Diệp Thiên Dật ở ngay đây
Vận may là thời tiết họ gặp phải như thế nào, bao gồm những lôi đình này đều là tuỳ lúc giáng xuống. Ngươi may mắn, có thể không bị tấn công quá nhiều lần. Nếu không may thì toang là cái chắc.
"Ta đã hiểu."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Còn có chính là cường giả chúng ta tự chủ sử dụng lực lượng gia tăng phòng ngự cường độ đi chặn sự tấn công của lôi đình. Xem tình hình thôi, chỉ hy vọng không phải thời tiết sấm chớp mưa bão, nếu không thì thật sự phải chôn thân tại đây."
An Vân Thiên nói.
"Đúng vậy, nếu là thời tiết sấm chớp mưa bão, ta nghi ngờ tất cả thuyền và người có thể chỉ có một nửa là thành công tới di chỉ Tà Đế."
Diệp Thiên Dật: "..."
Vậy thì phóng đại quá rồi.
Xem ra vẫn là hắn coi thường.
"Nhưng tại sao nơi đó sẽ có khu vực lôi đình mạnh đến như vậy chứ? Hình thành như thế nào? Có khi nào có sự tồn tại của linh vật thiên địa đỉnh cấp nào không?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Chắc là có. Hơn nữa chắc chắn là linh vật thiên địa thuộc tính Lôi, có thể tạo thành khu vực lôi đình ở mức độ này, vậy e là phải có Lôi Thần Châu? Bây giờ đa số đều nghi ngờ chính là Lôi Thần Châu. Đáng tiếc, dưới tình hình đó, cho dù là Thần Chí Cao cũng không dám thăm dò."
Diệp Thiên Dật nhướng mày.
Thật ra sau khi Diệp Thiên Dật biết, phản ứng đầu tiên của hắn cũng là Lôi Thần Châu.
Nếu là Lôi Thần Châu, vậy hắn chắc chắn không thể bỏ qua.
Đây là một trong sức mạnh cốt lõi của Vĩnh Hằng Chi Tâm.
"Nhưng cũng có thể nó được hình thành do nguyên nhân khu vực, ai cũng không cách nào chứng thực."
Diệp Thiên Dật lại nghiêng về Lôi Thần Châu hơn.
"Trước tiên mọi người nghỉ ngơi đi. Chắc cần thời gian năm ngày mới tới Cấm địa Tử Vong."
"Được."
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Bốn ngày cứ thế trôi qua.
Trên một con thuyền lớn nào đó.
Vù...
Vài bóng dáng đạp trên hư không dần dần tụ tập.
Nơi này vẫn chưa tới Cấm địa Tử Vong, cho nên họ ngự không tuỳ ý.
"Tiền bối Hàn Thần!"
"Tiền bối!"
Với các thế lực do Hàn Thần dẫn dắt hội tụ trên thuyền của Thiên Cơ Các.
"Thiên Diễn Tôn giả, lão thân cảm thấy ngươi có thể thôi diễn một lần thử xem."
Hàn Thần nhìn Thiên Diễn Tôn giả và nói.
Lúc trước nhờ hắn thôi diễn Diệp Thiên Dật có khi nào đã tới di chỉ Tà Đế, hắn cũng không thôi diễn được. Vậy thì bây giờ, nếu hắn ở đây, khoảng cách giữa họ lại gần thế này, chắc chắn có thể thôi diễn ra được.
"Ừm. Bản tôn thử xem."
Thiên Diễn Tôn giả gật đầu, sau đó bày trận với một vài vị cường giả, bắt đầu thuật thôi diễn thiên cơ.
Chẳng mấy chốc, phía trên hư không, Thiên địa dị tượng xuất hiện.
Vô số người ngẩng đầu nhìn cảnh này, thậm chí nhìn âm dương Lưỡng nghi đồ xoay tròn trong hư không.
"Đây là..."
"Tiền bối của Thiên Cơ Các đang dùng thuật thôi diễn thiên cơ. Họ tiến hành thôi diễn thế này liệu có nguy hiểm gì không? Hay là thời tiết của Cấm địa Tử Vong?"
"Không, họ không phải thôi diễn mấy thứ này. Họ chắc chắn đang thôi diễn xem liệu Diệp Thiên Dật và yêu nữ có ở trong đám người chúng ta hay không."
"..."
Qua một lúc...
Lần này Thiên Diễn Tôn giả không có hộc máu.
Lý do rất đơn giản, vì Diệp Thiên Dật ở bên cạnh họ, cách họ rất gần, đây cũng là giảm đi độ khó của thôi diễn, cho nên dù họ bị thương cũng sẽ không nặng như lúc trước.
"Thế nào?"
Hàn Thần vội hỏi.
Thời gian còn lại của nàng không còn nhiều, chuyện mà nàng muốn làm nhất chính là trước khi chết giải quyết cho xong tâm sự này.
Nàng chỉ hận bản thân không thể dùng thuật thôi diễn thiên cơ, nếu không thì cho dù trả giá bằng tính mạng của mình, nàng cũng phải thôi diễn ra.
"Có, ở ngay đây!"
Đôi mắt của Thiên Diễn Tôn giả sáng rỡ và nói.
Ánh mắt của đám đông cũng loé sáng.
Suy đoán của họ không hề sai!
Diệp Thiên Dật ở đây!
Vậy thì họ nhất định phải nắm bắt cơ hội ngay tại đây.
"Bây giờ trực tiếp đi tìm hắn. Đây có lẽ là cách đơn giản nhất. Tuy có rất nhiều thuyền, điều tra thì rất tốn công sức, nhưng ta tin đa số mọi người chắc cũng sẽ rất phối hợp. Dẫu sao họ cũng lo yêu nữ kia chạy trốn."
Dương Lân nói.
"Nói không sai, mọi thế lực của chúng ta chia nhau đi tìm trên các thuyền lớn, tung tin này ra, kêu những người khác cùng đi tìm. Dù người đông nhưng chúng ta cũng đủ thời gian."
Lúc này Hàn Nguyệt Ngưng lên tiếng: "Ta cảm thấy không được."
Nàng thật sự đứng về phe của Diệp Thiên Dật. Tuy xác định Tiểu Tử Nhi chạy trốn thì hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, nhưng ít ra nàng biết số mệnh của mình, Quảng Hàn Cung người đông như thế, đều do Diệp Thiên Dật cứu lấy.
Mà Hàn Nguyệt Ngưng cảm giác nếu theo điều tra của họ, Diệp Thiên Dật thật sự chạy không thoát.
Nàng có ý đồ huỷ hành động lần này.
"Hả? Quảng Hàn tiên tử có cao kiến gì sao?"
Dương Lân thản nhiên nói một câu.
"Ta chỉ cảm thấy gióng trống khua chiêng đi tìm Diệp Thiên Dật như thế, hắn muốn chạy thì nhất định có thể chạy đi được. Các ngươi đừng quên hắn có thuộc tính không gian."
Hàn Nguyệt Ngưng nói.
"Ha ha ha! Thuộc tính không gian tốt mà, nếu hắn dám phóng thích thuộc tính không gian bỏ chạy, cường giả nơi này nhiều như vậy, có thể phong toả ngay lập tức, cho dù hắn chạy thoát, chúng ta cũng có thể khóa chặt bắt lấy, thậm chí trực tiếp bóp nát không gian của hắn, để hắn không cách nào trốn nữa, bản tôn chỉ mong sao hắn chạy đây kìa."
Dương Lân cười lớn và nói.