Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2412: CHƯƠNG 2411: THẢ RA ĐI (2)

Thả ra đi (2)

Tất nhiên là bọn họ có thể rất mạnh, nhưng ở trước mặt của Thần Chí Cao cửu đẳng thì bọn họ tuyệt đối không phải là thứ gì cả.

Xì xì xì—

Trong nháy mắt, có thể thấy được rằng dưới chân của bọn họ bắt đầu từ từ bị đóng băng, sau đó cả người từ từ bị đóng băng toàn bộ, rồi rơi xuống đất vỡ tan.

Đồng tử của mọi người kịch liệt co rút!

"Bên phía bọn ta, lão thân nhường các ngươi hơn trăm vị cường giả, như vậy, các ngươi hài lòng chưa?"

Diệp Thiên Dật thầm kinh hãi.

Thật là tàn nhẫn mà.

Nhưng cũng thường thôi, Hàn Thần này thực sự tàn nhẫn như vậy.

Nhưng...

Diệp Thiên Dật muốn giết người của Quảng Hàn cung.

Nhưng mà cũng được thôi.

Bên này đã chết hơn một trăm cường giả, thực lực toàn thể hạ xuống không ít, điều đó chứng tỏ cường giả của Quảng Hàn cung trong trận chiến tiếp theo đây sẽ có xác suất thảm trọng lớn hơn.

Những người đối diện đưa mắt nhìn nhau.

Trong phút chốc, bọn họ không biết nên làm gì bây giờ.

"Không được! Không đủ!"

Một cường giả nói.

"Lão thân khuyến cáo các ngươi đừng quá tham lam! Nếu không thì đừng trách lão thân vô tình."

Trên người Hàn Thần bùng nổ sức mạnh đáng sợ! Toàn bộ trong không gian đều phất phơ bão tuyết.

Mọi người cũng không nhịn được mà rùng mình một cái.

"Thả ra."

Một vị Thần Chí Cao nói.

"Nhưng..."

"Thả đi!"

Hắn biết đây là nhượng bộ lớn nhất mà Hàn Thần có thể làm được!

Thật ra thì tiếp theo đó giải quyết Hàn Thần là bọn họ thực sự có thể có cơ hội sống sót!

Mà Hàn Thần...

Cũng không nhất định là không giải quyết được, bọn họ đánh không lại nhưng có thể dùng một chút phương pháp đặc biệt, hoặc là kéo dài nó đến cùng, đánh thắng bên kia rồi cùng hợp lực giải quyết Hàn Thần!

Tên Diệp Thiên Dật này...

Bây giờ không có chút tu vi nào nên không có uy hiếp gì cả, bây giờ không thả ra thì đối phương chắc chắn sẽ trở nên hung bạo, nếu thả ra thì vẫn còn cơ hội bắt lại được, nếu tình huống không ổn thì có thể bắt hắn lại lần nữa.

Chuyện này khác với những gì Diệp Thiên Dật nghĩ, nhưng mà cũng tạm được.

Cứ từ từ vậy!

Chuyến đi di chỉ Tà Đế lần này có rất nhiều cơ hội.

Diệp Thiên Dật cực kỳ chán ghét bọn họ.

"Giết!"

Bên phía Quảng Hàn cung có thể cũng chỉ có một số người bất mãn với Hàn Thần, bởi vì người bà giết có thể là người thân hoặc là bạn bè của bọn họ, nhưng phần lớn vẫn cảm thấy không sao cả, ngược lại chiêu này của Hàn Thần lại khiến bọn họ càng kiêng kị Hàn Thần thêm.

Trận chiến tiếp tục!

Lại là mấy người bên bên cạnh Diệp Thiên Dật mà bảo vệ hắn.

Lần này Diệp Thiên Dật cũng không nói gì nhiều mà chỉ yên lặng ngồi đó uống rượu ăn thịt.

Tô Ngữ Ninh cũng tham gia trận chiến.

Đối phương nghĩ đúng là có hơi đơn giản quá rồi.

Những người đối diện bọn họ đã không thể nào nương tay nữa, dần dần phát hiện bọn họ căn bản không thể đánh lại được!

Bên phía Hàn Thần cũng hoàn toàn không giải quyết được!

Sau đố bọn họ lại tính muốn bắt Diệp Thiên Dật lại nhưng phát hiện đối phương đã có chuẩn bị từ trước.

Cứ như vậy...

Cùng với người cuối cùng trên người có ánh sáng màu đỏ ngã trong vũng máu, bọn họ đã thắng.

Ba mươi ngàn người, cuối cùng chắc còn sống sót khoảng hai mươi ngàn người.

Hai mươi ngàn người của đối phương chết sạch.

Cũng thường thôi, chất lượng chênh lệch rất lớn, hơn nữa số người cũng chênh lệch, cho nên trận chiến lần đầu tiên có thể đánh như năm mươi năm mươi là bởi vì bên phía Diệp Thiên Dật có một số người căn bản là không tham gia trận chiến, hơn nữa bọn họ tin chắc thắng lợi, đa số sẽ sống sót, cho nên thực ra khi chiến đấu không phát huy thực lực mạnh hơn.

"Phù—"

Mọi người ngồi đó người thì dưỡng thương, người thì khôi phục thể lực.

"Lời ngươi nói lúc trước có thật không?"

Hàn Thần đi tới trước mặt Diệp Thiên Dật rồi nhìn hắn chằm chằm mà hỏi.

"Thật đó, ta thật sự không muốn chết."

Diệp Thiên Dật nhún vai nói.

"Được! Vậy bây giờ ngươi nói cho ta biết, yêu nữ kia ở đâu?"

Hàn Thần hỏi.

"Vậy không được! Bây giờ ta nói cho ngươi, vậy giá trị tồn tại của ta cũng hết rồi, các ngươi có thể giết ta tùy ý, hơn nữa ở đây nguy hiểm như vậy, có những cường giả của các ngươi bảo vệ ta, ta cảm thấy rất tốt, cho nên bây giờ ta không thể nói!"

"Không biết xấu hổ!"

Một cường giả khí thế dũng động mà giận dữ trách mắng.

"Lời của ta có vấn đề gì sao? Ngươi xem đi ngươi xem đi, ta chỉ mới nói được hai câu mà người này đã sốt ruột như vậy rồi, nếu bây giờ ta nói vị trí của Tiểu Tử Nhi thì chẳng phải là ta sẽ trực tiếp bị giết?"

Diệp Thiên Dật cười lạnh một tiếng rồi nói.

"Được! Lão thân tin ngươi một lần."

"Làm như ta thất tín bội nghĩa giống như đám các ngươi vậy, như người vong ân phụ nghĩa vậy, làm như ta làm chuyện gì có lỗi với các ngươi vậy, còn tin ta một lần? Ta cảm thấy lời nói này ngược rồi chứ? Ta đang hỏi các ngươi có đủ tư cách để ta tin các ngươi một lần mới đúng chứ?"

Diệp Thiên Dật nói.

Hàn Thần cũng không nói nhiều mà đi thẳng ra ngoài.

"Cửa mở ra rồi."

Mọi người nhìn về phía trước.

Nơi đó xuất hiện một cột ánh sáng khổng lồ.

Trông chắc là cửa ra.

"Mọi người nghỉ ngơi chỉnh đốn một lát rồi hãy đi, chũng ta vừa mới đi vào mà đã trải qua chuyện đáng sợ như vậy, tổn thất nặng nề như vậy, phía sau chỉ càng đáng sợ hơn mà thôi, vẫn nên khôi phục trạng thái một chút đi."

"Có lý! Chờ một lát rồi hãy vào tiếp."

Nói thật thì bọn họ có thể nói bất kỳ người nào cũng đã nảy sinh sợ hãi đối với di chỉ Tà Đế này rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!