Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2447: CHƯƠNG 2446: KIÊN TRÌ ĐẾN CÙNG

Kiên trì đến cùng

Thực ra ở bùng ven này có một ít yêu thú.

Những yêu thú này nhìn chung thì tương đối yếu, bọn chúng không dám tiến vào đáy biển của Tử Vong Cấm Địa để tu luyện mà chỉ có thể nhờ vào một ít thuộc tính sấm thẩm thấu ra ngoài để tu luyện mà thôi.

Sự xuất hiện của Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi khiến bọn chúng lặn xuống biển càng sâu hơn.

Thật trùng hợp, một con yêu thú có kích thước lớn tương tự với cá voi đang kéo theo một cái bóng khổng lồ trên biển và chậm rãi bơi về hướng Tử Vong Cấm Địa.

Những yêu thú kia thi nhau né tránh.

"Chính là nó."

Diệp Thiên Dật lấy Thiên Khiển Nhất Châm ra rồi bắn thẳng về phía con yêu thú kia.

Thân hình to lớn nên khiến con yêu thú to lớn này căn bản không có bất kỳ khả năng né tránh nào!

Nhưng phản ứng của nó vẫn rất nhanh, nó nhanh chóng phóng linh lực cường đại ra để bảo vệ bản thân.

Nhưng Thiên Khiển Nhất Châm vốn có khả năng phá vỡ phòng ngự.

Hiển nhiên là con yêu thú này không biết những thứ này.

Và rồi Thiên Khiển Nhất Châm không vào trong cơ thể của nó.

Oang—

Một tiếng rống thật lớn truyền tới, cùng với đó là sóng thần khổng lồ do con yêu thú kia nổi điên cuốn lên.

Thân thể to lớn của nó vẫy vùng trong nước biển.

"Đáng chết! Đáng chết!"

Nó phát ra tiếng gào thét tức giận rồi ngưng kết một đạo Thủy Long Quyển xông về phía Diệp Thiên Dật đang đứng trên không trung.

Diệp Thiên Dật lợi dụng không gian mà né tránh một cách ung dung.

"Chưa hóa thành hình người, chỉ là một con yêu thú trong biển mà thôi, cho dù tu vi của ngươi là Chân Thần cảnh thì ta cũng không sợ ngươi."

Diệp Thiên Dật thờ ơ nói.

Sau đó Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Ta sẽ không giết ngươi, chỉ là muốn hỏi ngươi chuyện này, nếu ngươi nói thì ta sẽ cứu ngươi, nếu không thì ngươi chắc chắn sẽ trúng độc mà chết trong thời gian ngắn."

"Chuyện gì?"

Rõ ràng là nó cũng cảm nhận được sự đáng sợ của Thiên Khiển Nhất Châm, vậy nên nó tuân theo lời nói của Diệp Thiên Dật.

"Trong Tử Vong Cấm địa này có một chỗ rất ít sấm sét, có vẻ như ngươi đã sống ở đây rất nhiều năm, cho dù là bản thân phát hiện được hay là biết được từ những yêu thú khác, chắc là ngươi biết."

"Đi theo ta."

Sau đó thân thể to lớn của nó bơi trong nước, Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi đi theo nó.

Thật ra thì bọn họ coi như là gặp may.

Bởi vì yêu thú biết cái này không nhiều, thậm chí một số yêu thú có cảnh giới cao cũng không biết, mà vừa khéo là mấy năm trước con yêu thú này đã tiến vào đó trong lúc vô tình rồi phát hiện chỗ đó không giống những nơi khác trong Tử Vong Cấm Địa.

Chưa được bao lâu, bọn họ đã tới một nơi.

Nhìn thoáng qua thì chỗ này không có gì đặc biệt cả.

"Chính là chỗ này."

Giọng nói của con yêu thú kia hơi yếu ớt.

Diệp Thiên Dật ném một viên đan dược vào trong cái miệng to lớn của nó.

"Ngươi không sao rồi."

Sau đó con yêu thú kia bơi đi.

Hết cách rồi, mặc dù nó muốn ném lại một câu độc ác trước khi đi nhưng nó lại rất sợ bị công kích, cho nên cứ trung thực mà rời đi.

Đây chính là chỗ bất tiện của yêu thú trong biển này.

Nhất là loại có thân hình to lớn.

Bọn chúng không muốn hóa thành hình người, ngay cả loại thân hình to lớn này cũng không thể bay.

Đương nhiên là nếu tu vi cao hơn một chút thì cho dù đối mặt với Diệp Thiên Dật đứng trên không trung như vậy thì những yêu thú đó cũng không sợ.

"Để xem có phải nơi này không, ta đi xem thử trước đã."

Diệp Thiên Dật nói xong thì trực tiếp đạp lên mặt biển mà tiến bào trong Tử Vong Cấm Địa.

Ầm—

Sấm sét đáng sợ vẫn giáng xuống không ngừng nhưng mặc dù vị trí này của Diệp Thiên Dật có sấm sét nhưng cũng không đánh xuống.

Chính xác mà nói là không đánh xuống đến mặt nước.

"Xem ra đúng là chỗ này rồi."

Diệp Thiên Dật cân nhắc.

"Nhưng mặc dù sấm sét sẽ không đánh xuống đến đây nhưng những nơi cao hơn trên không trung vẫn có rất nhiều sấm sét, mà Lôi Thần Châu chắc là nằm ở phía trên nhỉ?"

Mặc dù Diệp Thiên Dật không biết làm thế nào để đặt Lôi Thần Châu lên trời trong bao nhiêu vạn năm như vậy, nhưng đối với một số ít cường giả thì đây là chuyện chắc có thể làm được.

Cho nên, hiện giờ Diệp Thiên Dật nghĩ tới điểm khó là chính là... nếu hắn tìm được Lôi Thần Châu, nhưng lại không đến gần được thì phải làm sao?

"Thử xem đi, dẫu sao thì Tà Đế cũng bảo ta tới đây, nhưng hắn lại không nói với ta phải chuẩn bị cái gì, chứng tỏ có lẽ không phải như ta nghĩ mà thực ra là rất đơn giản?"

Sau đó Diệp Thiên Dật đi ra.

"Tìm được đường rồi, ta đi qua đó xem thử, hay là ngươi chờ ở đây?"

Diệp Thiên Dật nói.

"Ta đi cùng ngươi đi, nếu có chỗ nào cần giúp đỡ thì có lẽ còn có thể giúp một chút."

Ly Tiên Nhi nói.

"Cũng được."

Lôi Thần Châu là do Diệp Thiên Dật nói ra, cho nên lẽ ra là của Diệp Thiên Dật, nhưng Ly Tiên Nhi không giống như nhiều võ giả khác, nàng không có cảm tưởng danh lợi, nàng thực sự không giở tâm cơ gì đó với ngươi, Diệp Thiên Dật ở bên cạnh nàng rất là thoải mái.

Sau đó hai người cùng tiến vào bên trong.

Bọn họ vừa quan sát xung quanh vừa bay nhanh trên những ngọn sóng lớn đang cuộn trào mãnh liệt.

Tốc độ của bọn họ có thể nhanh hơn thuyền, rất nhanh, phía trước bọn họ chính là vùng trung tâm của Tử Vong Cấm Địa sấm sét chằng chịt.

"Lôi Thần Châu chắc là ở trong vùng trung tâm này, đi thôi."

Diệp Thiên Dật nói một câu rồi hai người đi vào.

Giống như lúc trước đó vậy, sấm sét rất nhiều, nhưng cũng không đánh tới.

Diệp Thiên Dật vẫn luôn ngẩng đầu lên quan sát.

Sở dĩ Lôi Thần Châu nhất định sẽ ở trên trời là vì nếu ở trong nước thì có lẽ khu vực này cũng không có cảnh tượng như vậy, nhưng khu vực trong nước này chắc chắn không phải là nơi sinh mạng có thể nán lại.

"Thương Sinh Chi Đồng!"

Dưới Thương Sinh Chi Đồng, Diệp Thiên Dật thấy được hướng đi của linh lực.

Trong một nơi trong phạm vi tầm mắt phía trước có linh lực cực kỳ khủng bố, đang không ngừng tỏa ra xung quanh.

Lôi Thần Châu, lực tàn phá mạnh nhất của Lôi Thần Châu!

Ngũ Đại Thần Châu, không phân rõ mạnh yếu, tất cả đều có hiệu quả riêng.

Mà rõ ràng sấm có lực tàn phá mạnh nhất.

"Ở đó."

Diệp Thiên Dật chỉ một nơi.

Ly Tiên Nhi ngẩng đầu nhìn lên.

Nàng không thể nhìn ra được bất kỳ bất kỳ manh mối nào.

Bởi vì toàn bộ vùng trời đều là lôi vân, giống nhau như đúc, lôi vân chằng chịt đen ngòm.

Hơn nữa, vị trí mà Diệp Thiên Dật chỉ kia cũng không có chỗ đặc biệt.

"Xem ra có chút khó khăn."

Diệp Thiên Dật nhíu mày.

"Đi thế nào đây? Có thể trong lôi vân hoặc thậm chí là trên lôi vân, dùng năng lực của ta và ngươi, căn bản không thể băng qua lôi vân được."

Ly Tiên Nhi tỏ ra nghi ngờ.

Đúng vậy.

Đừng nói đến bọn họ, ngay cả Thái Cổ Thần Vương cảnh cũng không dám băng qua chỗ này.

Có lẽ Thần Chí Cao có thể thử một chút nhỉ.

Nhưng đây là Thiên Phạt Chi Lôi.

Mặc dù sức mạnh của Lôi Thần Châu nhưng Lôi Thần Châu lại ở trên không trung, thì rõ ràng rằng Lôi Thần Châu vẫn luôn không ngừng dẫn dắt sấm sét trên không trung, tích tụ sức mạnh của mình.

"Hay là có cách gì thì sao? Để ta thử xem."

Vù—

Tiếp đó Diệp Thiên Dật bay lên không trung.

Nhưng tốc độ của hắn rất chậm.

Lực ép lên đỉnh đầu càng lúc càng lớn.

"Phải làm sao đây? Sao lúc đó ta lại không hỏi rõ ràng chứ."

Diệp Thiên Dật tới bên dưới lôi vân, hắn nhíu mày.

"Bỏ đi!"

Và rồi Diệp Thiên Dật đưa hai tay lên đặt trên đỉnh đầu.

Vô hiệu hóa linh lực, da đầu nghênh đón tiến vào lôi vân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!