Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2474: CHƯƠNG 2473: NGƯƠI CÓ THỂ SỐNG TIẾP KHÔNG?

Ngươi có thể sống tiếp không?

Trần Mạch đang đánh, sau đó thấy được Diệp Thiên Dật, hắn tiện đà chiến đấu ngay phụ cần của Diệp Thiên Dật làm nàng cảm thấy được có vẻ không thích hợp lắm.

Nhưng nàng không nói được.

Cho nên nàng vẫn chú ý đến tình huống bên này.

Mà tất nhiên Diệp Thiên Dật bên này không quá chú ý đến Trần Mạch.

Hắn đang chuyên tâm chiến đấu.

Phía sau, rốt cuộc Trần Mạch tìm được cơ hội rồi!

Ở phía sau Diệp Thiên Dật có một con rết lớn, con rết này đột nhiên đánh lén Diệp Thiên Dật, gai độc của nó nhằm phía Diệp Thiên Dật.

Mà tất nhiên Diệp Thiên Dật có thể thoải mái tránh khỏi.

Hắn lắc mình một cái đã tránh được gai độc kia, không hề để tâm quá nhiều.

Nhưng Trần Mạch ra tay.

Hắn âm thầm thúc dục linh lực, gai độc đã bị Diệp Thiên Dật né được đột nhiên lại vòng trở lại.

"Cẩn thận!"

Tử Yên Nhiên không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nàng đang chú ý đến Diệp Thiên Dật, đột nhiên thấy một màn như vậy, nàng quát to một tiếng.

Nhưng mà, sao nàng có thể ngăn cản kịp đây?

Coi như Diệp Thiên Dật phản ứng cực nhanh, hắn lắc mình một cái gai độc chỉ xoẹt qua thắt lưng của hắn một chút.

Nhưng cho dù là trầy da, cũng có nghĩa Diệp Thiên Dật đã trúng độc.

Diệp Thiên Dật dừng ở trên mặt đất, Ly Tiên Nhi cùng Tử Yên Nhiên đồng thời đuổi tới.

Mà Trần Mạch bên kia còn đang đắc chí, tâm trạng hắn rất tốt, đột nhiên nhìn thấy Tử Yên Nhiên chạy tới, hắn đột nhiên nhíu mày!

Có ý gì?

Không phải quan hệ của Tử Yên Nhiên và hắn không được tốt sao?

Sao nàng lại ra vẻ lo lắng như thế?

"Ngươi trúng độc."

Ly Tiên Nhi xem xét tình huống của Diệp Thiên Dật, nàng nhíu mày lại nói.

"Không sao cả." Diệp Thiên Dật lắc đầu.

Độc, cho tới bây giờ hắn chưa từng sợ.

Chỉ lo lắng, nếu nơi này không có phối phương, có thể hắn sẽ xảy ra chuyện!

Nhưng cố chịu một thời gian hẳn là không thành vấn đề đi.

Đôi tay trắng muốt của Tử Yên Nhiên vỗ nhẹ lên miệng vết thương của Diệp Thiên Dật.

"Thật xin lỗi, ta phát hiện nhưng ta không kịp ngăn cản."

Nàng ngẩng đầu nhìn Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật mỉm cười nhìn nàng.

"Không có việc gì, ngươi vẫn không tin ta sao?"

Tử Yên Nhiên nắm chặt đôi bàn tay trắng nõn.

"Là Trần Mạch động thủ."

Tử Yên Nhiên nói.

Sau đó nàng trực tiếp đi tới trước mặt Trần Mạch.

Vừa đi, nàng vừa nắm chặt thanh kiếm trong tay.

"Yên Nhiên, ngươi có ý gì?"

Trần Mạch cau mày không ngừng lui lại phía sau.

Xoẹt ——

Nàng trực tiếp nhằm vào Trần Mạch, chiêu chiêu đều là sát chiêu.

"Ngươi điên rồi sao? Ngươi động thủ với ta?"

Ánh mắt của Trần Mạch ngưng tụ.

Diệp Thiên Dật nhìn thấy một màn này, trong lòng hắn vô cùng vui vẻ.

Đối với Tử Yên Nhiên mà nói, mục đích nàng tiếp cận Trần Mạch chính là vì báo đáp sư tôn của nàng.

Nhưng Diệp Thiên Dật cũng là người vô cùng quan trọng với nàng, là vảy ngược của nàng, nếu Trần Mạch không làm gì, nàng có thể lý trí một chút, nhưng một hắn khi đụng tới những người quan trọng của Tử Yên Nhiên, nàng sẽ không vì bất kì điều gì mà bỏ qua!

Nàng làm không được.

"Nàng thật yêu ngươi."

Ly Tiên Nhi nhìn Diệp Thiên Dật nói.

"Hết cách, mị lực của ta quá lớn."

"Ngươi không lo lắng cho chính mình chút nào sao?"

Nàng liếc mắt nhìn Diệp Thiên Dật một cái.

Lo lắng.

Nhưng...

Diệp Thiên Dật đột nhiên phát hiện, hình như độc không có tác dụng.

Hắn đột nhiên nhớ ra, hắn là người miễn dịch vạn độc đấy.

Trong cơ thể hắn có Vạn Độc châu, tác dụng của cái này cụ thể là gì đến bây giờ Diệp Thiên Dật còn không chưa rõ ràng lắm, nhưng độc ở nơi này cũng bị Vạn Độc châu hấp thu.

Hơn nữa còn có Bất Tử Chi Thân, thậm chí miệng vết thương của hắn đều đã sắp khỏi hẳn.

"Ta không sao rồi."

Diệp Thiên Dật quay đầu nhìn về phía Trần Mạch.

"Nên đi làm chút gì đó thôi."

Ánh mắt của Diệp Thiên Dật nhìn chằm chằm phía Trần Mạch.

Vèo ——

Sau đó hắn trực tiếp vọt qua đó.

Mà Trần Mạch bên này nhìn thấy Diệp Thiên Dật đang đi đến, hắn theo bản năng thầm kêu không ổn.

Thậm chí phản ứng trực tiếp của hắn là chạy!

Trong khu rừng phức tạp này, nếu hắn chạy, khẳng định sẽ không đuổi kịp hắn ta.

Quả nhiên, Trần Mạch tăng tốc, trực tiếp chạy đi mất rồi.

"Không cần đuổi theo."

Diệp Thiên Dật ngăn cản Tử Yên Nhiên.

"Ta không sao rồi."

Diệp Thiên Dật mỉm cười nhìn nàng.

Đôi mắt xinh đẹp của Tử Yên Nhiên nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

"Thật vậy chăng?"

"Ngươi xem xem."

Sau đó Diệp Thiên Dật kéo quần áo lên để lộ bị thương bên trong ra.

"Độc đâu?"

Tử Yên Nhiên hỏi.

"Loại này độc với ta mà nói không có gì nguy hiểm."

Tử Yên Nhiên nắm tay Diệp Thiên Dật, nàng cẩn thận bắt mạch cho Diệp Thiên Dật, xác định không có việc gì nàng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Mà toàn bộ quá trình Diệp Thiên Dật đều mỉm cười nhìn nàng.

Ái chà.

Loại cảm giác này thật là thoải mái mà.

Chính là cảm giác trong nhà có nữ nhân đang quan tâm ngươi.

Oa!

Đã lâu rồi không có loại cảm giác này.

Cho tới bây giờ, đến bên này hắn đã nhớ nhóm Tiểu Hàn Tuyết muốn chết rồi.

Hiện tại, cuối cùng Diệp Thiên Dật cũng cảm nhận được sự quan tâm chân chính đến từ nữ nhân.

Oa!

Thoải mái thoải mái.

"Ngươi không tính cứu sư tôn ngươi sao?"

Diệp Thiên Dật cười hỏi.

"Cứu thì cứu, nhưng tổng không thể trơ mắt nhìn hắn thương tổn ngươi mà?"

Tử Yên Nhiên nói.

"Hôn một cái."

Diệp Thiên Dật cười cúi đầu xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!