Thụ tinh
Không, cho dù có cũng không được, nếu không có chuẩn bị trước nhiều như vậy vậy thật sự xem như xong rồi.
Ly Tiên Nhi liếc mắt nhìn Diệp Thiên Dật một cái.
"Không phải ngươi đã biết trước tình huống ở nơi này đấy chứ?"
Diệp Thiên Dật nói: "Sao có thể chứ, kinh nghiệm thôi, ta chỉ lo lắng, hơn nữa độc là thứ có thể toàn diệt nhất."
Không thể không nói, Ly Tiên Nhi vẫn rất bội phục hắn.
"Các vị uống giải độc đan xong nên cẩn thận, vừa rồi lão phu bay lên trên nhìn thoáng qua, nơi này là một mảnh rừng vô cùng, vô cùng lớn, không có biên giới, tất cả bị khí độc vây quanh, trước mắt không thấy nhiều quái vật, cho nên lão phu đoán, có thể nơi này không có nhiều quái vật, nhưng có khi là yêu thú mạnh mẽ!"
"Không nên chạy loạn, cẩn thận mọi chi tiết xung quanh, và nhữngai có tu vi không cao không nên đi trên không, trên không càng tích tụ nhiều độc khí hơn."
Nghe nói như thế, rất nhiều người muốn bay lên không lập tức từ bỏ ý định này.
"A —— cứu ta! Cứu ta với!"
Ngay sau đó, có người kêu lên thảm thiết.
Vừa vặn người này cách Diệp Thiên Dật không xa.
Mắt cá chân của người này bị một dây gai quấn chặt, dây gai đang lôi hắn về hướng nào đó.
"A ——"
"A ——"
Đột nhiên ở khắp mọi nơi đều bắt đầu xuất hiện một màn vừa rồi.
"Cẩn thận! Cẩn thận trên mặt đất và cả xung quanh đều có loại dây này! Cẩn thận!"
Vèo ——
Có vài người tay mắt lanh lẹ, chém đứt dây leo, cứu những người kia.
Nhưng trên dây có gai, vết thương trên đùi của người bị dây leo quấn đều bầm dập, máu tươi đầm đìa.
Chỉ trong nháy mắt, miệng vết thương của bọn họ bắt đầu biến thành màu đen.
Kịch độc!
Hơn nữa loại kịch độc này cho dù bọn họ có uống giải độc đan cũng giải không được.
Hiển nhiên, giải độc đan chỉ có thể giải khí độc lưu động trong không khí mà thôi, nếu ngươi trúng độc ở từ đâu đó trong nơi này, vậy khẳng định độc tính sẽ lớn hơn nữa.
Sau khi độc trên thực vật ở đây lây dính trên da giải độc đan không giải được, không ai thử qua, cũng không ai nguyện ý thử.
Mà hiện tại, rất nhiều người đều tập trung vào vị trí dây leo rút về!
"Nhanh đi!"
Rất nhiều người ở khắp nơi đều đuổi theo vị trí của dây leo, có người bị dây quấn lấy mang đi, nhưng bọn họ không cứu những người đó xuống, mọi người đuổi theo xuyên qua khu rừng.
Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi cũng đang đuổi theo.
Đến một nơi khá xa.
Bọn họ đuổi theo khoảng hai phút, tất cả mọi thứ xung quanh đều là cây cối, không có thay đổi gì nhiều, làm cho người nhìn hoa cả mắt.
Bọn họ thấy được một cây đại thụ thật lớn hiện ra ở trước mắt.
Cả cây có màu đỏ như máu, vô cùng to lớn, rất nhiều dây leo, có vẻ như tất cả cây cối trên mặt đất, và cả những dây leo trên mặt đất đều là của cái cây này.
Mà điều làm người khác chú ý đến nhất là cái cây này đã không còn là một thân cây đơn giản nữa, nó thậm chí còn có ánh mắt đỏ như máu.
Thứ này làm cho người ta có cảm giác áp bách hoàn toàn không thua gì một con yêu thú hùng mạnh.
Bởi vì rất ít gặp loại nào như thế này, cho nên càng nhìn càng thêm đáng sợ.
"Đây là cái thứ gì vậy? Thụ yêu sao?"
"Ta có cảm giác cây cối khắp nơi đều ở dưới thao túng của nó."
Võ giả ở xung quanh đều tránh né sau thân cây, phía sau lùm cây bọn họ nhìn thấy này những dây leo vờn quanh thụ tinh.
Mà những võ giả bị dây leo túm đến trực tiếp bị dây cột vào trên những nhánh cây và thân cây to.
Có vẻ bọn họ sắp chết rồi.
Dây vói vào trong cơ thể bọn họ, với tốc độ mắt thường có thể thấy được bị hút sạch máu tươi.
"Xoẹt xoẹt!"
Một vị cường giả Thái Cổ Thần Vương cảnh trực tiếp ngưng tụ ra một con hỏa long chưởng qua.
Người ra tay chính là cường giả Thái Cổ Thần Vương cảnh Tam giai.
Thụ tinh trước mắt kia tuy rằng thoạt nhìn rất lớn thậm chí có chút dọa người, nhưng cũng chỉ đứng ở nơi đó, không phải chỉ là vật hi sinh thôi à?
Oành ——
Hỏa long kia mạnh mẽ đánh thẳng đến, nhưng mà...
Dây leo của thụ tinh chắn phía trước.
"Mấy dây leo nho nhỏ cũng muốn ngăn cản công kích của lão phu?"
Mọi người không tin.
Nhưng...
Hỏa long thật sự đã bị dây leo chặn lại.
"Ta đệt! Lúc trước chỉ cần dùng kiếm đã trực tiếp chém đứt mấy dây leo nho nhỏ này, hiện tại một chiêu của Thái Cổ Thần Vương cảnh chúng cũng có thể cản được? Ta không thể chấp nhận nỗi."
"Cho nên, thụ tinh này chính mục tiêu của tầng chín mươi của chúng ta à?"
"Hẳn là vậy..."
Lời còn chưa dứt, từ xa xa vang lên tiếng chiến đấu thật lớn.
Tiện đà bọn họ nghe thấy tiếng yêu thú gầm gừ.
"Còn nữa à!"
Bọn họ cau mày!
"Nhưng mà cũng tốt, ít ra cũng không xuất hiện yêu thú nhiều, nếu có nhiều quái vật trong khu rừng rậm này, vậy mới khó giải quyết đâu."
"A ——"
Ở xa xa vang lên tiếng kêu thảm thiết.
"Bên đó để cho bọn họ đi giải quyết đi, hay là chúng ta ở lại đây xem có cách nào giải quyết con thụ tinh này được không?"
"Trước mắt xem ra, thụ tinh con có vẻ không thể di động, hơn nữa vừa rồi Thái Cổ Thần Vương cảnh tam cấp cũng không thể tạo thành chút thương tổn cho nó, ta đề nghị, chi bằng giải quyết đám yêu thú trước, sau đó mới giải quyết con thụ tinh này."