Đế cung
Diệp Thiên Dật lại ức hiếp Tử Yên Nhiên.
Tử Yên Nhiên nhìn Diệp Thiên Dật mà trong lòng tức tối.
"Nói đi, có phải nàng muốn ta bắt nạt nàng không?"
Diệp Thiên Dật vừa cười vừa nhìn Tử Yên Nhiên.
Tử Yên Nhiên lườm nguýt.
"Có cái đầu ngươi."
"Ta hiểu, nàng đừng che giấu nữa."
Tử Yên Nhiên lại trợn mắt.
Sau đó nàng quay lưng về phía Diệp Thiên Dật.
"Ngươi đi tham gia cái tỷ võ chiêu thiên của ngươi đi, ta phải đi nghỉ đây."
"Mai mới là tỷ võ chiêu thân, vẫn sớm mà, chắc sẽ nhàm chán."
"Không cần nữa, không cần nữa..."...
Sáng sớm ngày thứ hai, Diệp Thiên Dật và Tử Yên Nhiên cùng rời nhà trọ.
Đế cũng của nữ đế đế quốc Hoàng Tuyết.
Nơi này rộng lớn hơn rất nhiều so với những đế cung mà Diệp Thiên Dật đã từng thấy.
Nhưng cũng tưởng tượng ra được.
Ở những nơi khác, đế vương không phải là lớn nhất.
Nhưng ở đây, đế vương cơ bản chính là thế thực to lớn nhất.
Và là thế lực lớn nhất có đế cung rộng lớn như vậy, đây cũng là lẽ đương nhiên.
Hơn nữa, đế cung này cũng không phải nơi nữ đế Hoàng Tuyết sống.
Giống với đại lục Cửu Châu, nữ đế Hoàng Tuyết sống ở Thiên Chi Đảo trên không trung đó.
Đế cung ở dưới, đơn giản là khi nào nàng có việc cần làm mới qua đó.
"Nhiều người quá."
Tử Yên Nhiên liếc nhìn và cảm thán.
Còn chưa bước vào đế cung, mà chỉ ở bên ngoài thôi, người đã chật kín.
Yêu ma quỷ quái, loại người nào cũng có.
"Dù sao đó cũng là lễ tỷ võ chiêu thân của công chúa mà."
Diệp Thiên Dật nói.
Công chúa ở đây tuyển phò mã còn long trọng hơn ở đại lục Cửu Châu.
Bởi vì địa vị của đế vương nơi đây cao hơn rất nhiều so với đế vương ở đại lục Cửu Châu.
Tề Mộng Nhã đưa cho Tử Yên Nhiên một tấm thiệp, nàng có thể vào đó xem tỷ võ chiêu thân.
Còn Diệp Thiên Dật là người tham gia thi đấu, đương nhiên trực tiếp vào là được.
Hai người cùng vào đế cung.
Có rất rất đông người ở đó!
Rất nhanh chóng bọn họ đã đến một không gian rộng lớn.
Ở đây có cái võ đài tỷ thí rất to, mọi người xung quanh đều có thể nhìn thấy.
Thời khác này, gần vạn người tập trung dưới võ đài tỷ võ, chờ đợi buổi tỷ võ chiêu thân bắt đầu.
"Đó chính là nữ đế sao?"
Diệp Thiên Dật ngẩng đầu nhìn cô gái cao quý ngồi ở vị trí cao nhất.
Có một đám cường giả ngồi bên cạnh nàng, ai nấy đều tươi cười, trông có vẻ rất vui.
"Nữ đế bệ hạ, trong buổi tỷ võ chiêu thân của Cửu công chúa, tập trung những thanh niên khôi ngô khắp thiên hạ, theo điều tra của bọn ta, trong đó không thiếu những thiên tài của mấy gia tộc và tông môn lớn, thậm chí còn có hai nhân vật thiên bảng nổi tiếng."
Thiên sư nói với nữ đế Hoàng Tuyết.
"Ồ? Người của thiên bảng cũng đến sao?"
"Vâng!"
"Rất tốt."
Sau đó nữ đế Hoàng Tuyết liếc nhìn cô gái đang ngồi bên cạnh, nói: "Hân Lạc, thấy thế nào?"
Phỉ Hân Lạc cung kính đáp: "Cô cô, Hân Lạc không quan tâm có phải người của thiên bảng hay không, bọn họai đánh thắng rồi hạ gục được ta mới có thể trở thành phò mã."
Buổi tỷ võ chiêu thân do cha của Phỉ Hân Lạc tổ chức, Phỉ Hân Lạc thì một lòng muốn tu luyện, suốt ngày đánh đánh giết giết, cha nàng thấy cảnh này thực sự rất đau đầu, hoàn toàn không giống con gái những gia đình khác.
"Hân Lạc ấy à, chẳng trách cha lại vội vàng gả Hân Lạc đi, con gái phải dịu dàng một chút, Hân Lạc mau đi thay váy đi."
Nữ đế Hoàng Tuyết vỗ đùi nàng nói.
Trang phục Phỉ Hân Lạc đang mặc bây giờ khá trung tính, nhưng nàng thực sự rất đẹp, chỉ với khuôn mặt xinh xắn này thôi rõ ràng sẽ có rất nhiều nam nhân muốn có được nàng.
"Cô cô, Hân Lạc không cần, nếu chúng ta không chấp nhận được dáng vẻ của mình, vậy thì đâu cần tham gia tỷ võ chiêu thân nữa."
Phỉ Hân Lạc nói.
Nữ đế Hoàng Tuyết cũng không nói gì thêm.
"Nữ đế bệ hạ, người đến cũng đông lắm rồi, buổi tuyển chọn phò mã có thể bắt đầu."
Một lão giả bước đến nói.
"Ừm."
Nữ đế Hoàng Tuyết khẽ gật đầu, sau đó đứng dậy, ánh mắt nhìn mọi người ở dưới. Lúc nữ đế đứng lên, những người xung quanh nhanh chóng yên lặng.
"Cảm ơn các vị đã tới tham gia buổi tỷ võ chiêu thân của Hân Lạc, quy tắc rất đơn giản, trong số tất cả các ngươi, ai mạnh nhất sẽ tỷ võ với Hân Lạc, nếu thắng được Hân Lạc, thì người đó sẽ trở thành phò mã."
"Còn về quy tắc tỷ võ, để tiết kiệm thời gian, sẽ thi đấu loại trực tiếp, cho đến khi còn một người chiếc đấu đến cuối cùng, thì người đó là người chiến thắng, ai trong số các ngươi có thể lên thách đấu."
Trong đám đông, một người đàn ông hơi suy tính.
"Thách đấu à? Vậy ta không cần lên sớm như vậy."
Rất dễ hiểu.
Nhiều người thế, mặc dù hắn có thực lực trở thành người chiến thắng cuối cùng, nhưng nếu giờ hắn làm lôi chủ, khiêu chiến với từng võ giả một, thì chắc chắn càng về sau hắn sẽ càng đuối!
Cho nên, hắn chỉ cần đợi người khác đánh gần hết thì lên, rồi đánh bại lôi chủ, từ đó hạ gục tất cả những kẻ khiêu chiến với hắn, vậy thì hắn sẽ là người chiến thắng cuối cùng.
"Chỉ là... chiến thắng như vậy hình như không được vẻ vang cho lắm."
Hắn suy nghĩ.
Một lôi chủ chiến đấu từ đầu đến cuối trở thành người chiến thắng cuối cùng, với người đến phút cuối mới ra tay đánh thắng lôi chủ thì rõ ràng là người trước đó mang tới cho mọi người sự tác động mạnh hơn.