Rời khỏi tháp Vận Mệnh
"Bất kể như thế nào, tầng chín mươi ba khẳng định phải đi, trước mắt chúng ta hẳn là còn lại chừng mười vạn người, còn có mấy chục vạn vong linh Thương Lang của tầng chín mươi hai, thậm chí là nhiều vong linh Thương Lang cảnh giới cao như vậy, chúng ta có tư cách đi thứ tầng chín mươi ba!"
"Không sai! Nghỉ ngơi một chút, sửa chữa phục hồi một chút thương thế rồi đi tầng chín mươi ba."
"..."
Bọn họ cảm giác tình huống rất sáng tỏ, rất có lòng tin!
Diệp Thiên Dật mặc dù cũng là như thế, nhưng mà Diệp Thiên Dật cũng biết, dưới tình huống bình thường, cái linh khí này mặc dù lợi hại, nhưng người sáng tạo nơi này sao có thể không biết được cơ chứ?
Cho nên, đằng sau tất nhiên là tồn tại cửa ải nào đó mà cái linh khí này không cách nào phát huy được uy lực của nó.
Nhưng mà đến cùng có phải là tầng chín mươi ba hay không, thì cũng không được biết được.
Hai ngày sau, mọi người tu dưỡng đã tạm ổn.
Có vài người thương thế tương đối nặng, cũng không phải mấy ngày là có thể khôi phục, nên cũng không thể chờ bọn họ khỏe rồi mới đi tầng tiếp theo.
Có vài người thật sự là không ổn lắm, bọn họ cũng không có dũng khí đi tiếp nên đã quyết định rời đi, có điều cũng không nhiều lắm.
Có vài người bị thương tương đối nghiêm trọng, bọn họ vẫn lựa chọn tiếp tục đi tới đích.
Lý do rất đơn giản, bọn họ cảm giác, cái linh khí này của Diệp Thiên Dật có thể giúp bọn họ thậm chí có khả năng đều không cần ra tay đã có thể giải quyết tầng tiếp theo, bọn họ nguyện ý cược một lần.
Đơn giản mà nói, bọn họ muốn đi tìm kiếm cơ may! Nhặt nhạnh ít đồ tốt.
Sau đó đám người đi đến tầng chín mươi ba. ...
Sau nửa tháng.
Tầng chín mươi lăm.
Đám người máu me khắp người tê liệt ngã xuống ở nơi đó.
Trước mắt, những người còn lại không tới hai vạn.
Thứ tầng chín mươi lăm, là một tầng lớn.
Bọn họ gặp hai mươi con quái vật Bán Thần, mười con quái vật Thái Cổ Thần Vương cảnh lục giai, năm con quái vật Thái Cổ Thần Vương cảnh thất giai, một con quái vật Thái Cổ Thần Vương cảnh bát giai và vô số kể tiểu quái.
Đánh xong, chết rất nhiều rất nhiều người!
Mà quái vật trước đó tồn trữ bên trong Trấn Hồn Phiên của Diệp Thiên Dật cơ hồ bị giết sạch.
Nguyên nhân rất đơn giản, tiểu quái ở tầng này, chất lượng Thái Cổ Thần Vương cảnh ở đây mạnh hơn quái vật bên trong Trấn Hồn Phiên quá nhiều.
Mà quái vật Diệp Thiên Dật tồn trữ được ở tầng này, cũng là được chút nào thả ra chút đó, cho nên bây giờ ở bên trong cũng không có bao nhiêu.
Mấy chục con quái vật cao giai kia đã giết quá nhiều người của bọn họ.
Thậm chí có mấy cường giả đều bất hạnh bỏ mình.
Bọn họ ở chỗ này nghỉ ngơi vài ngày.
"Các vị, lần này xem ra chúng ta chỉ có thể tới đây, chỉ còn lại chút người này, linh khí của Diệp Thiên Dật cũng không còn bao nhiêu yêu thú, những con thu được ở tầng này đều đã dùng ra và đều đã chết, chỉ còn lại một ít quái vật tu vi tương đối cao, nhưng hoàn toàn không đủ, chúng ta chỉ có thể dừng ở đây rồi."
"Có điều lần này chúng ta cũng đã tiến lên được nhiều hơn so với lần trước rất nhiều rồi! Có thể đi đến nơi đây, nói thật lão phu cũng tương đối hài lòng."
"Lại lên nữa chính là tầng chín mươi sáu, lấy năng lực của chúng ta tuyệt đối là không đánh được, các vị, chúng ta lần sau lại hợp tác."
Sau đó đám người nhao nhao đi ra ngoài.
Diệp Thiên Dật, Ly Tiên Nhi và Tử Yên Nhiên cũng ở cùng nhau.
"Đi thôi, vậy chúng ta cũng ra ngoài tụ họp một chút, chơi một chút đi, đánh lâu như vậy, cũng coi như nghỉ ngơi một phen."
"Ta không đi đâu."
Ly Tiên Nhi trực tiếp cự tuyệt.
Nàng đi làm gì?
Làm bóng đèn à?
Nhàm chán.
Mà lại, nàng không thích tụ họp ăn uống các kiểu.
"Được thôi, ta cũng chỉ hỏi ngươi chút thôi, biết là ngươi sẽ không đi mà."
Diệp Thiên Dật vừa cười vừa nói.
Ly Tiên Nhi khẽ gật gật đầu.
"Ta đi về trước."
Sau đó nàng biến mất ngay tại chỗ.
"Tiểu tử, vậy ta cũng đi về trước đây."
Gia Cát Thanh Thiên nói với Diệp Thiên Dật.
"Ngươi cẩn thận một chút, rất nhiều người đều đang ngó chừng ngươi, không nói những vật trước đó trên người ngươi, chỉ riêng linh khí không thua gì Huyền Thiên Thánh Khí ngươi đạt được ở chỗ này, cũng đã đủ lí do để bọn họ muốn giải quyết ngươi rồi."
Gia Cát Thanh Thiên nhắc nhở.
"Yên tâm đi lão đầu, ngươi đi đi, hảo hảo dưỡng thương."
"Ừm, hay là các ngươi cùng ta quay về Thiên Lâu đi? Chí ít nơi đó cũng coi nhưan toàn, hoặc là đi tới chỗ ta."
Diệp Thiên Dật cự tuyệt.
"Không cần đâu, chúng ta dự định đi chơi cho thư thả."
"Đi đi! Nhớ phải cẩn thận."
Sau đó Gia Cát Thanh Thiên cùng người Thiên Lâu rời đi.
"Vậy chúng ta cũng đi thôi."
Diệp Thiên Dật lôi kéo bàn tay ngọc ngà của Tử Yên Nhiên.
"Ừm."
Tử Yên Nhiên mỉm cười gật gật đầu, sau đó Diệp Thiên Dật phóng thích thuộc tính Không gian, hai người biến mất ngay tại chỗ.
Trần Mạch ở cách bọn họ không xa.
Tạch tạch tạch ——
Nhìn thấy hai người kia song túc song phi, hắn hận đến cắn răng.
"Bản thiếu không giải quyết được ngươi, còn không thể tìm người giải quyết ngươi sao?"
Hắn dự định nói tung tích của Diệp Thiên Dật cho mấy người Quảng Hàn cung, Dương Thần điện vẫn luôn tìm kiếm Diệp Thiên Dật.