Tầng chín mươi lăm
Tử Yên Nhiên cảm thán một tiếng.
Bọn họ là cố gắng vì loại đồ đằng cấp bậc này, mà Diệp Thiên Dật lại căn bản không coi loại đồ đằng kia ra gì.
"Ngươi còn nói vậy nữa là ta lại 'cho một trận' đó nha."
Diệp Thiên Dật cười nói.
"Không dám không dám."
Sau đó Tử Yên Nhiên hỏi: "Vậy tiếp theo ngươi định làm sao? Đoán chừng người Đại lục Cửu Châu muốn lại tập hợp một lần nữa thì cần thời gian không ngắn đâu."
"Cứ đợi xem thế nào đã, ngươi thì sao?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Ta còn có thể làm gì? Đi theo ngươi thôi, đến lúc đó cùng về Đại lục Cửu Châu đi."
Tử Yên Nhiên nói.
"Được."
"À đúng rồi, ngươi bây giờ là ở Thượng Vực của Đại lục Cửu Châu sao?"
"Tại học viện Võ Thần."
Diệp Thiên Dật nói.
"Hoá ra ngươi cũng đi học viện Võ Thần."
Diệp Thiên Dật gật gật đầu: "Ừm, lần này ta đến nơi này chính là một lần lịch luyện học viện Võ Thần bên kia giao cho ta, thời gian nửa năm."
"Nửa năm, ở chỗ này tương đương với năm năm, ngươi bây giờ đã qua bao lâu rồi?"
"Hai năm."
"Vậy thì vẫn được, ta tới sớm hơn ngươi một năm, cũng không chênh quá nhiều thời gian." Tử Yên Nhiên nói.
"Nhưng mà..."
Nàng nghĩ nghĩ, nói: "Đại lục truy nã, ngươi cũng rất phiền phức."
"Không có gì, ta bây giờ đột nhiên ý thức được, ta căn bản cũng không cần vừa đi vừa tránh, ta chỉ cần đi vào tháp Vận Mệnh, thì bọn họ cũng không tìm được ta."
"Cũng đúng."
Mà lúc này đây, Diệp Thiên Dật ý thức hơi động một chút.
"Ngươi tránh đi một chút."
Diệp Thiên Dật nói với Tử Yên Nhiên.
Sau đó Tử Yên Nhiên vùi vào trong chăn.
Quang mang lóe lên, hình ảnh Gia Cát Thanh Thiên xuất hiện ở trước mặt Diệp Thiên Dật.
"Ôi trời, tiểu tử thúi nhà ngươi suốt ngày không làm chính sự."
"Đừng càu nhàu nữa, có chuyện gì?"
Diệp Thiên Dật liếc mắt nói.
"Tiểu nữ hài bên cạnh ngươi kia không phải đã biến mất không thấy sao?"
Diệp Thiên Dật gật gật đầu: "Ừm."
"Ta khả năng có tung tích của nàng."
Diệp Thiên Dật lập tức hứng thú.
"Ở đâu?"
"Tháp Vận Mệnh."
"Cái gì?"
Diệp Thiên Dật sững sờ.
"Hẳn là nàng, ta có để lại bên trong tháp Vận Mệnh mấy tấm phù triện cùng loại với máy theo dõi, cũng là vì sợ ngươi một mình đến đó chịu chết, nên để lại canh chừng ngươi, sau đó lão già ta vừa mới phát hiện, có một nữ hài mặc trang phục màu tím trực tiếp đi vào trong tháp Vận Mệnh."
Diệp Thiên Dật lập tức ngồi dậy.
"Đó hẳn là Tiểu Tử Nhi."
"Ta còn đang thấy kinh ngạc đây, sao nàng lại có thể đi vào tháp Vận Mệnh? Cái tháp Vận Mệnh này không phải chỉ có những người từ bên ngoài đến như chúng ta mới có thể tiến vào sao? Nhưng mà lại nghĩ, nếu như là nàng, năng lực của nàng cũng là vượt qua nhận biết, có lẽ vẫn có thể hiểu được chuyện nàng có thể tiến vào tháp Vận Mệnh."
Gia Cát Thanh Thiên nói.
"Ta biết rồi, ngay vừa nãy sao?"
"Đúng vậy, ngay vừa nãy."
"Ta đã biết, đa tạ."
"Không có gì, chỉ là nói cho ngươi biết tin thôi, chính ngươi chú ý một chút."
Gia Cát Thanh Thiên cũng biết Diệp Thiên Dật rất thân thiết với Tiểu Tử Nhi, lại thêm Tiểu Tử Nhi cũng chưa giết chóc, cho nên chứng minh nàng hẳn là không bị mất đi ý thức, bởi vậy, Gia Cát Thanh Thiên suy tư một chút, vẫn là quyết định nói cho Diệp Thiên Dật biết.
"Ừm."
Sau đó Diệp Thiên Dật mặc quần áo.
"Ta phải đi tháp Vận Mệnh một chuyến."
"Ta đi cùng ngươi."
Tử Yên Nhiên nhìn Diệp Thiên Dật nói.
Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Không cần, nơi đó còn không biết tình huống như thế nào, Tiểu Tử Nhi chí ít là có quen biết ta, hơn nữa nhìn bộ dáng nàng hẳn vẫn không mất đi ý thức, nàng hiển nhiên là có mục đích khi đi tới đó, cho nên ta đi hẳn là sẽan toàn, ngươi cứ ở lại đây đi."
"Được."
Tử Yên Nhiên cũng không cứng đầu.
"Ừm, vậy ta đi đây."
"Đi đi."
Sau đó Diệp Thiên Dật rời khỏi nơi này.
Tiểu Tử Nhi là một câu đố, tháp Vận Mệnh cũng là một câu đố, cho nên, Tiểu Tử Nhi đi tháp Vận Mệnh, mặc kệ là vì cái gì, Diệp Thiên Dật đều muốn biết, coi như Diệp Thiên Dật chỉ là vì muốn tìm được Tiểu Tử Nhi, hắn cũng phải đi.
Sau mấy tiếng, Diệp Thiên Dật lần nữa đi tới bên ngoài tháp Vận Mệnh.
Hắn cũng không chần chừ gì, trực tiếp tiến vào bên trong tháp Vận Mệnh.
"Hi vọng Tiểu Tử Nhi vẫn còn ở đây."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng.
Xoát ——
Quang mang lóe lên, hắn xuất hiện ở tầng chín mươi lăm.
Cái tháp Vận Mệnh này có vẻ như có một loại công năng cùng loại với ký ức.
Trước đó ngươi rời đi từ bao nhiêu tầng, nó sẽ đưa ngươi đến đúng nhiêu đó.
Nhưng mà cũng không giống lắm, bởi vì nếu như ngươi đã đánh qua tầng chín mươi bốn, lên đến tầng chín mươi lăm, ngươi muốn về lại tầng chín mươi bốn cũng không thể được.
Sau đó Diệp Thiên Dật trực tiếp bước vào tầng chín mươi sáu.
Tầng chín mươi sáu.
Diệp Thiên Dật thấy được khắp nơi trên đất đều là vết tích chiến đấu.
Yêu thú đều đã bị giết, đồ vật rơi ra cũng đều biến mất không thấy.
"Ôi trời?"
Diệp Thiên Dật sửng sốt một chút.
Tiểu Tử Nhi đang đánh quái ở tháp Vận Mệnh?
Nơi này rất rõ ràng là vết tích vừa mới chiến đấu không bao lâu.
Mà cột sáng thông hướng tầng chín mươi bảy đã sáng lên.
Tiểu Tử Nhi chắc chắn đang ở đây.
Diệp Thiên Dật sau đó mau chóng tiến vào thông đạo dẫn tới tầng chín mươi bảy.