Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2387: CHƯƠNG 2386: TỚI CẤM ĐỊA TỬ VONG (2)

Tới Cấm địa Tử Vong (2)

Hôm sau, Ly Tiên Nhi lại đến gặp Diệp Thiên Dật, lén lút đưa đan dược cho Diệp Thiên Dật.

Lần này bọn họ không có thân mật, nếu còn tiếp tục thân mật nữa, sợ rằng sẽ bị người khác nghi ngờ, trong lúc hai người họ đang đứng trên boong thuyền, vịn vào lan can nói chuyện thì Diệp Thiên Dật nắm lấy tay nàng, nàng thuận thế phong bế linh lực và mùi thuốc của đan dược rồi đưa cho Diệp Thiên Dật.

Sau đó, nàng cũng không đi qua đó nữa.

"Mọi người chú ý! Chúng ta sắp đến Cấm địa Tử Vong rồi! Mọi người phải hết sức cảnh giác, nguy hiểm lớn nhất của chúng ta sắp đến rồi!"

Trên các thuyền lớn, mọi người đều đồng loạt đưa ra thông báo.

"Chuẩn bị tinh thạch, bất cứ lúc nào cũng có thể mở ra kết giới phòng ngữ trên thuyền."

"Vâng!"

Mọi người đều trở nên căng thẳng.

Mọi người đều lên trên boong thuyền, trong giờ phút quan trọng có thể cống hiến một phần sức lực.

Trên boong thuyền của Quảng Hàn cung, Diệp Thiên Dật đang đứng trên đó.

"Diệp tiểu hữu, ngươi có thể nghỉ ngơi một chút, hiện tại ngươi không có tu vi nên cũng không cần đứng trên boong thuyền đâu."

Một vị lão giả đi tới, nói.

"Đa tạ ngài đã quan tâm, tuy nhiên, ta muốn mở mang kiến thức về Cấm địa Tử Vong này."

Diệp Thiên Dật nói.

Hắn thực sự muốn xem rốt cuộc Cấm địa Tử Vong này có Lôi Thần Châu hay không!

Diệp Thiên Dật thực sự muốn có được nó.

"Ừm, vậy xin cẩn thận."

Hàn Nguyệt Ngưng đi tới, nói: "Ta đến bảo vệ hắn vậy."

"Làm phiền tông chủ rồi."

"Không sao."

Mặc dù như vậy, nhưng vẫn có vài người ở cách đó không xa đang nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật.

Thời khắc này, bầu trời trong xanh! Ánh nắng rực rỡ!

Thế nhưng cảnh tượng ở nơi xa đã đập vào mắt Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật nhìn về nơi xa.

Ở nơi rất xa, thực ra cũng không xem là quá xa, ít nhất là dựa thị lực con người vẫn có thể phát hiện ra.

Bầu trời ở đây thì trong xanh, còn chân trời phía trước thì giăng đầy mây đên.

Trên không lôi vân tích tụ dày đặc, nhìn vào dường như cảm thấy nó cách mặt biển rất gần, cảm giác lôi vân này cực kỳ thấp.

Toàn bộ chân trời đều như vậy!

Có thể vì khoảng cách quá xa nên bọn họ không thể nhìn thấy sấm sét đang lóe lên bên trong lôi vân.

Cảm giác như hai thế giới sắp hòa vào nhau.

Bên phía bọn họ thì trời quang mây tạnh, bên kia thì giống như tận thế.

"Ngươi đi xem tình hình hiện tại bên Cấm địa Tử Vong thế nào rồi, nếu bên phía đó đang mưa lớn thì dừng việc tiến vào."

Hàn Nguyệt Ngưng nói với một vị cường giả.

"Vâng!"

Rất nhiều thế lực đều phái người bay qua xem xét tình hình bên đó.

Không thể bay vào bên trong Cấm địa Tử Vong, nhưng hiện tại không sao.

Đám người đi tới sát Cấm địa Tử Vong rồi nhìn vào bên trong.

Hiện tại bên trong đang mưa.

Tuy nhiên, về cơ bản, đây là lần đầu tiên bọn họ đến nơi này, mặc dù bọn họ chưa từng tiến vào nơi này, nhưng bọn họ đã cảm thấy khiếp sợ.

Sau đó, bọn họ cùng nhau quay về.

"Mặc dù bên trong không mưa quá lớn, nhưng cũng đang mưa, hơn nữa, sóng biển đang cuồn cuộn dâng trào."

Hàn Thần nói: "Đây cũng là điều bình thường, dẫu sao lôi vân cũng dày như vậy, có gió, có sóng, có mưa là điều đương nhiên, mưa lớn không?"

"Không lớn, hơn nữa, tần suất sấm sét giáng xuống cũng không cao."

Cường giả đó nói.

"Ừm, vấn đề cũng không quá lớn, hiện tại Cấm địa Tử Vong đang trong giai đoạn bình ổn, nếu may mắn thì chúng ta có thể duy trì đến lúc rời khỏi Cấm địa Tử Vong, chắc không có nguy hiểm gì đâu, ta chỉ sợ xuất hiện tình huống ngoài ý muốn trên đường mà thôi."

Hàn Thần hừ lạnh một tiếng.

"Nhưng cho dù có thế nào, hiện tại Cấm địa Tử Vong này đang trong giai đoạn bình ổn, chúng ta chắc chắn phải nhận thời điểm này mà tiến vào bên trong, đi thôi, đợi thêm một giây chính là mất đi một giây an toàn."

"Ừm, vào thôi, cách thuyền khác ra một chút."

Nguyên nhân cách thuyền khác ra một chút rất đơn giản, suy cho cùng cái nguy hiểm nhất của Cấm địa Tử Vong này chính là sấm sét, thực ra sóng biển cũng không là cái gì, uy lực của sấm sét rất lớn, lỡ sấm sét có đánh trúng thuyền bên cạnh thì sức mạnh mà nó phát ra sẽ ảnh hưởng đến bản thân!

Cho nên, tốt nhất vẫn là không nên cho thuyền đứng quá gần những thuyền khác.

"Ta hiểu rồi!"

Những người khác cũng nghĩ như vậy, bọn họ có thể nhìn ra trên mặt biển thuyền bắt đầu tách nhau ra.

Rất nhanh, bọn họ đã đến gần sát Cấm địa Tử Vong.

Diệp Thiên Dật đứng trên boong tàu, ngẩng đầu nhìn lôi vân dày đặc ở trên đầu!

Vèo ——

Nói thật, có chút đáng sợ!

Là một võ giả, ngược lại Diệp Thiên Dật chưa từng nhìn thấy cảnh tượng như này.

Ánh sáng mặt trời bên này thì tươi đẹp, còn ở phía trước thì đã tối sầm lại rồi.

Vẫn còn chưa tiến vào mà sóng biển đã lớn như này rồi, người đứng ở đây đang không ngừng lắc lư.

Thứ này gây áp lực rất lớn lên cường giả của bọn họ.

Vốn dĩ võ giả bọn họ chỉ sợ thiên lôi, hơn nữa hiện giờ còn rơi vào hoàn cảnh này, vậy thì còn đáng sợ hơn.

Hơn nữa, bọn họ cảm thấy lôi vân này thấp quá.

Ầm ——

Bọn họ ở bên ngoài đang trơ mắt nhìn sấm sét đánh vào mặt biển, nó hình thành một đợt sóng lớn và phát ra tiếng nổ vang.

"Cường độ của trận sấm sét này dường như có hơi cao thì phải, nó mà giáng xuống thuyền thì há chẳng phải chớp mắt đã phá nát thuyền rồi sao? Tại sao ta lại cảm thấy kết giới phòng ngự này không ngăn nổi sức mạnh của sấm sét chứ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!