Tiến vào tháp Vận Mệnh lần nữa (2)
Thời gian một ngày cứ như vậy mà trôi qua.
Càn ngày càng nhiều người cũng tụ tập đến chỗ này.
Liếc nhìn một cái, người tới đây lần này có thể không dưới hai trăm ngàn người.
Số người nhiều hơn so với tổ chức lần trước.
Hơn nữa, hình như số lương cường giả cũng nhiều hơn!
Bởi vì có sức mạnh lớn như vậy, những cường giả này có thể cảm thấy rằng cho dù là không thông quan được, nhưng tuyệt đối có thể đánh lên rất nhiều tầng, nếu như vậy thì bọn họ cũng có thể lấy được nhiều báu vật hơn!
Trước đó không có nhiều sức mạnh cho nên bọn họ cũng không có dũng khí cho lắm, nhưng lần này bọn họ cảm thấy rất cần thiết.
Thế nên bọn họ tới đây.
"Đoán chừng đã tới hết rồi, vậy thì chúng ta có thể khởi hành đến tháp Vận Mệnh lần nữa rồi."
"Xông lên!"
Sau đó dòng người cuồn cuộn đi tới tháp Vận Mệnh.
Chưa được bao lâu, lần thứ hai bọn họ đi tới tháp Vận Mệnh tràn ngập bóng tối, mây đen và sấm sét như thể ngày tận thế vậy.
"Đã nói rằng, nếu chúng ta đi vào tháp Vận Mệnh lần nữa thì tiến thẳng lên tầng tám mươi sáu phải không?"
"Đúng vậy! Lúc trước có hai người đã đánh từ tầng tám mươi mốt đến tám mươi lăm, đã đánh xong tầng tám mươi lăm, tiến vào lần nữa trực tiếp là tầng tám mươi sáu."
"Tổng cộng có một trăm lẻ một tầng, cũng chính là bây giờ còn lại mười lăm tầng, dường như cũng không khó."
"Chính xác, mặc dù càng đi lên thì càng có độ khó nhưng ta cảm thấy lần này thật sự có hy vọng thông quan."
Gia Cát Thanh Thiên đi tới trước mặt rồi nói: "Các vị, bây giờ phân phát Huyền Thiên Độc Khí, phù triện, trận pháp đồ và đan dược, mời các vị tới mấy chỗ này để nhận theo thứ tự, nhưng có một điều, một khi người đã nhận thì không thể rút khỏi! Đương nhiên, nếu lâm thời rút khỏi cũng có thể, nhưng ắt phải giao nộp lại đồ."
Sau đó một số thế lực bắt đầu tiến lên phía trước phân phát báu vật theo thứ tự.
Phân phát cho người khác nhất định là có lợi ích.
Ngươi thử nghĩ xem, nếu như hai trăm ngàn người mà chỉ có mấy ngàn người có những đồ này trong tay, đối mặt với chiến trường to lớn như vậy, ngược lại thì bọn họ có thể tiêu diệu quái vật một cách dễ dàng, nhưng không thể giải quyết được toàn diện thì bọn họ sẽ tổn thất nặng nề.
Nếu người nào cũng có năng lực như vậy thì toàn thể trận đánh về sau, cục diện tổng thể của bọn họ sẽ cực kỳ sáng tỏ.
Trải qua mấy giờ phân phát báu vật, trong tay người nào cũng đều nắm giữ con át chủ bài hùng mạnh.
"Vậy thì các vị, hiện giờ chúng ta tiến vào tháp Vận Mệnh."
Vị trí mà bọn họ xuất hiện chính là tầng tám mươi lăm.
"Xem ra chỗ này đã trải qua cuộc đại chiến cực kỳ kịch liệt."
Bọn họ liếc nhìn cảnh trí của tầng tám mươi lăm.
"Tháp Vận Mệnh, tầng năm là một cửa ải, tầng mười là một cửa ải lớn, tầng tám mươi lăm này rõ ràng là một cửa ải rất khó, nhưng mà hai người bọn họ có thể đánh thông chỗ này rồi, đúng là cũng lợi hại, cũng chứng minh rằng những đồ vật trong tay chúng ta thực sự là cực kỳ hữu dụng, tháp Vận Mệnh, ắt sẽ hạ được!"
"Ắt sẽ hạ được!"
"Đi, chúng la lên tầng tám mươi sáu!"
Sau đó bọn họ lớp lớp tiến lên tầng tám mươi sáu.
Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi đang đứng cùng một nơi.
Thật ra thì bọn họ tụ tập nhiều người như vậy cũng có tư lợi, bởi vì bọn họ biết rằng cửa ải có quái vật, thậm chí là miễn dịch linh lực, bọn họ cần phải có chiến lực của nhiều cường giả như vậy!
Chỉ dựa vào bọn họ và những báu vật dùng không hết kia thì tuyệt đối không thể đánh thông được.
Nhưng những người này cũng có lợi.
Tầng tám mươi sáu của tháp Vận Mệnh.
Bọn họ vừa mới tiến vào, trước mắt là một mảnh tối đen.
Trong không khí tràn ngập một loại khí tức.
"Đây là... khí tức thật là nóng rực."
Xoẹt ——
Đột nhiên, trước mắt bọn họ một mảnh sáng chói.
Nói đúng ra cũng không phải là ánh sáng, mà là lửa!
Tất cả mọi thứ trước mắt là mặt đất nóng rực, núi lửa đang phun trào, nham thạch nóng chảy đang lưu động, không trung hoàn toàn che phủ bị bởi tro bụi do núi lửa phun trào tạo ra.
"A ——"
Có người bắt đầu nhịn không được kêu lên thảm thiết.
Bởi vì mặt đất dưới chân bọn họ, có nơi căn bản đã không thể gọi là mặt đất nữa, sức nặng của cơ thể đứng ở nơi đó, đất sẽ mềm ra, trên mặt đất chỉ còn lại một tầng da, dẫm xuống lại là nham thạch nóng chảy.
Hơn nữa, nham thạch nơi này nóng chảy với độ nóng cực cao.
Lúc đầu đi vào thấy không rõ, hiện tại mới có thể thấy rõ, bởi vì lực chú ý của mọi người đều đặt vào trước mặt, căn bản không chú ý tới dưới chân của mình.
Sau đó giày trực tiếp bị hòa tan, bỏng tới lòng bàn chân.
"Cẩn thận, nhiệt độ rất cao, cẩn thận chân của mọi người."
Mọi người bắt đầu cảnh giác, có người trực tiếp xuất ra linh lực phòng ngự.
Phía trước xuất hiện từng đám bụi như sắp dập tắt những ngọn lửa kia.
Vô số hình ảnh như vậy.
Sau đó, những đám bụi lửa này dần thành hình người.
Vô số bóng người rực lửa đứng ở trước mặt bọn họ.