Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2407: CHƯƠNG 2406: THẬT LÀ XẤU XA

Thật là xấu xa

Thần Chí Cao cũng không đòi hỏi có thể giết được Hàn Thần, chỉ cần hắn hạn chế thời gian sung mãn của Hàn Thần là được.

Còn tất cả bọn họ liều mạng là được!

Cho nên, thoạt nhìn tình huống hai bên dường như không khác nhau lắm.

Hơn nữa, bởi vì bên phía bọn họ có nhiều người, cho nên sẽ có nhiều người vì để con con cái và hậu bối của mình bị thương ít nhất có thể nên sẽ không để cho bọn họ tham gia trận chiến.

Mà Diệp Thiên Dật...

Sao hắn có thể đơn thuần mà ăn uống ở đây như vậy chứ?

Mục đích mà hắn vểnh hai chân và mỹ mãn ăn uống như vậy là gì?

Còn không phải là muốn thu hút hận thù sao?

Mục đích của Diệp Thiên Dật là muốn những kẻ vong ân phụ nghĩa kia phải trả giá.

"ĐM! Nhát kiếm này xuất sắc quá! Đánh vào trứng của hắn! Đánh vào trứng của hắn! Đúng đúng đúng! Cứ đạp vào trứng của hắn như vậy!"

Diệp Thiên Dật khoa tay múa chân nói.

"Ôi chao, ngươi như vậy là không được, tu vi cao như vậy, đường đường là Vạn Cổ Chí Tôn mà lại đánh một Thánh Quân cấp bảy lâu như vậy mà vẫn chưa giải quyết được thôi? Đúng là phế vật! Nếu ta là ngươi thì đã cảm thấy hổ thẹn muốn chết rồi! Ngươi đừng đánh tên Thánh Quân kia nữa, ngươi đi đánh mấy đứa trẻ cảnh giới vẫn chưa đến Thiên Thần Cảnh đi, rác rưởi."

"ĐM! Sao bên này vẫn còn rác rưởi chứ, má nó hai Thánh Quân bị một tên Thánh Nhân Thái Cổ Thần Vương Cảnh lục giai quấn lấy? ĐM! Đúng là rác rưởi mà."

"..."

Diệp Thiên Dật ở đó nói kháy.

Năm người bên cạnh có chút nghe không nổi nữa rồi.

"ĐM!"

Trong lúc nhất thời, sự chú ý của một số người rơi vào người Diệp Thiên Dật.

Ban đầu chỉ là tức giận mà thôi, nhưng bây giờ lại có người đứng ở chỉ chỉ trỏ trỏ, đổ thêm dầu vào lửa?

Thứ gì?

Lại liếc một cái, đệch mợ!

Người này, còn nhỏ tuổi, bọn họ đang chém giết đẫm máu mà người này lại thoải mái ngồi đó ăn thịt uống rượu, lại còn ngồi đó mà chỉ trỏ bọn họ? Ngươi bệnh à, thế mà còn thoải mái ngồi vểnh chân ở đây?

"Lão tử giết ngươi!"

Tên Vạn Cổ Chí Tôn kia không chịu nổi nữa, sức mạnh đáng sợ trực tiếp đánh bay tên Thánh Quân kia, sau đó mang theo khí thế cuộn trào mà xông về phía Diệp Thiên Dật.

"Cẩn thận."

Năm vị lão giả ánh mắt ngưng tụ, sau đó dồn dập nghênh đón.

"Cút hết cho lão phu!"

Tên Vạn Cổ Chí Tôn kia quát một tiếng.

"Cao nhất không quá Thánh Quân mà cũng dám ngăn cản lão phu? Để lão phu cho bọn ngươi xem, thế nào là Vạn Cổ Chí Tôn! A— Lôi Đình Thí Thiên Trảm!"

Thiên không thiên địa dị tương, lão giả kia giơ thanh đao lớn trong tay lên, sấm sét thấu trời quấn quanh, chém về phía Diệp Thiên Dật.

"Chặn lại! Nhất định phải chặn lại!"

Năm vị cường giả phát lực cùng lúc, bọn họ nhất định phải bảo vệ Diệp Thiên Dật cho tốt.

Đoàng—

Sức mạnh đáng sợ bị bọn họ cản lại.

Nhưng—

Vù—

Có ba vị Bán Thần có cảnh giới không cao như vậy và một vị cường giả cảnh giới Thánh Nhân phun máu ra.

"Không được! Không ngăn cản được."

Một vị lão giả lau máu trên mép rồi nói.

"ĐM! Ngươi đúng là rác rưởi, một đại chiêu của Vạn Cổ Chí Tôn lại bị năm võ giả cảnh giới không cao bằng ngươi chặn lại? Ngươi thật rác rưởi, mẹ nó nếu ta là ngươi thì ta đã xấu hổ muốn chết rồi, đây chính là Vạn Cổ Chí Tôn sao? Không đúng sao, ngươi hẳn là rác rưởi mới đúng chứ? Không nên phá hỏng hình tượng mạnh mẽ của Vạn Cổ Chí Tôn trong lòng ta."

Diệp Thiên Dật hô to.

Lão giả kia thở hổn hển không ngừng, hắn cảm nhận được rằng tôn nghiêm của mình đang bị làm nhục cực điểm!

"Lão phu muốn ngươi chết!"

Lão giả kia ngưng tụ đại chiêu.

"Muốn ta chết? ĐM, ngay cả năm người cảnh giới không cao bằng ngươi mà cũng có thể chặn ngươi lại, vậy mà ngươi còn hy vọng giết được ta? Ngươi đừng chọc cười nữa, ta bị ngươi chọc cho cười muốn chết đây rồi, ha ha ha."

"Im miệng!"

Lão giả tức giận mà mắng Diệp Thiên Dật một tiếng.

"Dựa vào cái gì mà ta phải im miệng chứ? Ngươi có tư cách gì mà đòi ta phải im miệng? Không phải ta nói thật sao?"

Diệp Thiên Dật nói.

"ĐM!"

"A—đi chết đi!"

Sấm sét thấu trời giáng xuống.

"Nhanh ngăn lại!"

Năm lão giả xông lên.

Nhưng một lão giả chỉ là Bán Thần sau khi xông lên trông thấy cảnh tượng như vậy thì lại trực tiếp chạy ra.

Vì hắn cảm giác được rằng chiêu này cho dù hắn không chết thì cũng sẽ tuyệt đối để lại bệnh kín cả đời!

Hắn không thể ngăn cản! Tuyệt đối không thể!

Nếu không hắn sẽ tàn phế!

Vạn Cổ Chí Tôn có rác rưởi thế nào đi nữa thì đó cũng là Vạn Cổ Chí Tôn.

"Kỳ Sơn, ngươi!"

Bốn người khác thấy hắn như vậy thì đồng tử co rút kịch liệt.

Sau đó, sức mạnh khổng lồ cũng đã giáng xuống.

Thiếu sức mạnh của một Bán Thần nên đương nhiên là tình hình của bọn là kém hơn.

Vù—

Bọn họ thi nhau hộc máu ra.

Khóe miệng Diệp Thiên Dật hơi cong lên.

Vù—

Lão giả kia hạ xuống đất, cùng với đó là một đao bổ xuống đầu của vị Bán Thần kia, sau đó ngẩng đầu nhìn Diệp Thiên Dật chằm chằm.

Một vị Bán Thần khác thấy vậy thì chạy thẳng vào trong đám người đang chiến đấu, tham gia vào cuộc chiến bên kia.

"Cứu mạng! Cứu mạng!"

Lúc này Diệp Thiên Dật kêu lớn tiếng.

"Có chuyện gì vậy? Sao Diệp Thiên Dật bên kia lại bị công kích?"

Hàn Nguyệt Ngưng nghiêng đầu nhìn một cái, đồng tử co rut lại!"

"Sai người khác đi, con chiến đấu cùng với lão thân!"

Hàn Thần quát Hàn Nguyệt Ngưng một tiếng.

Nguyên nhân duy nhất mà nàng để Hàn Nguyệt Ngưng chiến đấu với mình chính là muốn bảo vệ Hàn Nguyệt Ngưng, Hàn Nguyệt Ngưng là chủ của Quảng Hàn cung mà nàng cực kỳ ngưỡng mộ trong lòng, nàng tuyệt đối không thể để Hàn Nguyệt Ngưng xảy ra chuyện được!"

Mấy người các ngươi đi bảo vệ Diệp Thiên Dật."

"Dạ!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!