Tầm bảo
"Tình trạng của ngươi bây giờ không phải là đối thủ của ta, trở về đi."
Con sói kia thản nhiên nói.
Mà đồng tử của Tiểu Tử Nhi lại lần nữa biến thành màu tím.
"Trừ phi ngươi đồng ý với ta, nếu không ta sẽ không rời đi."
Sưu ——
Sau đó nàng lần nữa vọt tới. ...
Diệp Thiên Dật về đến khách sạn, tìm được Tử Yên Nhiên.
"Thế nào rồi?"
Tử Yên Nhiên hỏi.
"Không tìm được, nàng đang đánh tháp Vận Mệnh, nhưng ta tới thì nàng lại rời đi."
"Lẽ nào nàng đang trốn tránh ngươi?"
Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Ta cũng không xác định."
"Bên trong tháp Vận Mệnh hẳn là có rất thứ lợi hại? Có lẽ nàng là vì vật này mà tới đó."
"Hẳn là có một cái Pháp Tắc." Diệp Thiên Dật nói.
Sau khi Tử Yên Nhiên nghe được thì có chút trầm ngâm.
"Nếu như là Pháp Tắc, vậy quả thật có thể hấp dẫn được nàng."
Tử Yên Nhiên gật gật đầu nói.
"Được rồi, không nghĩ nữa, mấy ngày nay nghỉ ngơi cho thật tốt, xem có thể có cơ hội lại đi tháp Vận Mệnh một chuyến nữa không."
Diệp Thiên Dật biết lại đi chính là tầng chín mươi chín, nhưng mà hắn không biết, Tiểu Tử Nhi đã đánh xong tầng chín mươi chín.
"Cái này phải thận trọng một chút."
Diệp Thiên Dật gật gật đầu: "Ừm, ta phải xem có cơ hội đi đối phó Thần Chí Cao hay không."
Muốn tiếp tục đi lên, kia nhất định phải tìm được biện pháp có thể đối phó Thần Chí Cao.
Tuyệt đối không được dùng phương pháp khi nãy mình dùng trong tháp Vận Mệnh.
Diệp Thiên Dật không còn dám phóng thích lực lượng Tu La, mà càng lên cao độ khó sẽ càng lớn.
Lực lượng có thể đối phó với Thần Chí Cao, trên thế giới này quá ít quá ít.
"Muốn đối phó với Thần Chí Cao, có thể có cách gì được chứ?"
Tử Yên Nhiên lắc đầu.
"Huyền Thiên Độc Khí, trận pháp cường đại hơn."
Diệp Thiên Dật nói.
"Trên lý luận là có thể, nhưng bất kể Huyền Thiên Độc Khí hay là trận pháp, nếu muốn giết chết Thần Chí Cao, vật liệu cơ hồ là rất khó tìm đến."
Diệp Thiên Dật gật gật đầu.
Đây đúng là chỗ khó.
Huyền Thiên Độc Khí cho dù cường đại, nhưng mà chí ít sau khi dùng, thì độc này phải có thể độc chết Thần Chí Cao, nếu như độc không chết, thì cho dù ngươi có Huyền Thiên Độc Khí lợi hại bao nhiêu đi nữa, ngươi cho dù có biện pháp tốt có thể đánh trúng đích đi nữa, nhưng mà không giết chết được đối phương thì có ích gì?
"Nếu như là Huyền Thiên Độc Khí, mỗi một loại kỳ độc dùng trong phối phương ít nhất cũng phải chừng ba mươi vạn năm tuổi, chỉ có mức này mới có thể giết chết Thần Chí Cao, nếu như là trận pháp... trận pháp mạnh hơn nếu như không có đủ linh vật thiên địa cường đại làm làm lực lượng chèo chống, dù cho nhốt Thần Chí Cao ở bên trong, hắn cũng có thể dựa vào lực lượng cường đại cưỡng ép xông phá ra."
"Ba mươi vạn năm, cho dù có, chỉ sợ cũng phải tập hợp lực lượng cả đại lục mới có thể tìm đủ."
Diệp Thiên Dật gật gật đầu.
"Cho nên, có chút khó."
"Thế lực tầm cỡ như Quảng Hàn cung có lẽ có cơ hội, nếu như chỉ là Ngũ Nguyệt thương hội thì cũng không đủ."
"Quảng Hàn cung..."
Diệp Thiên Dật có chút trầm ngâm.
Cung chủ Quảng Hàn cung Hàn Nguyệt Ngưng...
Nàng trước đó cũng đã nói muốn thả Diệp Thiên Dật đi, như vậy, Diệp Thiên Dật phải chăng có cơ hội nhờ nàng giúp chuyện này?
Còn có Phượng Hoàng đài.
Có lẽ Phượng Hoàng đài cũng có thể giúp một chút.
"Ừm, ta đi Phượng Hoàng đài một chuyến."
"Ta đi cùng ngươi."
"Được."
Sau đó Diệp Thiên Dật cùng Tử Yên Nhiên lên đường đi tới Phượng Hoàng đài.
Cả đống bảo vật trong Phượng Hoàng đài đều bị Diệp Thiên Dật lấy đi, nhưng mà những thứ bây giờ cần dùng thì trên người Diệp Thiên Dật lại chẳng có lấy một cái nào.
Trong một tửu quán nào đó.
An Hinh Nhi vàan Tinh ngồi ở trước mặt Diệp Thiên Dật, bên cạnh Diệp Thiên Dật là Tử Yên Nhiên.
Các nàng đã nghe nói Diệp Thiên Dật xong.
"Diệp công tử, cái này ngươi yên tâm, ta sau này trở về sẽ nói chuyện này với cha ta."
"Có thể thành công không?" Diệp Thiên Dật hỏi.
An Hinh Nhi nhìn Diệp Thiên Dật và nói:
"Ta hiểu rất rõ tính tình của cha mình, ngươi đã cứu mạng ta và Tinh Tinh, chỉ dựa vào điểm này thôi, cha nhất định sẽ khắc ghi và đi tìm, cho dù những người khác trong tông môn không đồng ý dùng thứ gì đó để trao đổi thì chắc chắn cha ta sẽ dùng bảo vật của mình để đổi lấy."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Vậy thì cảm ơn, phải rồi, các người mang mấy thứ này về đi."
Diệp Thiên Dật đưa mấy chiếc nhẫn không gian cho bọn họ.
"Diệp công tử, đây là những món đồ để bọn ta cảm ơn ngươi."
Diệp Thiên Dật lắc đầu, nói: "Giờ ta không dùng đến, có cầm cũng lãng phí, mang về đi."
An Hinh Nhi nhận lại.
"Được, giờ bọn ta về đây."
"Cảm ơn."
"Không cần khách sáo."
Sau đó hai người bọn họ cùng rời đi.
"Phù! Hy vọng Phượng Hoàng đài có thể cho ta bất ngờ."
Diệp Thiên Dật vươn vai, rồi xoay đầu, Tử Yên Nhiên duyên dáng nhìn hắn với ánh mắt thâm sâu.
"Ánh mắt này là sao?"
Tử Yên Nhiên mỉm cười, nói: "Chị em tốt nhỉ."
Diệp Thiên Dật: "..."
"Ta nói ngươi đúng là đầu óc đen tối mà, bạn bè, chỉ là bạn bè mà thôi."
"Giỏi đấy, cứu người lại cứu được chị em tốt, chậc chậc chậc."
Diệp Thiên Dật: "..."
"Có phải ngươi muốn ăn đòn không?"
Sau đó Diệp Thiên Dật đưa tay ra, vò mạnh vào đầu nàng.