Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2514: CHƯƠNG 2513: AAAA...

Aaaa...

Tuy hắn nghĩ đây chắc là tình huống tất nhiên, nhưng chung quy cũng phải có một lý do mới khiến họ xuất thế với số lượng lớn.

"Nguyên nhân đầu tiên hình như chính là học viện Võ Thần. Sự thiết lập học viện Võ Thần, nhiều thiên tài bên trong, giống như nhờ họ, bao gồm thế lực sau lưng họ nghĩ cách chứng minh một chút."

"Nguyên nhân thứ hai chính là, có thể họ cũng gần như hoàn toàn trưởng thành, họ muốn rèn luyện một phen rồi sau đó tiến vào Thần Vực."

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Thôi đi, ta cũng lười nghĩ nhiều, ăn cơm thôi."

"Ừm, ăn cơm."

Sau khi ăn xong, Diệp Thiên Dật ngồi trên sofa trò chuyện với các em gái. Hai cô gái cũng ngồi cạnh hắn.

"Nè, ngươi đi đâu vậy?"

Có một vài em gái cực kỳ không sảng khoái.

Hừ!

Trở về, chuyện đầu tiên cũng không biết hắn đi gặpai, dù sao trong nhóm các em gái cũng không có nói là gặp họ, đáng ghét nha!

"Ta ở Nguyệt Thần Chi Đô. Mấy ngày nay thì tới học viện Võ Thần."

Diệp Thiên Dật đáp.

"Người đáng ghét!"

Họ dần tỏ ra khó chịu.

Đương nhiên rồi, cũng chỉ là nói ngoài miệng mà thôi.

Đoan Mộc Huyên đi tới.

"Người kia hẹn ta láy nữa ra ngoài."

Diệp Thiên Dật vươn vai.

"Vậy đi thôi, ta đi chung."

"Đi chung ư?"

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ừm, nếu không thì ngươi cũng không phải bị cái chuyện đe doạ này thôi đâu, đi thôi."

"Được."

Bên kia, Tần Lạc Phong mang theo một đoá hoa hồng to và ngồi trong khách sạn sang trọng.

Lần đầu tiên gặp Đoan Mộc Huyên thì đã bị nàng thu hút. Lần này, hắn không tiếc nghỉ phép bên học viện Võ Thần cũng phải mời nàng ra ngoài cho bằng được.

Hắn tin nàng có sự lo ngại của mình, với lời đe doạ của hắn, tối nay chắc chắn là một đêm đổi mới.

"Bên này."

Tần Lạc Phong thấy bóng dáng khiến hắn rung động đi vào, sau đó cười rồi đứng lên hét to.

Sau đó, đột nhiên hắn cau mày.

Vì hắn thấy một người đàn ông đi theo phía sau Đoan Mộc Huyên.

"Diệp Thiên Dật!"

Nhìn thấy Diệp Thiên Dật, đồng tử của Tần Lạc Phong co rút.

Sao lại là hắn?

Không phải hắn đa tới Đồ Đằng Chi Địa rồi sao?

Vậy mà trở về rồi ư?

Mới có ba tháng, hắn ở trong này cũng đã hơn hai năm?

Diệp Thiên Dật và Đoan Mộc Huyên đi tới.

"Diệp Thiên Dật, ngươi về rồi à?"

Rõ ràng Tần Lạc Phong cố tình hỏi cho có.

"Ồ, ta tưởng là ai chứ? Hoá ra là Tần thiếu à, chà chà chà."

Diệp Thiên Dật bật cười.

"Sao vậy?"

Tần Lạc Phong lạnh lùng hỏi.

"Không có gì. Ta chỉ suy nghĩ một chút, Tần thiếu là thân phận gì? Là thiên tài của tầng cung thứ mười của Thần Cung cao quý, sao Tần thiếu lại dùng thủ đoạn hèn hạ thế này để theo đuổi con gái? Thật sự khiến ta thấy có chút buồn nôn."

Khoé miệng của Diệp Thiên Dật khẽ nhếch lên và nói.

Hắn cũng chẳng nể nangai cả.

"Chuyện của ta thì liên quan gì tới ngươi?"

Ánh mắt của Tần Lạc Phong nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật.

"Liên quan gì tới ta?"

Diệp Thiên Dật cười, sau đó ôm lấy vòng eo mảnh của Đoan Mộc Huyên.

"Ngươi nói có liên quan gì tới ta? Người phụ nữ của ông đây mà ngươi dùng thủ đoạn đê hèn để đe doạ, còn nói liên quan gì tới ta? Con mẹ nó!"

Diệp Thiên Dật nói xong, cầm một bình hoa trên bàn đập thẳng vào người Tần Lạc Phong.

Phủi đi...

Tần Lạc Phong bị bình hoa đập trúng đầu.

Không bị bể đầu, chỉ là nhếch nhác, đầu hắn có những mảnh kính vỡ và hoa, nước không ngừng chảy xuống khiến hắn trông rất luộm thuộm.

Đoan Mộc Huyên ngơ ngác.

Ôi trời!

Diệp Thiên Dật này... sao không nói lời nào mà đã trực tiếp ra tay rồi?

Nàng còn tưởng Diệp Thiên Dật có cách gì khác chứ, là muốn trực tiếp đánh nhau ư?

"Ngươi muốn chết à!"

Bỗng nhiên đôi mắt của Tần Lạc Phong trở nên nghiêm nghị, nổi giận đùng đùng.

Cho dù Diệp Thiên Dật quả thật không đơn giản, nhưng hắn thì là cái thá gì? Cũng dám đối đầu với hắn như vậy?

Hắn đã làm ra một vài chuyện kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu thì sao chứ?

Đó là năng lực của chính hắn ư?

Không phải hắn dựa vào một vài ngoại lực sao?

Không có những ngoại lực này, hắn là cái thá gì?

Hắn nghĩ bản thân vô địch rồi sao?

Đó chẳng qua là không có ai bằng lòng giải quyết hắn mà thôi.

Tần Lạc Phong hắn không sợ.

Một lúc sau, Tần Lạc Phong trực tiếp bùng nổ.

Bỗng dưng khí lực cường đại của hắn bùng phát.

Mọi người xung quanh đều giật mình.

Vù...

Một chưởng của hắn đấm thẳng vào Diệp Thiên Dật.

Còn Diệp Thiên Dật nghiêng mình trực tiếp né tránh.

Ầm ầm ầm...

Hai quả đấm liên tục va chạm, từ từ đánh trúng khách sạn, bay đến không trung.

Soạt...

Tần Lạc Phong lấy ra một thanh kiếm trong tay.

"Đồ bỏ đi, Tam Hồn cảnh tam giai, ngươi cũng dám chọc vào bổn thiếu?"

Đôi mắt của Tần Lạc Phong nghiêm nghị.

"Chân Thần cảnh tam giai, ta đã đi ba tháng nay, sao ngươi lại thăng cấp có chút xíu trong học viện Võ Thần vậy?"

Tần Lạc Phong chế nhạo, nói: "Ngươi nghĩ là cảnh giới hèn mọn của ngươi ư? Bổn thiếu là Chân Thần cảnh, đồ bỏ đi nhà ngươi!"

Sau đó, hắn siết chặt thanh kiếm, trực tiếp lao về phía Diệp Thiên Dật.

Hắn có không gian, bỗng nhiên biến mất rồi đến trước mặt của Diệp Thiên Dật.

Trong tay của Diệp Thiên Dật xuất hiện thanh Vĩnh Hằng Chi Tâm.

"Long Thần Quyết!"

Sự chênh lệch cảnh giới giữa họ quả thật rất lớn, Diệp Thiên Dật không phóng thích sức mạnh gia tăng thì cơ bản không thể đấu với hắn ta. Dù gì người này quả thật cũng chẳng phải Chân Thần cảnh bình thường, hắn là thiên tài đỉnh cấp."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!