Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2405: CHƯƠNG 2404: ÁNH SÁNG SONG SẮC KỲ LẠ (2)

Ánh sáng song sắc kỳ lạ (2)

Nếu quen thuộc thì chỉ có Quảng Hàn cung và còn có Tô gia bảo, còn những người khác đều không quen.

Tô Ngữ Ninh đi theo người của Tô gia bảo, cũng không có tới bên cạnh Diệp Thiên Dật.

Mà mục đích chuyến đi này của Diệp Thiên Dật là ba cái, cái đầu tiên dĩ nhiên là lấy được thứ hắn muốn từ trong di chỉ Tà Đế, thứ hai là báu vật bên trong lôi đình ở Cấm địa Tử Vong, thứ ba... chính là cố hết sức để... trả thù trong di chỉ Tà Đế!

Có thể không có nhiều cơ hội, nhưng có lúc hắn có thể tạo ra cơ hội.

"Nguyệt Ngưng."

Hàn Thần nói.

Hàn Nguyện Ngưng ở bên cạnh Diệp Thiên Dật bước tới.

"Bắt đầu từ bây giờ con đi theo lão thân, còn Diệp Thiên Dật thì bảo người khác trông coi."

Hàn Nguyệt Ngưng gật đầu một cái,"Dạ."

"Cửu trưởng lão, ngươi mang theo ít nhất mười cường giả Bán Thần trở lên của Quảng Hàn cung bảo vệ Diệp Thiên Dật nửa bước không rời."

Hàn Thần nói.

"Dạ!"

Sau đó lão giả kia mang theo người đi tới bên cạnh Diệp Thiên Dật.

"Nói dễ nghe là bảo vệ, nói khó nghe một chút không phải là quản giáo sao?"

"Trong hoàn cảnh như vậy, nếu không có sự bảo vệ của bọn ta thì ngươi sẽ không sống nổi."

Hàn Thần nói xong thì mọi ánh mắt đột nhiên đổ về phía trước.

Phía trước đang có một đám hình thể chậm rãi đi về phía bọn họ.

"Ồ? Đám người?"

Bọn họ nhíu mày nghi ngờ.

Nhưng điều khiến bọn họ càng không hiểu là trên người của những người đang đi tới kia lại tản ra ánh sáng màu đỏ.

"Ồ? Sao trên người các ngươi cũng có ánh sáng màu xanh lục vậy?"

Bọn họ nghi ngờ nhìn xung quanh.

"Đúng vậy."

Bọn họ nhao nhao nghi ngờ không thôi.

Trên người của cả mọi người bên mình đều là ánh sáng màu xanh lục, còn phía đối diện lại là ánh sáng màu đỏ.

"Chuyện gì vậy? Không phải chúng ta tiến vào từ thông đạo khác nhau sao? Sao lại gặp nhau rồi? Sao trên người các ngươi đều có ánh sáng màu đỏ? Sao trên người bọn ta lại có ánh sáng màu xanh lục?"

Phía trước có một người nghi ngờ hỏi.

"Trong mắt bọn ta, trên người các ngươi là ánh sáng màu đỏ còn trên người bọn ta là ánh sáng màu xanh lục."

Tô Trì nói.

"Cái gì?"

Bọn họ nhíu mày.

Rất kỳ lạ.

Rõ ràng rằng bọn họ tiến vào từ hai thông đạo khác nhau nhưng sau đó lại gặp nhau.

"Được!"

Đây cũng không phải là vấn đề gì lớn lắm, cũng chỉ là bọn họ nghĩ không giống nhau mà thôi.

Nhưng...

Trong mắt bọn họ thì trên người đối phương đều mang ánh sáng màu đỏ, còn người bên mình đều mang ánh sáng màu lục.

Nhưng ta thấy rõ ràng là ánh sáng màu xanh lục, tại sao ngươi lại thấy ta là ánh sáng màu đỏ chứ?

Diệp Thiên Dật hơi suy tính.

"Rất rõ ràng, chúng ta bị chia thành hai nhóm rồi."

Tô Ngữ Ninh nói.

"Không sai! Những người bọn ta trong mắt ta đều mang ánh sáng màu xanh lục, mà các ngươi đều mang ánh sáng màu đỏ, mà trong mắt các ngươi thì bọn ta lại mang ánh sáng màu đỏ còn các ngươi lại là ánh sáng màu xanh lục."

"Vậy là ý gì chứ?"

Diệp Thiên Dật nói: "Nếu dựa theo góc độ chơi trò chơi bình thường mà nói thì đó chính là phân thành hai phe, màu xanh lục đại diện cho quân bạn, màu đỏ đại diện cho quân địch, phần lớn là như vậy."

Lời nói của Diệp Thiên Dật khiến nhiều người không thể hiểu nổi, cái gì mà chơi trò chơi?

Nhưng bọn họ lờ mờ có thể hiểu rằng, dường như hiện giờ bọn họ đã trở thành đối thủ rồi?

"Không phải chứ?"

Có người đột nhiên nghĩ đến một khả năng...

Chẳng lẽ...

Hai nhóm người bọn họ phải đánh nhau tàn nhẫn mới được?

Không phải chứ?

Rất nhiều người vô thức nghĩ như vậy.

Bởi vì rất nhiều người đều bắt đầu nghĩ như vậy nên cảm giác của hai bên trở nên vi diệu.

Có người bắt đầu lui về sau một bước theo bản năng, có người lại giống như chuẩn bị động thử bất cứ lúc nào vậy.

Bởi vì bọn họ cũng cảm thấy rất có thể là như vậy.

Đúng như dự đoán, lúc này có một dòng chữ màu vàng từ từ xuất hiện trong không trung.

"Phe cánh hai bên, cho đến lúc một bên hoàn toàn bỏ mạng, bên còn lại mới có thể sống sót rời khỏi nơi này, thời gian: một ngày."

Mọi người: ???

Tất cả mọi người đều há hốc mồm.

Còn khoa trương hơn trong tưởng tượng của bọn họ!

Bọn họ cùng nhau đi vào, thậm chí bên phía đối phương có thể còn có bằng hữu mà bên này quen biết nhau.

Sau đó, hai bên đi vào cùng nhau lại phải trải qua chém giết lẫn nhau như vậy?

Còn nhất định phải giết sạch người của đối phương rồi mới có thể rời khỏi đây? Hơn nữa mới có thể sống sót rời khỏi nơi này?

Chuyện này??

Ực—

Có chút khủng bố.

"Thủ đoạn này không khỏi tàn nhẫn quá rồi."

"Không được! Chúng ta không thể cứ như vậy trở thành đồ chơi của người khác được! Có cách gì không? Cho dù chết thì ta cũng tình nguyện chết trong di chỉ nguy hiểm mà không phải là chết vì chém giết lẫn nhau."

"Hơn nữa..."

Người của bên kia cũng đã tuyệt vọng!

Tại sao?

Rất đơn giản! Bởi vì đối diện bọn họ chính là Quảng Hàn cung, nếu chỉ là Quảng Hàn cung thôi thì bọn họ còn có thể có sức mà đánh một trận, đằng này...

Còn có lão tổ tông Hàn Thần của Quảng Hàn cung ở đó nữa!

Hàn Thần ở đây, căn bản đã tuyên bố tuyệt lộ của bọn họ!

Mà người của bên phía Quảng Hàn cung thì lại thích thú điên cuồng.

Bởi vì bọn có có Quảng Hàn cung, có Hàn Thần, chô nên phe của bọn họ nhất định sẽ thắng, chuyện này tuyệt đối là không có bất kỳ tranh luận gì cả.

Bọn họ chỉ cần bảo đảm đối phương chết sạch trước, bảo đảm mình không chết là được.

Mặc dù hơi khó, nhưng ít ra cũng mạnh hơn đối phương, chí ít bọn họ có thể biết được rằng bên phía bọn họ chắc chắn sẽ thắng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!