Phó điện (2)
"Sức mạnh gì? Cả chuyến đi này cho tới bây giờ, ngoại trừ chém giết lẫn nhau thì chúng ta không gặp gì nữa cả, chẳng lẽ có người đã lấy được thứ gì đó rồi mà không nói cho chúng ta biết? Thứ kia chính là mấu chốt để mở cánh cửa đại điện này?"
"ĐM! Đúng là không thể dùng lực mạnh để mở cánh cửa này ra giống như lúc trước tiến vào di chỉ vậy, chúng ta tới sớm như vậy, bất chấp nguy hiểm lớn như vậy mà thông qua thử thách bia Khí Ý sớm một chút, bây giờ chúng ta lại bị bao vây ở đây, chắc là sẽ không phải chờ rất cả mọi người đều đến rồi mới được chứ? Ta không thể chấp nhận."
"Không được không được, chính phó điện đã có khả năng nguy hiểm, trước đó là có Quảng Hàn cung và Hàn Thần nên mới có thể làm được, nếu chúng ta muốn làm như vậy mà làm không tốt thì sẽ xảy ra chuyện lớn."
"Haiz, thật là đáng chết."
"..."
Dần dần, người tới càng lúc càng nhiều, tấp nập hội tụ đến chỗ này.
Diệp Thiên Dật và người của Quảng Hàn cung cũng đến đây.
"Hàn Thần các hạ, còn cần phải mời ngài làm chủ cho bọn ta."
Một số cường giả nhìn Hàn Thần mà nói.
"Tình hình như thế nào?"
Hàn Thần bước tới rồi lãnh đạm hỏi.
"Cánh cửa chính này có vẻ cần cách đặc biệt mới mở được ra, nhưng bọn ta căn bản cũng không thể nào biết được cụ thể là phải làm thế nào mới mở ra được, cách gì, cho nên bọn ta đang nghĩ, phải chăng cần dùng cách thức giống với lúc tiến vào di chỉ, cưỡng ép mở cửa chính phó điện ra."
Một số cường giả mới đi qua và quan sát.
"Xem ra chắc là cần phải dùng sức mạnh gì đó lấp kín những hoa văn trên cánh cửa chính này, sẽ là cái gì chứ? Các ngươi đã thử dùng sức mạnh để xem thử có thể lấp kín những hoa văn này chưa?"
"Đã thử rồi, thậm chí còn thử rất nhiều thuộc tính nhưng đều không có liên quan tới cái này, những hoa văn này không hề biến đổi, sức mạnh kia căn bản không thể rót đầy những hoa văn này được."
"Những hoa văn này đều có rãnh lõm xuống, chẳng lẽ là chất lỏng nào đó?"
"Vậy nên làm thế nào đây?"
Diệp Thiên Dật cũng hơi cân nhắc mà suy nghĩ.
Vừa lúc đó, có người phát hiện máu trên vết thương của mình lại bắt đầu chảy ra.
"Gì thế này? Không phải máu trên vết thương của ta đã ngưng chảy rồi sao? Sao lại bắt đầu chảy rồi?"
"Ta cũng vậy, thế này là sao vậy?"
"Chuyện gì thế này?"
Trong lúc nhất thời, bọn họ đều bắt đầu hoảng sợ.
Bọn họ cũng là võ giả, máu đã ngừng lại không chảy nữa, chỉ cần không phải thương thế rất nghiêm trọng thì căn bản sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng bây giờ tình huống này rất kỳ lạ, bởi vì không chỉ một người như thế mà thôi.
Sau đó bọn họ phát hiện, máu của bọn họ bị hút ra rồi bay về phía cánh cửa kia, sau đó tiến vào những hoa văn kia mà đổ đầy nó.
Mọi người nhíu mày.
"Chẳng lẽ là phải dùng máu để mở cánh cửa này ra?"
"Chuyện này đơn giản, vậy mỗi người chúng ta đưa ra một ít máu không phải là được rồi sao?"
Nói xong, một cường giả trực tiếp cắt một nhát lên bàn tay của mình, và rồi máu tươi chảy ra.
Rất nhiều người cũng làm theo như vậy.
Chuyện này đối với bọn họ không đau đớn gì cả, hơn nữa cũng không được coi là vết thương.
Nhưng...
Thời gian dần trôi, máu của rất nhiều người bọn họ đều bay đi, nhưng lại không hề lấp đầy được bao nhiêu.
"Máu không đủ nhiều."
Hàn Thần nhìn rồi vung tay lên một cái, mười mấy người bị bà bắt đến trước cửa, và rồi kiếm quang lóe lên, máu tươi nhanh chóng chảy ra rồi nhanh chóng bị cánh cửa này hấp thu.
Mọi người: "..."
Nhiều người nuốt nước miếng một cái.
Thấy vậy nên nhiều người nhao nhao làm theo, đột nhiên động thủ với người có tu vi rất yếu đang ở bên cạnh bọn họ, trực tiếp giết chết rồi ném thi thể trước của, cánh cửa chính hấp thụ máu tươi.
"Người nào thương thế tương đối nặng thì cống hiến vì chúng ta đi, tự mình chủ động hiến tế máu tươi của mình đi.
Một lão giả nói,
Có một số người muốn chạy, sau đó lại bị bọn họ bắt lại một cách ung dung, giết chết rồi ném vào chỗ đó!
Dần dần, rất nhiều người cũng bị bọn họ giết chết.
Ban đầu chỉ có mấy người như vậy, một lát sau thì phát hiện thi thể đã chất thành núi ở nơi đó.
Người khá là bình tĩnh chính là những võ giả có tu vi khá cao, nhưng người bị hiến tế đều là những hậu bối trẻ tuổi có tu vi rất thấp.
Những người này khi đối mặt với cường giả căn bản là không có bất kỳ chỗ nào để phản kháng cả.
Những đường vân đỏ tươi kia từ từ hoàn chỉnh.
Diệp Thiên Dật đứng đằng kia thầm kinh hãi.
Tà Đế này đúng là tàn nhẫn.
Đã tới được đây rồi mà hắn còn muốn bọn họ chém giết lẫn nhau, rồi lại chết thêm mấy trăm người.
"Bổ khuyết xong rồi."
Mọi người thấy đường trên trên cửa chính đã hoàn toàn được bổ khuyết thì nhìn chằm chằm.
Két két két—
Cửa chính chầm chậm mở ra.
Mọi người dồn dập lùi về phía sau.
Bởi vì bọn họ sợ cực kỳ sợ hãi, rất sợ cánh cửa này mở ra, đột nhiên có nguy hiểm gì đó rồi giết bọn họ trong nháy mắt.
Bên trong không có ánh sáng mà bên ngoài cũng không sáng sủa.
Chẳng mấy chốc, cánh cửa khổng lồ kia chậm rãi mở ra.
Mọi thứ cực kỳ im lặng.
Điều khiến nhiều người khá là thất vọng chính là bọn họ vẫn chờ đợi cho đến khi dường như tất cả mọi người đều đến đây.
Bây giờ còn khoảng hơn tám ngàn người sống sót.
Tất cả mọi người đều hội tụ đến nơi này, cơ hội để bọn họ có thể lấy được báu vật cũng ít hơn.
Hết cách.
"Hẳn là không có vấn đề gì nữa rồi, chắc là thể vào được rồi chứ?"
Có người hỏi dò.
Không có ai đi qua đầu tiên cả, bởi vì không ai dám đi qua đó.
Chẳng ai muốn đi qua đầu tiên cả, lỡ như chết thì sao?