Chẳng lẽ ngươi muốn nhìn bọn ta thân mật sao? (2)
Ly Tiên Nhi đương nhiên đoán được Diệp Thiên Dật tìm nàng chắc chắn là có việc cần nàng giúp, mặc dù nắm tay một người khác giới khiến nàng rất không thoải mái, nhưng...
Nàng vẫn phải nhịn.
Nàng đưa tay ra, hai người nắm lấy tay nhau.
Đám cường giả kia chăm chú nhìn cảnh tượng này, nhưng bọn họ cũng không nhìn ra chỗ nào bất thường, hơn nữa, người ta là người yêu, nắm tay nhau không phải là chuyện rất bình thường hay sao?
Ngược lại, đám lão đầu tử kia lại cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Hai người họ nắm tay nhau đứng ở sát mũi thuyền, dựa vào hàng rào bảo vệ.
Ly Tiên Nhi đương nhiên cảm nhận được tình hình hiện tại của Diệp Thiên Dật.
"Mặc sức nhìn ngắm phong cảnh, cứ bình yên ở cùng nàng như vậy thật tốt."
Diệp Thiên Dật nói.
"Ừm."
Sau đó, hai người họ không ai nói câu nào, bọn họ đứng ở đó ngắm nhìn biển lớn mênh mông vô tận.
Trên thực tế, Ly Tiên Nhi đang bắt mạch cho Diệp Thiên Dật, kiểm tra tình hình hiện tại của hắn.
Về phần truyền âm, điều này tuyệt đối không thể, truyền âm trước mặt đám cường giả này chẳng phải là để cho bọn họ nghe thấy hay sao?
Một lát sau, nàng nhíu mày.
Sức mạnh phong ấn này không phải là sức mạnh mà nàng có thể giải được.
Diệp Thiên Dật lại có thể giải được, hắn rất muốn nói với nàng, nhưng hiện tại bọn họ đang bị người khác nhìn, thực sự khó mà nói.
Diệp Thiên Dật suy nghĩ một chút...
"Bảo bối, ta muốn hôn nàng."
Bỗng nhiên Diệp Thiên Dật nói ra một câu.
"Khụ khụ."
Đám cường giả đứng cách đó không xa, sau khi nghe thấy lời này nhịn không nổi mà ho khan một tiếng.
"Người trẻ đúng là không giữ được mà."
Một vị lão giả nói.
"Đúng vậy, tuy nhiên, chúng ta cũng đã từng trải qua quãng thời gian như vậy, cũng có thể hiểu được."
Lúc này, Diệp Thiên Dật hét nói: "Các vị tiền bối, ta muốn cùng người yêu của ta tìm một nơi thân mật một chút."
"Không được, ngươi bắt buộc phải ở trong phạm vi tầm mắt của bọn ta."
Sau đó, Diệp Thiên Dật nói: "Chẳng lẽ các ngươi cũng muốn nhìn bọn ta thân mật hả? Chẳng lẽ đến chuyện này mà các ngươi cũng muốn làm sao?"
"Hừ! Nói chung là không được." Một lão giả hừ lạnh nói.
"Vậy thì ta còn muốn làm chút chuyện gì đó sâu sắc hơn, ta mặc kệ, ta và người yêu của ta rất lâu không được gặp nhau rồi, mỗi chuyện này mà các ngươi cũng không đồng ý, các ngươi có tin ta cắn lưỡi tự tử không hả?"
Hắn đụng vào chỗ khó của bọn họ.
Nói thật, cũng có thể hiểu được.
Tuy nhiên, đồng thời bọn họ cũng có thể nghĩ tới việc bọn họ chẳng qua chỉ đang viện cớ muốn thoát khỏi sự giám sát mà thôi.
Điều này cũng khó xác định, cho nên, bọn họ sẽ không đồng ý những điều bọn họ không chắc chắn đâu.
Một vị lão giả nói: "Diệp thiếu hiệp, mong ngươi hiểu cho chỗ khó của bọn ta."
Diệp Thiên Dật nói: "Hiện tại rõ ràng là ta khó xử hơn mới phải? Ta ngay cả cơ hội thân mật với người yêu còn không có, các ngươi xem ta là thứ gì chứ? Các ngươi xem ta là tù nhân hay là thứ gì? Ta nói cho các ngươi biết, những người đó đều là do ta cứu, vậy mà bây giờ các ngươi lại đối xử với ta như này, hiện tại ta còn có thể nhịn, nếu các ngươi chọc tức ta, các ngươi có tin ta bảo Tiểu Tử Nhi cho nổ tung nơi này, tiêu diệt hết các ngươi không hả?"
"Ngươi dám!"
Diệp Thiên Dật nói: "Là các ngươi ép ta đó."
Sau đó, đám cường giả đó nói với nhau vài câu.
"Ta đi báo cáo với Hàn Thần các hạ."
"Không cần, lão thần nghe thấy rồi."
Lúc này, Hàn Thần đi tới.
"Hàn Thần các hạ, ngài xem như nào mới tốt đây?"
Sau đó, Hàn Thần nhìn Diệp Thiên Dật nói: "Các ngươi thân mật với nhau một chút thì lão thần có thể hiểu, nhưng nếu ngươi muốn làm gì đó hơn thì thứ cho lão thần khó có thể đồng ý, nếu chỉ là thân mật đơn thuần thì các người có thể đi đến một góc, các ngươi thân mật với nhau ở một góc khác, bọn ta đứng ở góc này, đi vài bước, quay người là có thể nhìn thấy các ngươi đang làm gì là được, còn về việc các ngươi muốn làm điều gì đó sâu hơn thì bọn ta không có cách nào đảm bảo an toàn, mong ngươi hiểu cho ta."
"Ý của ngươi là các ngươi vẫn phải nghe trộm đúng không?"
Diệp Thiên Dật nói.
"Mong ngươi hiểu cho bọn ta, bọn ta cũng không phải vì nghe trộm, chỉ là bọn ta lo ngươi và bạn gái của ngươi sẽ bàn bạc chuyện gì đó với nhau."
Diệp Thiên Dật rất không vui.
"Ta thực sự phục các ngươi rồi! Được thôi! Vậy cứ thế đi, đi."
Sau đó, kéo tay Ly Tiên Nhi rời đi.
"Lão thân đích thân đi."
Nói xong, Hàn Thần cùng với bọn họ đi qua đó.
Góc này giống như cuối hành lang của trường học, rẽ một cái sẽ là cầu thang, Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi đứng ở một góc, còn Hàn Thần đứng ở hành lang, Hàn Thần chỉ cần đi về phía trước vài bước, nghiêng đầu là có thể nhìn thấy cầu thang, thực ra bọn họ đứng cách đó cũng chỉ hai ba mét.
Cho nên, bọn họ nói cái gì nàng đều có thể nghe thấy, nếu bọn họ cảm nhận được điều gì thì không đến một giây Hàn Thần có thể đi qua đó nhìn.
"Bảo bối, ta muốn hôn."
Diệp Thiên Dật ôm lấy eo Ly Tiên Nhi.
Ly Tiên Nhi: "..."
Nam nhân đáng ghét!
Không biết hắn có cố tình nhân cơ hội để sàm sỡ nàng hay không?
Được thôi.
Nhìn tình hình khẩn cấp hiện tại, nàng đành nhịn vậy.
Sau đó, Diệp Thiên Dật ôm lấy Ly Tiên Nhi, hai tay Ly Tiên Nhi khoác lên vai Diệp Thiên Dật, hai người mặt đối mặt cách nhau rất gần.
Diệp Thiên Dật há miệng nói gì đó, nhưng không phát ra tiếng.
Ly Tiên Nhi chỉ có thể nhìn khẩu hình Diệp Thiên Dật.
Có chút khó.