Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2442: CHƯƠNG 2441: THUỶ THẦN CHÂU THẬT SỰ

Thuỷ Thần Châu thật sự

Chuyện này đối với Diệp Thiên Dật mà nói là thu hoạch rất phong phú.

Có lẽ hắn hiểu tình hình năm xưa, hiểu biết chính xác đối với Tu La, càng chứng thực sự tồn tại của một nền văn minh cao hơn.

Quan trọng là hắn còn thu được Thủy Thần Châu.

Hắn đã nói, thứ lợi hại như vậy, dù cho là đối với Tà Đế ở thế giới này mà nói thì cũng là vật Chí Cao.

Sao có thể xuất hiện ở đại điện lúc đó được?

Vậy trừ phi trong chính điện còn có thứ càng khoa trương và lợi hại hơn.

Diệp Thiên Dật mang đi hết toàn bộ những thứ mà hắn cất giấu trong đó.

Hết cách, không có túi không gian vô hạn, hắn cũng không có năng lực mang toàn bộ đi.

Sau đó, Diệp Thiên Dật đi ra ngoài.

"Lấy hết rồi sao?"

Diệp Thiên Dật nói: "Ta lấy được cũng tương đối rồi, còn một số thứ ta không lấy đi được thì để ở trong này."

"Ừm, cũng được, cái này cho ngươi."

Hắn ta đưa cho Diệp Thiên Dật một cuộn giấy da dê.

"Đây là..."

"Lôi Thần Châu, năm đó ta tới nơi này, dùng Lôi Thần Châu phong tỏa một khu vực của mặt biển, đây là vị trí cụ thể của Lôi Thần Châu. Nhưng nhiều năm như vậy, khó tránh sẽ phát sinh thay đổi rất lớn. Nếu được, tự ngươi đi tìm đi."

Đôi mắt của Diệp Thiên Dật sáng rỡ.

"Quả nhiên là Lôi Thần Châu."

"Lôi Thần Châu này là thứ mà một vị lão hữu để lại. Lôi Thần Châu mà hắn để lại, ta để lại Thủy Thần Châu, hắn cũng đi lên trên rồi."

"Thần Đế hả?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

"Đúng."

"Hóa ra tiền bối và Thần Đế là bạn ư?"

"Là bạn, nhưng cũng là đối thủ."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

Thật ra cũng không giật mình đến vậy.

"Nơi đó chắc rất khó qua, nhưng có một vị trí là lối đi mà ta chuyên môn để lại. Ở nơi đó, cho dù lôi điện đan xen, nhưng sẽ không bổ tới ngươi, cũng có đánh dấu trên bản đồ, nếu muốn đi thì chú ý an toàn."

Tà Đế nói.

"Đa tạ tiền bối."

"Không có gì."

Sau đó Tà Đế lên tiếng:

"Theo ta biết, trên đại lục Đồ Đằng tồn tại một Pháp Tắc, chính là ở tháp Vận Mệnh. Theo như ta biết, trong tháp Vận Mệnh tuyệt đối có tồn tại một Pháp Tắc, thậm chí ta có thể đoán được đó là Pháp Tắc gì."

"Pháp Tắc gì?"

"Sáng Tạo Pháp Tắc."

Tà Đế nói.

"Có hiệu quả vi diệu giống như phép tạo hoá của ngươi, nhưng của ngươi từ đầu tới cuối chỉ là pháp tắc của võ giả. Còn Pháp Tắc kia là Pháp Tắc cấu tạo thế giới. Pháp Tắc của nơi này, nơi này vốn không tồn tại quái vật, chắc đều là do Sáng Tạo Pháp Tắc tạo ra, nếu ngươi có thể có được Sáng Tạo Pháp Tắc, theo sự nâng cấp cảnh giới của ngươi, thì sẽ là vô địch."

"Ở tầng 101 của tháp Vận Mệnh sao?"

"Không biết, nhưng chắc là ở tầng 101."

Tà Đế nói.

"Ta hiểu rồi."

"Ngươi nhất định phải đi tìm tháp Vận Mệnh. Bây giờ đã tìm được bao nhiêu tầng? Lúc đó chúng ta cũng không cách nào đi vào trong tháp Vận Mệnh."

Diệp Thiên Dật nói: "Tầng 85."

"Vậy sắp rồi, bên trong có phải đều là một đám quái vật không?"

"Đúng!"

"Vậy thì không nhầm đâu, chắc hẳn đúng là Sáng Tạo Pháp Tắc rồi."

Diệp Thiên Dật nghi ngờ hỏi: "Cho nên ta lại thấy khó hiểu. Nơi này là người kia sáng tạo ra, chúng ta không biết mục đích hắn đưa một đám người tới nơi này là gì, tại sao hắn lại tạo ra tháp Vận Mệnh? Vậy tại sao còn lưu lại Pháp Tắc ở nơi này? Ta nghĩ, thứ gọi là Pháp Tắc này, kể cả khi ở bên trên thì chắc cũng thuộc về tồn tại có thể gây nên tinh phong huyết vũ chứ nhỉ?"

"Theo lý mà nói thì đúng là vậy, tổng cộng có mười hai Pháp Tắc. Ở bên trên chắc cũng tồn tại Pháp Tắc. Về mặt lý luận, sức mạnh của Pháp Tắc là vô hạn, ở nơi này, Thần Chí Cao có thể phát huy sức mạnh nhất của Pháp Tắc, nhưng tới bên trên thì sự tồn tại lợi hại hơn lại có thể phát huy sức mạnh nhất của Pháp Tắc. Về mặt lý luận, Pháp Tắc là cấu tạo sự tồn tại của cả vũ trụ, chứ không phải chỉ có đại lục này."

"Cho nên..."

Tà Đế nói: "Thanh kiếm này của ngươi, không cách nào tưởng tượng rốt cuộc là một thứ vũ khí như thế nào! Nhưng ta không thể xác nhận, vì trí nhớ của ta giới hạn ở bên trên mà ta biết ta từng tới đó, nhưng rốt cuộc nơi đó còn có cảnh tượng như thế nào, ta không thể biết được."

"Ta hiểu rồi."

"Đúng rồi, ngươi không thể tha cho nữ oa kia."

"Hả?"

Diệp Thiên Dật gãi đầu, hỏi: "Tiền bối nói vậy là có ý gì?"

"Nàng ta cũng không đơn giản." Tà Đế lộ ra nụ cười, nói: "Nếu ngươi có thể trở thành một đôi với nàng ta, chắc chắn là chuyện không tệ."

"Khụ khụ..."

Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng.

"Đi đi, mong chờ có thể gặp ngươi ở bên trên. Đương nhiên, nếu ta vẫn còn sống."

Tà Đế mỉm cười và nói.

"Tiền bối nhất định sẽ không có chuyện gì đâu."

"Ha ha ha, ai có thể nói rõ được điều gì cơ chứ, đi đi."

"Được, tạm biệt tiền bối."

"Ừm."

Tà Đế gật đầu.

Sau đó, Diệp Thiên Dật đi vào chùm ánh sáng.

Đợi xuất hiện lần nữa, hắn đã tới vực sâu Tử Vong.

Hắn đã ra khỏi di chỉ Tà Đế.

"Đừng đi ra ngoài."

Lúc này có một giọng truyền đến, ánh mắt của Diệp Thiên Dật nhìn về hướng của Ly Tiên Nhi.

"Sao vậy?"

"Yêu Tộc đã mai phục."

Diệp Thiên Dật chau mày.

"Chắc họ muốn ngồi không làm ngư ông đắc lợi đây mà. Cảm thấy chúng ta sẽ chịu tổn thất nặng nề trong này, để chúng ta đi vào lấy được bảo vật, mai phục từ trong này, tiêu diệt chúng ta một lượt rồi đoạt lấy bảo vật."

Ly Tiên Nhi gật đầu: "Chắc là như vậy rồi."

"Tình hình sao rồi?"

Ly Tiên Nhi nói: "Toàn bộ vực sâu Tử Vong đều là người, đã phong toả vùng biển, còn có kết giới cường đại, không ra ngoài được. Trừ phi miễn cưỡng đánh ra ngoài, họ không dám mai phục trong vực sâu Tử Vong, ước tính khu vực này có hạn, muốn chờ chúng ta ra ngoài vực sâu Tử Vong rồi mới đánh."

"Đã phát hiện ra ngươi chưa?"

Ly Tiên Nhi lắc đầu: "Chưa."

Sau khi nàng đi ra thì cảnh giác đi lên, vẫn chưa bị phát hiện.

"Vậy chúng ta đành phải trốn trong vực sâu Tử Vong trước."

Trước sau đều có truy binh chặn đường.

Sau khi Hàn Thần bọn họ ra ngoài, chắc chắn cũng muốn bắt Diệp Thiên Dật.

Cho nên, mặc kệ là ở đâu, hắn cũng đều gặp nguy hiểm.

"Đợi họ ra ngoài đi, với sức mạnh của chúng ta thì không thể đột phá sự phong toả của Yêu Tộc."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

Sau đó họ đi rất xa rất xa trong vực sâu Tử Vong.

Ầm...

Diệp Thiên Dật trực tiếp đục một cái lỗ trên tường, sau đó đi vào với Ly Tiên Nhi.

"Phép tạo hoá."

Phóng thích phép tạo hoá, bức tường bị đá phong toả, không nhìn ra điều gì bất thường. Còn Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi đã ở trong không gian bên trong bức tường.

Diệp Thiên Dật lấy Thuỷ Thần Châu, hút cạn nước trong không gian này.

"Thuỷ Thần Châu?"

Ly Tiên Nhi nhìn rồi hỏi.

"Đúng vậy."

"Không phải đã bị Hàn Thần cướp đi rồi sao?"

"Đó là giả."

Ly Tiên Nhi gật đầu.

Sau đó, Diệp Thiên Dật lấy thanh kiếm kia ra, sức mạnh cường đại phóng thích ra ngoài, Thuỷ Thần Châu hóa thành một tia sáng màu lam chui vào trong một cái lỗ, cả thanh kiếm đều có thêm vài vệt màu lam.

Ly Tiên Nhi nhìn thấy màn này, lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.

Ôi trời...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!