Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2484: CHƯƠNG 2483: BẦY SÓI NHANH NHẸN

Bầy sói nhanh nhẹn

Ví dụ như linh khí trên tầng này chẳng hạn.

Không sai!

Nó chính là được Diệp Thiên Dật thuận tay bỏ lên.

Lúc đó, sau khi Diệp Thiên Dật chui ra từ trong bụng của con ác thú đó, hắn đã phát hiện ra bên cạnh mình có một linh khí.

Sau đó, hắn cũng không biết nó là đồ chơi gì, vì vậy hắn liền trực tiếp đặt linh khí vào trong chiếc nhẫn không gian.

Làm xong, hắn thuận thế nằm xuống nghỉ ngơi.

"Linh khí đâu rồi? Rốt cuộc nó đã bịai lấy đi mất rồi? Mau giao ra đây coi!"

Trong lòng các cường giả khác cũng không khỏi bất mãn.

"Tên khốn kiếp! Ngươi không cần mặt mũi nữa hả? Tầng này do ngươi vượt qua sao? Linh Khí cứ như vậy bị ngươi cướp đi sao?"

Một người hô to.

"Được rồi các vị."

Lại thêm một cường giả khác nói: "Dù sao tầng này cũng không phải do chúng ta vượt qua, ai muốn lấy thì cứ lấy đi."

Những cường giả đó không cam lòng.

Mặc dù bọn họ biết rằng việc thông quan không liên quan gì đến họ, nhưng việc linh khí tự nhiên mất tăm hơi khiến bọn họ vô cùng khó chịu.

"Thôi bỏ đi, loại tiểu nhân này dù cho có lấy được linh khí lợi hại đến mấy thì cũng chưa chắc làm được gì đâu."

"Hừ! Đừng có mà để ta tìm thấy đấy."

"Lão phu không định lấy linh khí này đâu. Ta chỉ vì giúp đại công thần của chúng ta thông quan để tìm được linh khí này thôi."

Khi nghe được cuộc đối thoại của những người này, Diệp Thiên Dật đã không thể nhịn được cười.

Những người này cứ luôn miệng nói muốn tối đại công thần thông quan thì cần đến linh khí này. Thật ra thì trong lòng họ cũng rất muốn có được nó. Chỉ là cảm giác bị người khác cướp mất như thế khiến cho lòng họ rất khó chịu, rất không bằng lòng.

Nhưng Diệp Thiên Dật cũng lười mở miệng, hắn lẳng lặng mang theo linh khí thì được rồi.

Để khỏi mắc công đến lúc đó có người giở trò đánh lén sau lưng hắn.

"Mọi người nghỉ ngơi một tí đi, rồi chuẩn bị đi lên tầng thứ chín mươi hai. Có ai muốn rời đi không?"

Không mộtai rời đi cả.

Mọi người đều biết rằng càng đi lên thì bảo vật càng nhiều!

Có khi lại gặp được một tầng nào đó toàn là quái vật. Sau khi đánh xong, đồ vật lấy được trong tay không những nhiều mà còn tốt hơn so với đồ vật của các tầng trước!

Vì vậy, bọn họ không nỡ rời đi!

Mấu chốt là người sống sót đến bây giờ vẫn còn tới hàng trăm nghìn người lận.

Bởi vì, cường giả còn nhiều thế kia, cho nên họ cảm thấy kháan toàn.

Nhưng lúc này, Diệp Thiên Dật lại âm thầm chơi đùa với linh khí mà mình vừa lấy được.

"Trấn Hồn Phiên, quả là đồ tốt."

Diệp Thiên Dật thông qua linh lực mà thăm dò. Hắn phát hiện cấp bậc của linh khí này tuyệt đối có thể là cấp bậc của Huyền Thiên Thánh Khí!

Chỉ là linh khí này không giống với loại yêu tâm – có thể cải thiện tính thực chất của sức chiến đấu, mà nó có phần giống với tính công năng, giống như Thần Ma Thư vậy.

Hiệu quả của nó là gì?

Nếu như bên cạnh ngươi có ai đó hoặc yêu thú chết, thì một khi Trấn Hồn Phiên được kích hoạt, linh hồn của người đó thậm chí sẽ không thể siêu thoát và sẽ trực tiếp bị hút vào trong Trấn Hồn Phiên.

Nhưng lợi hại nhất vẫn là hiệu quả kế tiếp. Khi tiến vào trong Trấn Hồn Phiên, linh hồn đó vẫn sẽ duy trì tu vi của trước kia, sẽ trở thành hình nhân của ngươi. Ngươi có thể giải phóng nó ra để chiến đấu, duy trì tất cả tu vi, chiến lực, võ kỹ của trước kia...

Hãy tưởng tượng rằng nếu có hàng trăm nghìn con quái vật và hàng trăm nghìn võ giả tham gia trận chiến ở bên này, toàn bộ quái vật đều chết và võ giả chết một nửa: thì tất cả những linh hồn này sẽ bị hấp thụ vào trong Trấn Hồn Phiên.

Đồng nghĩa với việc Diệp Thiên Dật có thể triệu hồi hàng trăm nghìn đại quân vong linh. Đồng thời, chúng sẽ chịu sự điều khiển của Diệp Thiên Dật, chúng vẫn giữ được mọi năng lực của trước kia.

Sức chiến đấu này khủng khiếp ra sao?

"Ôi trời! Nếu như ngay từ đầu ta mà có thứ này, thì bây giờ ta đã có mấy nghìn vạn đại quân vong linh rồi, tu vi cũng sẽ rất cao."

Thậm chí còn có cả phượng hoàng hắc ám của cấp bán thần nữa...

Đúng là thật đáng tiếc.

Nhưng càng đáng tiếc hơn chính là vong linh của con ác thú này không còn nữa rồi.

Vì đã nghỉ ngơi khá lâu, nên đám cường giả đó lần lượt đứng dậy.

"Nghỉ ngơi cũng lâu rồi, chúng ta nên đi lên tầng chín mươi hai thôi."

Sau đó, bọn họ lần lượt tiến vào trong tầng chín mươi hai.

Ánh sáng lóe lên, trước mắt bọn họ sáng lên.

Tầng chín mươi hai này lại là một cảnh tượng khác.

Đó là một cánh đồng thảo nguyên.

Nơi này không có gì đặc biệt, nhưng nó rất đẹp. Họ ở đây lâu như thế, nhưng đây lại là lần đầu tiên họ nhìn thấy một nơi đẹp đến như vậy.

Cao sơn lưu thuỷ, thanh thanh thảo địa.

Điều này khiến tâm tình của họ bỗng chốc tốt lên, cảm giác bức bối trong người cũng biến mất.

Dường như không còn lo lắng nữa.

"Ta bây giờ chỉ hi vọng có thể nhiều quái vật một chút, nhưng đừng có mà giống với con quái vật ở tầng trước, làm cho chúng ta không dám xuất hiện."

"Đúng vậy, loại cảm giác đó thật quá bất lực rồi. Cho dù tu vi của quái vật rất mạnh đi chăng nữa thì trong tay chúng ta vẫn còn có các loại phù triện, trận pháp đồ và Huyền Thiên Độc Khí. Ít nhất những thứ đó cũng có thể phát huy được tác dụng."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!