Đồ Đằng Thiên Hồn
"Ý nghĩa tồn tại của hệ thống rất đơn giản, chủ nhân hy vọng có thể tìm được một vị chưa vào Thần giới mà có thể đi tới sự tồn tại ở vị trí cao hơn. Còn ngươi nghiễm nhiên chính là người đó. Ngoài Thần giới, có sự tồn tại của hệ thống thì ngươi gần như là vô địch, nhưng một khi tới Thần giới, hệ thống cũng mất đi ý nghĩa và năng lực tồn tại khác."
"Ta đã biết."
"Thật ra tới bây giờ là xong, lợi ích mà hệ thống có thể mang lại cho ngươi cũng không nhiều nữa, ngươi không thể có hết mọi công pháp của Thần giới, sau này rất nhiều thứ cần phải tự dựa vào bản thân ngươi, nỗ lực thăng cấp cảnh giới đi."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đa tạ tiền bối."
"Ý nghĩa ta tồn tại ở đây thật ra một phần chính là để chờ ngươi, bây giờ ngươi đã hiểu rõ mọi chuyện, ta cũng có thể phủi tay chuẩn bị rời đi, còn một thứ cuối cùng để lại cho ngươi."
Diệp Thiên Dật nhìn nó.
"Đây là sức mạnh Đồ Đằng thuộc về ta, tên là Đồ Đằng Thiên Hồn."
Hắn nói xong, trên người của Linh loé lên một khe hở màu lam đậm.
"Đồ Đằng Thiên Hồn là một kiểu đồ đằng chiến đấu, từ từ dùng đi."
Diệp Thiên Dật ngồi tại chỗ, tiếp nhận truyền thừa sức mạnh của đồ đằng này.
Còn là đồ đằng của Thần giới nữa, dĩ nhiên Diệp Thiên Dật rất vui vẻ khi nhận được.
"Cuối cùng, trên người của ngươi còn có một báu vật đến từ Thần giới, có thể nói là chí bảo. Trong Thần giới, tương tự sự tồn tại của Huyền Thiên Thánh Khí ở đại lục Cửu Châu."
Diệp Thiên Dật cau mày.
"Cái gì?"
"Ngươi cảm thấy sao?"
Diệp Thiên Dật suy nghĩ.
"Vạn Độc Châu?"
"Đúng vậy, Vạn Độc Châu, ta cũng không biết tại sao Vạn Độc Châu này lại ở đây, nhưng ngươi lại có được nó, một khi tới Thần giới thì tuyệt đối đừng dễ dàng để lộ, nếu không thì sẽ dẫn tới họa sát thân."
"Ta đã hiểu. Cám ơn tiền bối nhắc nhở."
Sau đó, đột nhiên Diệp Thiên Dật nhớ ra gì đó.
"Tiểu Tử Nhi... nàng cũng đến từ Thần giới à?" Diệp Thiên Dật hỏi.
"Đúng! Liên quan tới nàng thì ngươi không cần phải lo. Nàng sẽ trở về, nếu có duyên, có lẽ mọi người còn có thể gặp nhau ở Thần giới. Đương nhiên, điều tiên quyết là ngươi có thể sống sót tới được đó đã."
Bóng dáng của Linh dần đi xa.
"Tiền bối, tên của vị tiền bối kia là gì?"
Diệp Thiên Dật hét to lên hỏi.
"Sau này ngươi sẽ biết thôi..."
Hắn hoàn toàn biến mất dạng.
Diệp Thiên Dật hít một hơi, sau đó tiếp nhận truyền thừa của đồ đằng tại chỗ.
Một lúc sau...
Diệp Thiên Dật mở mắt ra, một cỗ tinh quang nổ ra, mà trên người hắn xuất hiện một bản vẽ đồ đằng của linh hồn sói.
Diệp Thiên Dật đứng dậy, sức mạnh của đồ đằng được phóng thích.
Giây phút đó, bỗng dưng khí thế của hắn tăng mạnh.
"Đây chính là Đồ Đằng Thiên Hồn sao?"
Diệp Thiên Dật không nhịn được rung động.
Sức mạnh của đồ đằng có chút tương tự với Pháp Tắc hoặc Lĩnh vực, có nhiều tác dụng khác nhau, nhưng cũng chia đủ loại khác biệt.
Đồ Đằng Thiên Hồn này là đồ đằng chiến đấu, hiệu quả khác vô cùng khoa trương.
Khoa trương đến mức nào?
Kích hoạt Đồ Đằng Thiên Hồn, sức mạnh của Diệp Thiên Dật, tốc độ, phòng thủ và toàn bộ các thuộc tính khác đều tăng gấp đôi.
Có lẽ ngươi cảm thấy đây vốn chẳng có gì lợi hại, mà gấp đôi lận.
Nhưng điều khoa trương nhất không phải cái này, mà là...
Duy trì trạng thái chiến đấu, các mức tăng này sẽ tiếp tục tăng, về mặt lý thuyết thì không có giới hạn trên.
Khái niệm là gì?
Càng đánh càng hăng, càng đánh càng mạnh!
Nếu Thiên Thần cảnh Diệp Thiên Dật, hắn đối mặt một Thất Phách cảnh, vốn dĩ đáng không lại, thế yếu khắp nơi, nhưng có thể đánh mãi đánh mãi thì Diệp Thiên Dật ngày càng mạnh, thậm chí dần dần còn mạnh hơn hắn ta.
Tới lúc tần suất tấn công của Diệp Thiên Dật, tốc độ của hắn, phòng thủ của hắn...
Đó chính là một trận gió!
Sở dĩ về mặt lý thuyết thì không có giới hạn trên, đó là vì ngươi sớm muộn cũng sẽ mệt, sớm muộn linh lực sẽ trống rỗng. Linh lực trống rỗng, dĩ nhiên ngươi không cách nào duy trì thôi động Đồ Đằng Thiên Hồn.
Một khi đứt rồi thì bắt đầu lại từ đầu.
Nhưng điều này thật sự rất mạnh!
"Lợi hại!"
Diệp Thiên Dật thở dài thán phục.
Sau đó hắn rời khỏi tháp Vận mệnh.
Ly Tiên Nhi đang chờ Diệp Thiên Dật bên ngoài tháp Vận mệnh.
"Kết thúc rồi sao?"
Ly Tiên Nhi hỏi.
Diệp Thiên Dật gât đầu: "Ừm, mục đích ta ở đây đã làm xong rồi, còn ngươi?"
"Ta cũng vậy."
Ly Tiên Nhi nói.
"Ngươi định lúc nào trở về?" Diệp Thiên Dật hỏi.
"Mấy ngày này." Ly Tiên Nhi lên tiếng.
Diệp Thiên Dật suy nghĩ một lúc.
"Vậy ta cũng mấy hôm nay, chúng ta cùng nhau rời đi được không?"
"Không cần đâu."
"Ôi trời! Ngươi không muốn đi cùng ta như vậy à?" Diệp Thiên Dật liếc nàng.
"Được thôi."
"Đi thôi."
Sau đó họ cũng rời khỏi.
Đối với Diệp Thiên Dật mà nói, bây giờ hắn cần cũng chính là lời từ biệt với đám người này.
Có Đồ Đằng rồi, chuyện của Thời đại Chúng Thần cũng làm rõ, bí mật của tháp Vận Mệnh đã tỏ, cũng có được võ kỹ, Pháp Tắc, Thần Châu...
Hoả Thần Châu, Lôi Thần Châu, Thuỷ Thần Châu, còn có Phong Thần Châu mà Phong Tiêu tặng cho hắn.
Còn về những Thần Châu còn lại, Diệp Thiên Dật cũng không nôn nóng.
Dù sao thì sau này còn tới nữa, vậy thì sau này hẵng nói đi.
Hắn không có gì cần làm.
Nhớ mấy cô vợ của mình chết được.
Diệp Thiên Dật nhanh chóng trở về.