Chúng mỹ tương tụ
Khi Gia Cát Thanh Thiên nói xong, trên mặt của mỗi người đều lộ vẻ nóng lòng muốn thử.
Nói thật thì cho dù không phải là vì đi đánh tháp Vận Mệnh, cho dù chỉ là vì phương pháp phối chế của một số thứ, thì bọn họ cũng vui vẻ mà đi làm.
"Thanh Thiên tôn giả, ý ngươi là, một năm sau chúng ta tổ chức một cuộc hành động tấn công tháp Vận Mệnh với quy mô lớn nhất, mà sức mạnh của chúng ta chính là nắm trong tay vô số Huyền Thiên Độc Khí, đan dược hay trận pháp và phù triện, đúng không?"
Gia Cát Thanh Thiên gật đầu một cái: "Đúng vậy! Sự thật chứng mình là có thể, lúc trước chúng ta đã đánh tới tầng tám mươi của tháp Vận Mệnh, mà ta biết được rằng, không lâu trước đâu, có hai vị, chỉ cần hai người mà bọn họ đã đánh tới tầng tám mươi lăm của tháp Vận Mệnh, dựa vào những thứ này."
Khụ—
Bọn họ hít một hơi khí lạnh.
"Ta cảm thấy có thể! Trong thời gian một năm, chúng ta có thể thông qua việc tập hợp toàn bộ đại lục để lấy được những vật liệu đó, sau đó chế tạo, đến lúc đó, nếu trong tay mỗi người đều nắm giữ những sức mạnh kia thì chiến lực của chúng ra đâu chỉ thăng cấp mấy ngàn lần? Chỉ đơn thuần là một trận pháp mà phạm vi của nó có thể là mấy ngàn mét, thậm chí chúng ta có thể dùng thế nghiền ép để điên cuồng tàn sát tháp Vận Mệnh.
"Đúng thế, hai người bọn họ có thể thông quan năm tầng, nếu đến lúc đó chúng ta có sức mạnh mấy trăm ngàn, trong tay còn nắm giữ nhiều sức mạnh như vậy thì cho dù chưa chắc có thể hoàn toàn thông quan tháp Vận Mệnh thì cũng có cơ hội đánh được tới số tầng rất cao."
"Ừm, ta cũng đồng ý, thời gian một năm đủ cho chúng ta chuẩn bị, vậy chứ như thế, Thanh Thiên tôn giả đã nói phương pháp phối chế cho chúng ta biết, vậy bây giờ chúng ta quay về bắt tay chuẩn bị, nhân tiện chúng ta cũng tuyên bố tin tức này ra, tuyên bố trước một năm, ta nghĩ, một năm sau chắc là chúng ta có thế tập hợp được nhiều người hơn."
"Ta đồng ý!"...
Trận hành động này đã nằm trong công tác chuẩn bị.
Diệp Thiên Dật nhận được tin tức củaan Hinh Nhi, sau đó hắn cũng quay về Phượng Hoàng đài.
Đương nhiên là Diệp Thiên Dật vẫn dùng dịch dung.
Sau khi về tới sân trong, an Tinh đang chờ ở đó.
"Không sao chứ?"
An Tinh nói.
"Không sao, Tiểu Tử Nhi đâu?"
Diệp Thiên Dật nói,
An Tinh khẽ cắn môi một cái.
"Tiểu Tử Nhi..."
Diệp Thiên Dật nhíu mày.
"Sao vậy?"
Hắn cảm thấy không hay.
"Nàng chạy rồi."
"Cái gì?"
Diệp Thiên Dật kinh ngạc nhìn nàng.
Sau đóan Tinh nói: "Hai ngày trước, ta và Tiểu Tử Nhi đang chơi ở sân sau, trông nàng lúc ấy hình như không được thích hợp cho lắm, đang chơi thì nàng đột nhiên nghiêng đầu nói với ta một câu, sau đó người trực tiếp biến mất tại chỗ, cũng không thể tìm được nưa."
"Nói gì?"
"Tạm biệt."
An Tình nói.
Diệp Thiên Dật: "..."
Dựa vào tình huống của Tiểu Tử Nhi thì nàng không thể nói câu này.
"Hơn nữa, giọng điệu lúc đó của nàng rất lạnh nhạt, ánh mắt cũng không phải là dáng vẻ mà lúc trước ta nhìn thấy, Diệp công tử, rất xin lỗi, ta đã không chăm sóc tốt nàng."
Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Không sao."
Theo như lờian Tinh nói thì có lẽ Tiểu Tử Nhi đã hoàn toàn bình phục rồi, chí ít thì cũng đã lấy lại ký ức và tu vi chắc cũng đã khôi phục rất nhiều.
Nguyên nhân rất đơn giản, giọng nói của Tiểu tử Nhi trở nên lạnh nhạt và ánh mắt cũng khác với lúc trước, vậy chứng tỏ nàng đã không đơn thuần là người bạn nhỏ mà Diệp Thiên Dật biết nữa.
Nhớ tới lần đầu tiên gặp Tiểu Tử Nhi ở Tỏa Thần điện, khi đó chắc là Tiểu Tử Nhi vẫn bình thường, khi đó giọng điệu và ánh mắt của nàng thực sự rất lạnh nhạt.
Mà Tiểu Tử Nhi trực tiếp biến mất trước mặtan Tinh như vậy cũng đại biểu cho việc tu vi của nàng đã phục hồi.
Nhưng...
Nàng còn có thể chào từ biệtan Tinh, cũng không đi giết hại người khác, điều này cho thấy trạng thái của nàng chắc là không tệ.
Chí ít thì không mất đi ý thức.
"Diệp công tử, vậy bây giờ nên làm gì đây?"
Diệp Thiên Dật lắc đầu rồi nói: "Ta cũng không biết, nhưng cũng đừng đi tìm, nàng có thể tự chăm sóc tốt bản thân, hơn nữa xem ra trước mắt hẳn là không sao."
"Ừm."
An Tinh gật đầu.
"Ta đợi trong tiểu thế giới của Phượng Hoàng đài một khoảng thời gian, nếu bên ngoài có tin tức của Tiểu Tử Nhi thì làm phiền ngươi nói với ta một tiếng."
"Không thành vấn đề."
Cám ơn."
Sau đó Diệp Thiên Dật đi ra ngoài.
Cứ như vậy, nửa năm trôi qua.
Nửa năm này, đại lục không có bất kỳ tin tức nào liên quan tới Tiểu Tử Nhi cả.
Những người khác cũng truy tìm Diệp Thiên Dật nhưng chẳng hề có bất kỳ manh mối nào.
Diệp Thiên Dật mở mắt.
"Phù—"
Hắn hít sâu một cái.
Tu vi đã đạt tới Thần Hoàng cảnh nhất đẳng.
Mặc dù không cao nhưng ngược lại vẫn xem như là không tệ.
"Haiz, nhớ bọn họ rồi."
Diệp Thiên Dậ thở dài một cái, nhớ tới các em gái ở đại lục Cửu Châu.
Nhớ bọn họ quá đi.
Diệp Tiên Nhi, cả Nguyệt Thần Hoàng Nguyệt bắt nàng đi lúc ở Hạ giới, Bạch Hàn Tuyết, Thường Hi, thần tiên tỷ tỷ Mộ Thiên Tuyết, cô nàng nóng bỏng Lôi Vũ Âm, Phong Nhã, Chu Tử Tuyết, Tịch Thiên Vũ, Tinh Bảo Bảo, Họa Thủy vẫn luôn không gặp, chị em Liễu Khuynh Ngữ và Liễu Thiển Thiển, Tử Yên Nhiên thì đã được gặp, Thi Gia Nhất, còn có Y Thất Nguyệt giống Thi Gia Nhất y đúc, còn có cả Mộc Linh Nhi nữa.