo vệ thật tốt những món mà đại ca ca tặng Tiểu Tử Nhi."
Tiểu Tử Nhi nghiêm túc nói.
"Đại ca ca cũng sẽ bảo vệ thật tốt những món mà Tiểu Tử Nhi tặng đại ca ca."
Diệp Thiên Dật giơ tay ra, trong lòng suy nghĩ, thanh kiếm đã xuất hiện trong lòng bàn tay của Diệp Thiên Dật.
"Thanh kiếm này... là Tiểu Tử Nhi tặng cho đại ca ca."
"Hi hi hi, đại ca ca, Vĩnh Hằng Chi Tâm rất lợi hại rất lợi hại." Tiểu Tử Nhi cười hi hi rồi nói.
"Vĩnh Hằng Chi Tâm?"
Diệp Thiên Dật nghi ngờ nhìn sang Tiểu Tử Nhi.
"Thanh kiếm này là Vĩnh Hằng Chi Tâm à?"
"Dạ dạ." Tiểu Tử Nhi gật đầu lia lịa.
"Không phải nàng nói mình đã quên cái tên của nó rồi ư?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Đúng ha."
Tiểu Tử Nhi nghiêng cái đầu nhỏ, chớp đôi mắt to.
"Tiểu Tử Nhi lại nhớ ra rồi, hi hi hi, thật lợi hại."
Diệp Thiên Dật nhìn Tiểu Tử Nhi.
"Vậy ngươi còn nhớ ra gì nữa không?"
"..."
Nàng suy nghĩ, sau đó lắc cái đầu nhỏ.
Diệp Thiên Dật nhìn Tiểu Tử Nhi.
Xem ra nàng hình như đang dần dần khôi phục trí nhớ.
Là chuyện tốt hay chuyện xấu...
Diệp Thiên Dật chưa thể xác định.
"Tiểu Tử Nhi, ngươi có thể nhớ ra chuyện gì khác nữa không?"
Diệp Thiên Dật lại hỏi.
Tiểu Tử Nhi vẫn lắc lắc cái đầu nhỏ.
"Không sao, ngươi ăn đi."
"Dạ dạ."
Diệp Thiên Dật nhìn Vĩnh Hằng Chi Tâm trong tay.
Tiểu Tử Nhi nói thanh kiếm này vô cùng lợi hại, vậy chắc là rất lợi hại rồi, cho dù nàng không nói thì hắn cũng biết.
Dùng mười hai pháp tắc và Ngũ đại thần châu làm sức mạnh cốt lõi, điều này đúng là quá phô trương rồi.
Món đồ này không phải thứ mà Diệp Thiên Dật nghĩ có thể tồn tại trên đời này.
Cho nên, từ điểm này quả thật chắc cũng có thể xác minh Tiểu Tử Nhi có thể không thuộc về thế giới này.
Đi chơi với Tiểu Tử Nhi nhiều ngày, Diệp Thiên Dật cũng thấy một số người lần lượt đến đây.
Vì đi một khoảng xa khỏi vùng biển này thì chính là di chỉ Tà Đế.
Và vùng biển này cũng có cách nói đặc biệt.
Vùng biển này dường như có sức mạnh cường đại, đơn giản mà nói là khu vực của Thiên Phạt Chi Lôi. Trong khu vực này, bất cứ thứ gì bay đều bị Thiên Phạt Chi Lôi khoá chặt. Sau đó trực tiếp đánh chết.
Cho dù ngươi là Thần Chí Cao, dưới sức mạnh nơi đó thì ngươi cũng bị đánh chết.
Cho nên muốn đi tới nơi đó thì chỉ có một cách, đi bằng thuyền.
Cho dù ngươi là Thần Chí Cao, ngươi cũng phải đi bằng thuyền.
Vì ngươi không thể bay, còn ở trên biển, ngươi làm lộ mình trước Thiên Phạt Chi Lôi, ngươi cũng là tự tìm đường chết.