Bị khống chế rồi
"Người của Tô gia bảo, truyền lệnh xuống, lấy bảo vệ bản thân làm chủ, không cần phải trả giá lớn mà bảo vệ Diệp Thiên Dật như vậy."
Tô Trì truyền lệnh xuống.
Hắn cũng đã nhìn ra, tên Diệp Thiên Dật này đơn thuần là đang làm khó dễ người khác, mà muốn làm khó dễ thì hắn là không tính đến Tô gia bảo bọn họ đâu chứ?
Cho nên nếu Diệp Thiên Dật đã muốn như vậy thì Tô gia bảo cũng không cần thiết liều mạng mà bảo vệ hắn!
Trận chiến vẫn tiếp tục.
Diệp Thiên Dật ngồi một chỗ uống rượu ăn đồ, người xem thì nghiến răng nghiến lợi.
"Các ngươi thân là võ giả, còn biết xấu hổ hay không? Các ngươi biết nếu Diệp Thiên Dật xảy ra chuyện thì tình hình bên ngoài sẽ thế nào không? Các ngươi là võ giả, chẳng lẽ không phải là lấy đại nghĩa làm đầu sao?"
Một cường giả bên phía Quảng Hàn cung phẫn nộ.
"Cầu đại nghĩa con mẹ ngươi! Lão tử đã làm sai cái gì? Tại sao lão tử lại phải chết ở đây? Còn phải chết trong tay các ngươi? Lão tử dựa vào cái gì mà cam lòng? Dựa vào cái gì mà chịu thua? Bây giờ ngươi lại nói đại nghĩa với ta? Cút đi! ĐM!"
"Nói đúng lắm, người không vì mình trời tru đất diệt, bây giờ chuyện liên quan đến tính mạng của bọn ta mà ngươi còn ngồi đó mà nói đại nghĩa? Vậy thì ngược lại, bây giờ ngươi ở góc độ của bọn ta thì ngươi còn có thể nói ra lời này không? Liệu ngươi có thể tự sát không? Thậm chí không cần phải chiến đấu rồi bị giết? Vậy nếu như có thể, ta đúng là bội phục ngươi đó."
"Các vị, bọn họ ỷ vào việc cảm thấy bản thân mình có thể sống sót nên bọn họ căn bản không thể hiểu được suy nghĩ của chúng ta, vì sống sót, chúng ta làm vậy có gì sai đâu? Dựa vào cái gì mà tính mạng của người bên ngoài mới là mạng còn mạng của chúng ta thì không phải?"
"..."
"Vậy bên ngoài, người nhà của các ngươi thì sao? Các ngươi không suy nghĩ cho người nhà của mình chút sao? Lỡ như yêu nữ kia trở nên hung bạo thì người nhà của các ngươi chính là ngươi bị hại thì sao?"
"Đừng nói những thứ này cho ta, tất cả đều là con mẹ nó nói bậy! Các vị, bắt Diệp Thiên Dật lại! Để xem bọn họ còn có bản lĩnh hung hăng càn quấy này nữa không!"
"..."
Nhưng mặc dù bọn họ đánh một cách hung ác như vậy nhưng cũng là chiến đấu vì tính mạng của mình, nhưng trong phút chốc muốn phá bỏ phòng vệ của những người này cũng không dễ dàng.
Nhưng bọn họ nhất định sẽ đột phá!
Bởi vì rất đơn giản!
Mặc dù có người đang bảo vệ Diệp Thiên Dật nhưng bọn họ là nhóm xông vào đầu tiên, trước sau gì thì bọn họ cũng sẽ có nhóm người đột phá được vào trước, mà những người bên ngoài muốn xông vào bảo vệ Diệp Thiên Dật sẽ bị những người khác tạm thời ngăn lại.
"Không được, chậm như vậy."
Diệp Thiên Dậ duỗi người rồi liếc nhìn một cái.
"Vẫn chưa đánh được vào."
"Xem ra ta phải hỗ trợ một chút."
Diệp Thiên Dật lại duỗi người đứng dậy.
"Ngươi muốn làm gì?"
Một cường giả thấy Diệp Thiên Dật như vậy thì cẩn thận ngay lập tức.
"A!"
Và rồi thân thể của Diệp Thiên Dật lay động ở đó.
"Ta... ta bị chiếm giữ rồi, aaa!"
Sau đó Diệp Thiên Dật lay động đi ra ngoài.
"Tên Diệp Thiên Dật kia sao vậy?"
Những người khác cũng nhìn thấy cảnh tượng này.
"Không biết."
"Bị chiếm giữ?"
"Thủ đoạn của ai?"
"Khống chế hắn lại."
"Ngăn lại!"
Nhưng bọn họ còn chưa kịp phản ứng thì Diệp Thiên Dật đã chạy thẳng ra ngoài.
Chủ yếu là nơi này có quá nhiều người, bọn họ muốn khống chế được Diệp Thiên Dật cũng không tiện, hơn nữa Diệp Thiên Dật lại chạy vài bước đã chạy vào đám đông.
Thực sự là bọn họ không tiện động thủ.
"Diệp Thiên Dật, tên Diệp Thiên Dật kia chạy ra ngoài rồi!"
"Bắt hắn lại!"
"Mau! Bắt lấy hắn!"
Và rồi một đám người xông về phía Diệp Thiên Dật.
Bên kia.
"Đáng giận! Sao có thể để hắn bị bắt?"
Hàn Thần thấy cảnh tượng này thì ngẩn người.
Mẹ nó!
Đây là một đám phế vật sao?
Số người nhiều hơn, thực lực mạnh hơn mà ngay cả một người thôi cũng không bảo vệ được?
"Tất cả dừng tay!"
Lúc này, một tiếng quát to phá vỡ hoàn cảnh huyên náo.
Một lão giả đã khống chế được Diệp Thiên Dật, kiếm của hắn đặt ngang cổ Diệp Thiên Dật.
Tất cả mọi người đều dừng lại.
"Chớ xung động!"
Hàn Thần hạ xuống đất rồi kêu lớn một tiếng.
"Bây giờ chúng ta có thể thương lượng một chút được chưa?"
Lão giả kia hừ lạnh nói.
Lúc này Diệp Thiên Dật lại lắc đầu.
"Tại sao ta lại ở đây? Chuyện này là sao? Cứu ta!"
Diệp Thiên Dật hô lớn.
Mặc dù hắn diễn trò hơi giả nhưng hữu dụng là được.
"Đừng lộn xộn!"
Lão giả kia tức giận quát một tiếng.
"Ta nói các ngươi, mẹ nó đúng là phế vật, phong ấn tu vi của lão tử, nhiều người như vậy mà cũng không bảo vệ ta cho tốt, bảo vệ một người thật sự khó khăn đến thế sao?"
Diệp Thiên Dật mắng.
"ĐM!"
Mấy lão giả bảo vệ Diệp Thiên Dật nghe vậy thì không nhịn được mà nhổ một bãi nước miếng.
Ngươi bệnh à!
Sau đó lão giả khống chế được Diệp Thiên Dật nói: "Cho nên ngươi đã hiểu chưa? Bọn họ căn bản cũng không phải là muốn bảo vệ ngươi, dù sao thì giữa ngươi và bọn họ cũng không được xem là thân thiết như vậy, bọn họ cũng chỉ là muốn lưu lại thể diện và một chút áp lực nên mới đành phải bảo vệ ngươi thôi, nếu giết ngươi thì e rằng ngươi đã bị giết lâu rồi."
Hắn nói quả không sai!
Nếu Diệp Thiên Dật không liên quan gì đến Tiểu Tử Nhi thì biết bao nhiêu người đều muốn làm thịt Diệp Thiên Dật.
ĐM!
Mẹ nó kinh người quá rồi.