Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2444: CHƯƠNG 2443: TRÔNG CẬY VÀO NGƯƠI

Trông cậy vào ngươi

Diệp Thiên Dật là người rất thích mạo hiểm.

Mạo hiểm có quan hệ trực tiếp với ích lợi.

Với năng lực của hắn thì cũng không thể xông ra ngoài.

Cho nên Diệp Thiên Dật đành dựa vào đám cường giả này.

Vốn dĩ Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi định ở lại trong này, sau đó đợi họ đánh xong, tìm cơ hội chuồn đi.

Nhưng Diệp Thiên Dật cũng rõ, nếu hắn đang ở vực sâu Tử Vong này, tìm đại thì chắc chắn có thể bị phát hiện.

Cho nên, chi bằng đưa ra gợi ý cho họ, cho dù bị phát hiện, ít ra tới lúc này thì họ cũng sẽ không ra tay với hắn.

Họ muốn lợi dụng Thuỷ Thần Châu của Diệp Thiên Dật, hắn cũng muốn lợi dụng họ để rời khỏi đây.

"Vậy thì giao Thuỷ Thần Châu ra đi."

Dương Thần nói.

"Ngươi cảm thấy ta có thể giao Thuỷ Thần Châu cho các người sao?"

Diệp Thiên Dật thản nhiên đáp lại.

"Vậy ngươi muốn thế nào?"

"Thuỷ Thần Châu do ta nắm giữ, ta lợi dụng Thuỷ Thần Châu phối hợp với các người để chiến đấu và rời khỏi nơi này. Còn về chuyện muốn ta giao ra, các người dựa vào cái gì? Ngươi có thể diện lớn vậy ư?"

Diệp Thiên Dật không sợ họ.

"Ngươi cũng hống hách quá rồi. Ngươi thật sự coi lão phu không hạ gục được sao?"

Diệp Thiên Dật cười nói: "Nếu ta hống hách, vậy chứng minh ta có tự tin để hống hách, có thể cướp được hay không thì phải xem bản lĩnh của ngươi. Chí ít điều mà ta dám xác định là cho dù các người cướp, ta cũng có thể khiến một đám các ngươi chết, dù là không chết thì chắc chắn cũng hối hận cả đời."

Nói thật ra, nếu là người khác thì họ chắc chắn coi như trò đùa, nhưng họ thật sự vẫn tin lời nói của Diệp Thiên Dật.

"Nhưng ngươi cũng nên biết, với cảnh giới của ngươi thì căn bản không phát huy sức mạnh cường đại của Thuỷ Thần Châu."

"Nay ta đã nói là được thì chắc chắn ta có cách."

Diệp Thiên Dật lên tiếng.

Chết tiệt.

Trong lòng nhiều người cảm thấy tức tối.

Trước giờ họ chưa từng thấy tiểu bối nào có thể hống hách ở trước mặt một đám cường giả như vậy.

Nhưng họ vẫn không có cách nào hết.

"Diệp Thiên Dật, Bắc Nhạc tôn giả đi theo ngươi, họ sao rồi?"

Hàn Thần hỏi.

"Ta không biết, lúc đó ta đã bỏ chạy, còn tìm hiểu họ như thế nào à? Ta đâu có rảnh rỗi đến thế."

"Vậy họ đang ở đâu?"

"Ta làm gì biết, lúc đó bọn ta ở chung trong kiếm trận, tất cả bọn họ đều chống lại kiếm trận, ta chộp lấy cơ hội bỏ chạy. Họ vốn muốn ngăn ta lại nhưng bị kiếm trận cản, không đuổi theo ta."

Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.

Dĩ nhiên Hàn Thần không hoàn toàn tin những gì Diệp Thiên Dật nói.

Nàng ta cảm giác mình bị hắn hại.

"Không phải sức mạnh của ngươi bị phong ấn rồi sao?"

Diệp Thiên Dật nói: "Họ ngốc, bản thân họ không nhìn thấy kẽ hở trong kiếm trận. Ta nhìn ra nên đã bỏ chạy. Vậy ta làm sao nghĩ ra họ có nhiều cường giả đến vậy, lúc đó tu vi của một mình ta cũng chưa hồi phục tu vi cũng không coi kỹ. Nhưng đối với ta mà nói, ta nắm bắt cơ hội thì chắc chắn phải bỏ chạy rồi."

"Hừ!"

Hàn Thần hừ lạnh.

Nàng ta ta không tin, một người không có tu vi có thể chạy thoát khỏi tay của nhiều cường giả như thế.

"Được rồi. Bây giờ chúng ta nên suy nghĩ về chuyện của Yêu Tộc. Nơi này là biển lớn, Thuỷ Thần Châu trong này chính là sự tồn tại vô địch. Diệp Thiên Dật, trước tiên ngươi dùng Thuỷ Thần Châu duy trì sức mạnh cho tất cả bọn ta tự do hành động đã. Thuỷ Thần Châu là báu vật hệ thuỷ, bất kỳ sức mạnh nào liên quan đến nước sẽ được tự do giải phóng."

Dương Thần khựng lại rồi tiếp lời: "Ngươi dùng Thuỷ Thần Châu cung cấp cho bọn tathủy hệ bình chướng. Nơi này là biển lớn, thủy hệ bình chướng tuyệt đối có thể dùng không hết. Đồng thời ngươi vẫn có thể tiến hành dùng sức mạnh của Thuỷ Thần Châu để hồi phục thương thế. Nếu duy trì sức mạnh liên tục không ngừng như vậy, thì chúng ta quả thật có thể đối kháng đám Yêu Tộc kia.

Diệp Thiên Dật nói: "Dĩ nhiên không thành vấn đề."

Sau đó, hắn bóp nát một tờ bùa, khí thế của hắn lập tức chuyển tới Thái Cổ Thần Vương cảnh.

Tiếp theo, Diệp Thiên Dật hơi chuyển động ý nghĩ, hình xăm Vĩnh Hằng Chi Tâm trên cổ tay khẽ lóe lên tia sáng xanh, sức mạnh thuộc tính nước bùng phát.

Nước biển chung quanh bỗng dưng thành sức mạnh của Diệp Thiên Dật, toàn bộ đều lao tới mọi người. Cơ thể của từng người đều bị sức mạnh giống như một tầng nước bao quanh.

"Cử một vài người phụ trách bảo vệ Diệp Thiên Dật, những người khác đi chiến đấu, chỉ cần có Thuỷ Thần Châu của Diệp Thiên Dật ở đây, chúng ta chiến đấu trong nước cũng gần như là vô địch." Hàn Thần nói xong thì nhìn sang Diệp Thiên Dật, nói: "Diệp Thiên Dật, ngươi chú ý dùng Thuỷ Thần Châu chữa thương liên tục cho người bị thương đi."

"Ta biết rồi."

"Còn một điểm này, Thuỷ Thần Châu của ngươi có thể dùng để chiến đấu nữa."

Sau đó, Hàn Thần nhìn sang đám đông, nói: "Mọi người, chúng ta có thể xông lên rồi."

"Đi! Để lão phu chiếu cố đám kia chó nuôi kia."

Sau đó đám đông dần dần tiến lên.

Mà Diệp Thiên Dật bị một đám cường giả bảo vệ.

Chẳng mấy chốc, họ thoát khỏi vực sâu Tử Vong, tới đáy biển.

Lúc vừa lên, họ đã thấy chung quanh đã bị những tên cường giả Yêu Tộc kia dày đặc vây kín.

"Họ tới rồi."

"Chuẩn bị chiến đấu."

Đôi mắt của Sa Hoàng tỏ ra nghiêm nghị, tất cả đều mang linh khí của mình ra.

Ngươi còn có thể thấy, có rất nhiều yêu thú khổng lồ ở đáy biển đang di chuyển ở đó, nói thật thì đòn tấn công thị giác này vẫn rất là mạnh.

"Xem ra mọi người tổn thất trong chuyến này cũng thê thảm."

Người lên tiếng là Sa Hoàng, hắn thấy đám Nhân tộc, sau đó lộ ra nụ cười mỉa.

Biết ngay họ tổn thất vô cùng trầm trọng, cho nên họ mới không đi vào chung, chọn ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi, ôm cây đợi thỏ, chờ ở đây là tốt nhất.

"Xem ra Yêu Tộc Bắc Hải không muốn hoà bình rồi."

Hàn Thần lạnh lùng nói.

"Ha ha ha..."

Đám Yêu Tộc không nhịn được mà cười lớn tiếng.

"Các hạ, không phải lời ngươi nói quá ngây thơ rồi đấy sao? Nhân tộc bọn ta và Yêu Tộc trước giờ chưa từng có hoà bình. Huống hồ, bây giờ cục diện thế này, mấy người cảm thấy có người có thể sống sót để trốn ra ngoài ư?"

Sa Hoàng cười khẩy và lên tiếng.

"Vậy các hạ cũng xem bọn ta đơn giản quá rồi."

Dương Lân lạnh lùng đáp lại.

"Vả lại, cho dù các ngươi có người sống sót ra ngoài, ngươi cảm thấy bọn ta sẽ sợ ư? Đây là Bắc Hải, là địa bàn của bọn ta, cho dù các ngươi quay về, nói ra thì có bao nhiêu người đồng ý xuyên qua vùng đất Tử Vong mà đến đây? Cho dù có tới, tổn thất của các ngươi bao nhiêu? Mọi người, cảm phiền đừng xem Yêu Tộc bọn ta là kẻ ngốc được không?"

Một hướng khác, một vị lão giả chắp tay sau lưng, lạnh lùng nói: "Nơi này đã bị phong toả toàn diện, dù cho các ngươi có Thần Chí Cao cũng đừng hòng dễ dàng đột phá phong toả. Nhưng bây giờ có thể cho một số người cơ hội sống sót, nói ra bảo vật tốt nhất đang nằm trong tay người nào, ai nói ra thì bọn ta có thể cân nhắc tha cho người đó con đường sống."

Đám cường giả tỏ ra phẫn nộ.

"Coi bọn ta là người dễ ức hiếp có phải không? Mọi người, giết bọn họ đi!"

"Giết!"

"Đừng nương tay, giết sạch bọn họ cho ta!"

"Diệp Thiên Dật!"

Hàn Thần quay đầu nhìn Diệp Thiên Dật, nói: "Liệu có sống sót trở ra hay không thì trông cậy vào ngươi đấy."

Diệp Thiên Dật giơ tay ra hiệu 'Ok'.

Cuộc chiến hết sức căng thẳng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!