Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2517: CHƯƠNG 2516: HỆ THỐNG TUYỆT MỆNH

Hệ thống tuyệt mệnh

Hệ thống này vẫn rất bá đạo, chỉ cần Diệp Thiên Dật muốn giết người này, vậy thì thậm chí hắn bổ cái đầu hắn ra cũng có thể hạ gục trực tiếp.

Bá đạo!

Sau đó, Diệp Thiên Dật ngồi xuống bắt đầu tu luyện.

Chắc là hai tiếng sau.

Trong gian phòng, bỗng nhiên Đoan Mộc Huyên mở đôi mắt xinh đẹp.

"Đến rồi."

Nàng đứng dậy, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Hửm?"

Sau đó, nàng nhìn thấy bóng dáng của Diệp Thiên Dật đi ra ngoài.

Vù. .

Đoan Mộc Huyên lập tức xông ra.

"Chắc là đến báo thù." Đoan Mộc Huyên nói với Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật nói: "Ngươi ở đây bảo vệ tốt Tiểu Tiểu và Linh Nhi, giao đám người này cho ta."

"Ngươi không có vấn đề gì chứ? Không chừng có Thái Cổ Thần Vương cảnh, nhưng... Chân Thần cảnh và Thần Minh cảnh chắc chắn có."

Diệp Thiên Dật nói: "Yên tâm, không có gì đâu."

"Được."

Đoan Mộc Huyên cũng tính là đã ở bên cạnh Diệp Thiên Dật một khoảng thời gian, đối với Diệp Thiên Dật, nàng biết rất thần bí, cũng rất lợi hại!

Nếu Diệp Thiên Dật đã nói vậy, nàng bằng lòng tin hắn.

Sau đó, Đoan Mộc Huyên đi về.

Diệp Thiên Dật nhìn vào hư không, nói: "Các vị, nếu tới rồi thì đừng nấp nữa, ra đây đi."

"Ngươi là tên nhóc nào thế?"

Một vị lão giả ẩn nấp biến mất, xuất hiện không xa trước mắt Diệp Thiên Dật.

"Một tên nhóc Tam Hồn cảnh cút qua một bên, ngươi còn chưa có tư cách nói chuyện, kêu Đoan Mộc Huyên của Sát Lâu ra đây."

Lão giả kia lạnh lùng quát.

Đây là đô thị, về lý luận thì họ sẽ không ra tay ở đây, ảnh hưởng quá lớn.

Nữ đế Hoàng Liên xác minh rõ, võ giả có thù và ân oán, thì tới hư không tác chiến. Nếu gây ra thương vong cho người vô tội và tổn thất cực lớn, vậy thì hậu quả rất nghiêm trọng.

Lạch cạch...

Diệp Thiên Dật châm một điếu thuốc.

"Ây da da, muốn gặp lâu chủ, vậy các vị phải qua ải của ta trước đã."

Lúc này, bên cạnh lại xuất hiện một người.

"Uông gia chủ, nói nhiều với tên bỏ đi Tam Hồn cảnh này làm gì? Trực tiếp ra tay giết là được."

"Lưu gia chủ, ngươi cũng tới à?"

Họ nhìn nhau.

"Lúc trước Sát Lâu ám sát con trai của bổn gia chủ, thù này không báo thề không làm người!"

Lưu gia chủ hừ lạnh.

Uông gia chủ cũng lạnh lùng lên tiếng: "Nhưng không ngờ, đường đường là chủ của Sát Lâu mà lại sống chung với bổn gia chủ trong cùng một Nguyệt Thần Chi Đô!"

"Đoan Mộc Huyên, ngươi cũng là cường giả, trốn co đầu rút cổ bên trong này làm gì chứ? Đường đường là chủ của Sát Lâu mà không có bản lĩnh vậy à?"

Lưu gia chủ nói: "Đừng nói nhiều nữa, trực tiếp giết chết tên nhóc này đi. Sau đó, đi vào tìm Đoan Mộc Huyên."

"Được."

Sau đó, họ tỏ ra nghiêm nghị, trong tối có một người xông thẳng vào Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật cúi đầu nhặt một mảnh đá, sau đó ước lượng trên tay rồi trực tiếp ném vào người kia.

"Phụt!"

Tên cường giả xông tới không nhịn được mà cười giễu.

Lẽ nào người này là kẻ ngốc à?

Ném đá vào hắn ta?

Thậm chí còn không dùng linh lực mà ném mảnh đá.

Điều đó đối với cường giả của Thất Hồn cảnh mà nói, chẳng qua là một hạt bụi trong không khí.

Cho nên, thạm chí hắn có tránh cũng không tránh, tay phải hoá thành móng vuốt xông thẳng vào Diệp Thiên Dật.

Lạch cạch...

Sau đó, mảnh đá kia rơi lên người hắn ta.

Không ai để ý một viên đã thậm chí còn không dùng linh lực để ném đi.

Trên lầu, Đoan Mộc Huyên cũng hơi ngỡ ngàng.

Tình hình này là sao?

Diệp Thiên Dật đang làm gì vậy?

Mãi cho tới khi viên đá kia rơi trúng người xông tới...

Người kia trực tiếp rơi thẳng từ trên không xuống đất.

"Hả?"

Tất cả đều trố mắt nhìn.

Họ thấy người kia nằm bất động trên mặt đất.

"Phúc Quý?" Lưu gia chủ thăm dò gọi một tiếng.

Tuy nhiên hắn không hề có bất kỳ phản ứng nào.

Sau khi hắn vươn tay ra, Phúc Quý nằm dưới đất bị hắn tóm lấy.

"Chết rồi ư?"

Hắn không dám tin mà nhìn thấy cảnh này.

"Cái gì?"

Đồng tử của đám đông cũng co rút.

"Sao lại chết rồi?"

Họ cơ bản không cách nào hiểu được.

Sau đó họ lại nhìn sang Diệp Thiên Dật lần nữa.

Diệp Thiên Dật cúi đầu xuống, lại nhặt một vài viên đá lên.

"Ngươi làm yêu pháp gì vậy?"

Đồng tử của họ khẽ co lại và nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật.

Con người ta thường sợ hãi những thứ mà mình chưa biết.

Họ cơ bản không cách nào hiểu được, tại sao một Thất Hồn cảnh lại bị một viên đá nhỏ ném đến chết thế này?

Những gì họ thật sự hiểu chính là cái chết của người này chắc chắn không có liên quan đến viên đá.

Đoan Mộc Huyên cũng đơ ra.

Diệp Thiên Dật này luôn mang đến cho người ta cảnh tượng không cách nào lý giải được.

"Tới đi."

Diệp Thiên Dật cân viên đá trong tay và cười nói.

"Lão phu không giết được ngươi ư?"

Đôi mắt của Uông gia chủ trở nên nghiêm nghị.

Hắn ra không ra tay, trực tiếp phóng thích sự đe doạ mạnh mẽ của mình đối với Diệp Thiên Dật.

Hắn muốn lợi dụng sự đe dạo mạnh mẽ của cường giả Thần Minh cảnh trực tiếp đè bẹp một Tam Hồn cảnh.

Tuy nhiên...

Sự đàn áp của hắn quá mạnh, trực tiếp bị Đoan Mộc Huyên hoá giải.

Đối phó đám cường giả ở cạnh nhau có hơi khó nhưng giúp ngăn cản sự đàn áp thì không phải là vấn đề quá lớn.

Vù vù vù...

Sau đó, Diệp Thiên Dật liên tiếp ném đá vào họ.

"Chạy mau!"

Dù gì lúc trước tảng đá này thật sự từng giết người rồi.

Không ai dám cá cược với thứ mà mình không biết!

Hơn nữa, sự thậ xảy ra trước mắt họ, làm sao họ có thể dám đi đối kháng chính diện những tảng đá này chứ.

"A..."

Một tiếng hét thảm thiết.

Một cường giả đang trốn trong bóng tối bị tảng đá đụng trúng, cơ bản chưa kịp phản ứng gì, kêu gào thảm thiết rồi trực tiếp nằm lăn ra đất.

"Có sao không?"

Uông gia chủ xông qua, sau đó thấy hắn đã hoá thành một cái xác, đồng tử co rút dữ dội.

Mẹ nó!

Như vậy hắn càng thêm sợ hãi!

"Đi! Rút! Toàn bộ rút hết!"

Sau đó họ ỉu xìu chạy khỏi.

Đoan Mộc Huyên đi xuống.

"Thủ đoạn gì thế?"

Nàng ngạc nhiên hỏi.

Dĩ nhiên Diệp Thiên Dật không thể giải thích với nàng.

"Tóm lại rất lợi hại là đúng rồi." Diệp Thiên Dật cười nói.

Đoan Mộc Huyên cười.

"Vậy sau này phải làm sao?" Đoan Mộc Huyên hỏi.

"Sau này à... ta thấy chuyện này chắc không cần phải lo nữa."

Đoan Mộc Huyên nói: "Dĩ nhiên ta không lo rồi nhưng... từ nay về sau ta và Tiểu Tiểu, có thể là không sống được cuộc sống như người bình thường tại đây rồi."

Sau đó nàng nói tiếp: "Hơn nữa ngươi cũng biết mà, Sát Lâu là một tổ chức sát thủ, là thế lực sát thủ, càng dễ dàng trêu chọc kẻ địch hơn."

Diệp Thiên Dật nói: "Không sao, ta đến giúp ngươi."

"Hả? Giúp cách nào?"

"Sự bảo hộ của nữ đế có đủ không?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

"Chậc..."

Nàng ngơ ngác, sau đó mỉm cười nhìn Diệp Thiên Dật.

"Quả nhiên vẫn coi thường ngươi rồi."

"Ta ở bên này thiết lập vài trận pháp, ở trong nhà chỉ cần không có bán thần tới, chắc là sẽ rấtan toàn. Đi thôi đi thôi, ngủ đi nào."

Gia chủ nhà họ Uông và gia chủ nhà họ Lưu tập trung tại đó, trong đó vẫn còn một đám cường giả.

"Mẹ nó, đúng là ly kỳ! Rốt cuộc là nguyên nhân gì?"

Họ nghĩ hoài vẫn không ra.

"Cảm thấy có thẻ là kiểu trận pháp nào? Nếu không ta không cách nào giải thích."

"Vậy bây giờ kẻ địch đã biết rồi, nhưng chúng ta không giết được, phải làm sao đây?"

"Nhất định sẽ có cơ hội thôi. Cứ chờ đi, tạm thời đừng đi tới nhà Đoan Mộc này, quá nguy hiểm."

Ngoài ra, Diệp Thiên Dật đang nằm trên giường trò chuyện với Hoàng Liên.

"Tiểu Liên Liên."

Hoàng Liên thấy Diệp Thiên Dật gọi nàng như vậy thì cau mày.

"Vừa về tới thì đã đánh tới Thần Cung và Tần Lạc Phong. Quả nhiên có ngươi thì không ngừng được."

Hoàng Liên nói.

"Vậy cũng đừng trách ta, bản thân hắn tự dâng mình đến họng súng, ta và bạn của mình đang ăn cơm thì nghe chuyện này, vậy ta có thể nhắm mắt làm ngơ ư?"

"Cô bạn gái của ngươi cũng đông thật ha."

Hoàng Liên thản nhiên nói một câu.

"Khụ khụ..."

Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng.

"Bạn bè, chỉ là bạn bè đơn thuần."

"Không phải là bạn gái của ngươi sao?" Hoàng Liên hỏi.

"Hả? Ta chỉ nói vậy thôi, lấy đâu ra nhiều bạn gái như vậy, ta chỉ có một bà xã là ngươi thôi."

Hoàng Liên: "..."

"Mấy tháng không gặp, mức độ mặt dày của ngươi vẫn cao như thế à."

"Hi hi hi..." Diệp Thiên Dật gãi đầu.

"Có chuyện gì không?" Hoàng Liên thản nhiên hỏi.

"Chính là... người bạn đó của ta, nàng có một thế lực tên là Sát Lâu."

"Ừm, ta biết."

Hoàng Liên nói.

"Ngươi xem thử có thể giúp cho hoàng thất của ngươi và Sát Lâu có chút quan hệ gi đó hay không."

Diệp Thiên Dật nói.

"Ừm, còn có chuyện gì không?"

"Ngươi đồng ý rồi sao?"

"Bổn đế nợ ân tình của ngươi, hơn nữa chỉ là chuyện nhỏ, là chuyện nên làm."

"Đừng đừng đừng không phải ngươi nợ ta ân tình, ngươi yêu ta, ngươi quan tâm ta, ta biết mà."

Hoàng Liên không nói gì.

"Không còn gì thì ta cúp đây."

"Trò chuyện thêm chút đi mà."

"Ta có việc."

"Được thôi."

Sau đó, Hoàng Liên cúp máy.

Chưa tới vài tiếng đồng hồ, Hoàng Liên lấy danh nghĩa của hoàng thất công bố để thanh minh.

Đương nhiên, không phải đều là vì công bố thanh minh Sát Lâu. Việc thanh minh này chỉ là một điều trong số đó.

Sáng hôm sau, Đoan Mộc Huyên nhìn thấy thông báo mà Hoàng Liên công bố.

Điều liên quan đến nàng chính là...

Mấy ngày trước, Sát Lâu có giúp hoàng thất khá nhiều, do đó giữa hoàng thất và Sát Lâu bắt đầu có giao tình tốt.

Cũng không đến mức quá thân thiết, chỉ cần vài câu nói thanh minh nước đôi là đủ.

"Tên Diệp Thiên Dật này đúng thật là lợi hại."

Đoan Mộc Huyên lên tiếng tán thưởng.

Chỉ một lời thanh minh đơn giản này, người khác muốn đối phó với Sát Lâu thì cũng phải cân nhắc đến hoàng thất.

Mà cho dù là đối phó với Sát Lâu, hoàng thất cũng có thể có lý do ra tay.

Vậy là đủ rồi.

Nàng đi ra ngoài.

Diệp Thiên Dật đã xuống dưới chơi với hai cô nhóc rồi.

"Ta đã thấy chuyện hoàng thất thanh minh, cảm ơn."

Đoan Mộc Huyên đi xuống và nói với Diệp Thiên Dật.

"Sao lại cảm ơn?" Diệp Thiên Dật hỏi.

"Đúng đúng đúng, sao dì lại cảm ơn? Phải lấy thân báo đáp chứ?"

Đoan Mộc Tiểu Tiểu vỗ bàn tay nhỏ và hỏi.

Đoan Mộc Huyên liếc Đoan Mộc Tiểu Tiểu một cái, nàng thè cái lưỡi hồng ra, sau đó rụt cái đầu nhỏ vào.

"Diệp công tử, ngươi nói xem." Đoan Mộc Huyên mỉm cười lên tiếng.

"Vậy ta nói rồi thì ngươi lại không đồng ý." Diệp Thiên Dật nhún vai đáp lại.

"Diệp công tử không nói thì sao biết ta có đồng ý hay không?" Đoan Mộc Huyên cười nói.

"Vậy tối nay ngủ chung thì sao?"

Diệp Thiên Dật nhìn sang nàng rồi hỏi.

Đoan Mộc Huyên: "..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!