Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2428: CHƯƠNG 2427: LẠI PHẢI TÌM DIỆP THIÊN DẬT?

Lại phải tìm Diệp Thiên Dật?

Ánh mắt của Diệp Thiên Dật cũng nhìn qua.

Ôi trời!

Đúng thật là.

Là Hàn Thần, Hàn Nguyệt Ngưng và những người của Quảng Hàn Cung.

Chắc cũng mấy chục người, ước tính một lúc sẽ gặp nhau.

Nhưng họ vốn không biết cường của của Quảng Hàn Cung bên phía Diệp Thiên Dật đã chết từng đám.

Họ còn ngây thơ nghĩ rằng, đó chỉ là vì họ chưa gặp nhau thôi.

Vì bình thường, họ cũng không ngờ, Diệp Thiên Dật không có tu vi gì cả mà lại có thể trốn thoát khỏi một Thần Chí Cao, mấy chục tên cường giả, còn gây hại cho bọn họ.

Bọn người của Hàn Thần dĩ nhiên cũng để ý ba người Diệp Thiên Dật phía sau, nhưng cũng không nghĩ nhiều, quay đầu nhìn một cái rồi tự mình đi.

"Chúng ta có cần đi theo họ không?"

Khương Vĩ hỏi một tiếng.

"Nếu đi theo thì có thể an toàn hơn, chắc họ cũng không đến mức tính toán gì với chúng ta đâu, nhưng... nếu họ cần nổ tung hoặc tự tìm cái chết, chúng ta chính là vật hy sinh."

Vương Bình lên tiếng.

Dù gì họ cũng đã gặp qua nhiều lần, Hàn Thần vì đạt được mục đích nào đó mà hi sinh tính mạng của những người khác.

"Đi theo đi, bây giờ mục đích của chúng ta là ra ngoài, mà không phải tiếp tục đều trong này, dựa vào năng lực của chúng ta, nói không chừng chúng ta mãi mãi cũng không thoát khỏi mê cung này."

"Được."

Sau đó, họ bước đi nhanh hơn, đi theo cường giả phía trước.

Cường giả phía trước cũng chẳng cảm thấy có chuyện gì, có hậu bối muốn đi theo họ, đây cũng là chuyện rất bình thường.

"Cũng không biết tình hình bên Bắc Nhạc bọn họ thế nào rồi?"

"Nói không chừng là đã ra ngoài rồi, chúng ta ra ngoài trước rồi hẵng nói."Nơi này giống như mê cung, đan xen nhau. Đi sai một bước coi như sai rồi. Cũng không biết là liệu chỉ có một con đường có thể thông ra ngoài hay không. Nếu chỉ có một con đường, vậy thì có thể chúng ta cần phải chọn một trong mấy chục ngàn con đường trong này."

Thật ra họ đã đi khá lâu rồi, họ cũng đang tìm lối ra, làm sao mà tới bây giờ vẫn chưa tìm thấy.

"Cho dù thủ đoạn của tên Diệp Thiên Dật kia có cao đi nữa thì cũng sẽ không có chuyện gì, vả lại hắn đối mặt đâu chỉ là một đám người ô hợp?"

Hàn Thần thản nhiên lên tiếng.

"Bây giờ trước tiên là phải tìm được lối ra, có một điểm có thể xác định, giữa các lối đi khác nhau có thể tương thông với nhau. Nếu là như vậy, lối ra này chắc cũng dễ tìm."

Vì họ đi từ lối vào khác nhau, nhưng cứ đi mãi đi mãi, họ lại gặp nhau, cho nên chắc là tương thông.

"Các ngươi có gặp những người khác không?"

Hàn Thần quay đầu nhìn sang ba người Diệp Thiên Dật.

"Đã gặp rồi."

Vương Bình căng thẳng đáp lại.

"Ừm, vậy chắc chắn nơi này tương thông với nhau, lão thân đến xem thử."

Hàn Thần nói xong, đứng đó nện nhẹ cây nạng trong tay xuống đất, một cỗ sức mạnh men theo lối đi khổng lồ phóng thích ra ngoài, mà Hàn Thần nhắm mắt giống như đang cảm nhận thứ gì đó.

Qua một lúc, Hàn Thần thu sức mạnh lại rồi mở mắt ra.

"Chắc đã tìm thấy lối ra rồi, theo lão thân nào."

Sau đó, họ đi chung với Hàn Thần ra phía trước.

Đi không lâu, phía trước xuất hiện một đạo ánh sáng.

"Ô, chắc là đây là tìm được lối ra rồi."

Phía sau, Vương Bình và Khương Vĩ cũng lộ vẻ mặt vui mừng.

"Quả nhiên đi theo cường giả thì không sai, cường giả không hổ là cường giả. Họ quả thật lợi hại nha." Vương Bình cảm thán.

"Đúng vậy. Trần nhất huynh, sau khi ra ngoài, chúng ta đi chung, phối hợp chặt chẽ với nhau. Ta cảm thấy tốt nhất là đừng theo đám người của Quảng Hàn Cung. Thủ đoạn của Hàn Thần này quá tàn nhẫn, cảm giác đi theo cường giả của Thiên Cơ các chắc là lựa chọn tốt nhất."

Khương Vĩ nói.

"Đúng đúng đúng. Mấy vị tiền bối của Thiên Cơ các chắc sẽ không làm ra chuyện thế này đâu."

Vương Bình gật đầu lia lịa.

"Được."

Diệp Thiên Dật cũng gật đầu.

Đi theo Quảng Hàn Cung quả thật cũng chẳng an toàn chút nào.

Tuy Diệp Thiên Dật đã đi theo phía sau họ một đoạn đường rồi.

Sau khi người của Quảng Hàn Cung đi ra thì chờ ở trong này.

Họ đang chờ cường giả khác của Quảng Hàn Cung, sau đó cùng nhau đi về trước.

Có thể cần phải tốn chút thời gian.

"Nhưng trước mắt cũng không biết có gì, tốt nhất có phải chúng ta vẫn đi chung với cường giả hay không? Ít ra cũng gặp được những người khác."

Diệp Thiên Dật nói: "Không cần, phải đợi đến năm thìn bão lụt nào chứ? Chúng ta trực tiếp đi thôi. Vả lại, bây giờ người ra ngoài ít như vậy, cũng không biết có thể có bao nhiêu người ra ngoài, càng không biết người có tu vi không cao giống chúng ta còn được mấy người sống sót. Lỡ như tiếp tục đi theo người của Quảng Hàn Cung, gặp phải gì đó cần làm bia đỡ đạn, há chẳng phải chúng ta trực tiếp trở thành mục tiêu cho họ ra tay sao?"

"Trần Nhất huynh nói có lý, ta cảm giác quả thật không có mấy ai trẻ và có tu vi như chúng ta sống sót, đi thôi."

"Đi!"

Sau đó ba người tỏ vẻ lợi hại dưới sự chú ý của đám người Quảng Hàn Cung.

"Ha ha ha, người tức cười, không phải họ cảm thấy dựa vào họ mà có thể ra ngoài đấy chứ? Vậy mà bây giờ còn dám rời khỏi trước chúng ta, không định đi theo chúng ta, chết cũng không biết tại sao lại chết. Tên tham lam, còn vọng tưởng đi về trước từ lâu, có ý đồ gặp báu vật, chúng ta không giành với họ."

Một lão giả của Quảng Hàn Cung lên tiếng.

"Bát trưởng lão đừng có ý thù địch lớn như vậy, chân mọc trên người họ, lựa chọn của chính họ thì ai có thể can thiệp?"

"Lão phu chính là cảm thấy, rõ ràng đi theo phía sau chúng ta có được lợi ích. Bây giờ bản thân lại còn tham hơn đi về trước. Người như vậy, có thể sống tiếp mới là lạ!"

Bát trưởng lão lắc đầu và nói.

Họ ở đây chờ mãi, chờ mãi.

Lần lượt nhiều người ra ngoài.

Người của Quảng Hàn Cung, Tô Gia Bảo, cơ bản đều ra ngoài hết rồi.

Sau khi họ ra ngoài, hoặc là dưỡng thương tại chỗ, hoặc là cũng đã rời khỏi từ lâu, đi tới một nơi.

Nhưng người đi tới nơi này rất ít, cơ bản họ vẫn quyết định đi theo nhóm lớn.

"Sao vẫn chưa ra ngoài nữa?"

Họ bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.

"Đây đã có không ít hậu bối trẻ tuổi đã ra ngoài rồi. Theo lý mà nói, Bắc Nhạc bọn họ phải ra ngoài rồi chứ."

Hàn Thần cau mày.

"Lẽ nào xảy ra sự cố gì ư?"

"Ta không cách nào tin, người khác thậm chí là một số tiểu bối đều không xảy ra sự cố. Bắc Nhạc bọn họ có thể gặp chuyện gì chứ?"

"Lẽ nào là Diệp Thiên Dật? Hắn xuất hiện biến số gì sao?"

"Không thể nào. Hắn có thể có biến số gì chứ? Tu vi bị phong ấn, đối mặt mấy chục đỉnh cấp cường giả, còn có một Thần Chí Cao. Trong hoàn cảnh như vậy, hắn có thể làm gì?"

Hàn Thần nhìn họ, nói: "Các người đều chưa thấy họ có phải không?"

"Đúng, chúng ta trước giờ chưa thấy."

Bà nhìn những người khác.

"Các vị của Tô Gia Bảo có thấy đám người của Bắc Nhạc tôn giả, Diệp Thiên Dật không?"

Tô Trì cũng lắc đầu: "Bọn ta chẳng thấy họ đâu."

"Lão tổ tông, chúng ta có cần đi vào tìm họ thử không? Lỡ như xảy ra chuyện, kịp thời thì có lẽ chúng ta vẫn có thể giúp được."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!