Cuộc đấu thiên tài nhà họ Hải
Còn về chuyện theo đuổi Bạch Hàn Tuyết và Hạ Ngữ Hàn, đó hoàn toàn là vì lúc quen họ, họ từng nói mình không có bạn trai, bọn ta mới theo đuổi, sau đó họ lại biến đâu ra bạn trai là Diệp Thiên Dật. '
'Theo bình thường thì bọn ta chắc chắn nghĩ đây là cách mà họ từ chối, tuỳ tiện tìm ra một người bạn trai giả. Cộng thêm hai người họ là bạn gái của cùng một người, bọn ta càng không tin điều đó. Cái gọi là cạnh tranh công bằng với Diệp Thiên Dật, cũng chỉ là bọn ta tuỳ tiện nói mà thôi. Vì bọn ta cơ bản không nghĩ một người như vậy, cũng chẳng có thêm bạn bè gì, cũng không hiểu chuyện này, cũng là bây giờ mới hoàn toàn hiểu được chân tướng vụ việc. Nhưng lỗi không phải ở bọn ta, ta nghĩ đối với hai tiện nhân kia, rõ ràng có bạn trai mà lại nói mình không có. Đối với lời thanh minh của Diệp Thiên Dật, ta chỉ có thể nói, chuyện này bọn ta chưa xong đâu. '
Bài thanh minh vừa đăng, bỗng chốc gây ra một chấn động lớn.
"Ôi trời! Hải Lam Phi này, còn có Hải Lam Uy đúng là buồn nôn. Vậy mà họ còn nói vừa mới biết Diệp Thiên Dật là ai. Lúc trước nói Bạch Hàn Tuyết và Hạ Ngữ Hàn nói với họ là không có bạn trai, hai người tin không?"
"Ta cảm thấy à, rốt cuộc cũng có thể tin chút chút, dù gì chúng ta cũng không biết nhân phẩm cụ thể của hai người phụ nữ này như thế nào. Lỡ như họ thật sự là tiện nhân, thích nuôi cá thì sao? Dẫu sao, hai người có thể làm bạn gái của một người, còn sống chung tiếp xúc thân mật thế này, nghĩ chắc cũng chẳng phải thứ tốt lành gì đâu."
"Đừng nói nữa, kiểu phụ nữ này thật ra cũng không ít. Bề ngoài thì xinh đẹp rạng rỡ, sau lưng thì là một tiện nhân. Tên Diệp Thiên Dật kia cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nói ra thì bẩn miệng, không có tố chất, cảm thấy họ chắc chắn cực kỳ xứng."
"Mấy người đúng là chua ngoa, ta khinh, chua chết được, một đám chanh tinh."
"..."
Đối với các gia tộc hay thế lực này mà nói, điều mà họ vô cùng quan chính là hình tượng và danh tiếng của gia tộc.
Những gì họ làm cẳng phải chính là vì danh tiếng hay sao?
Thậm chí có một số hành vi thật sự nham hiểm.
Người đời không đồng ý về tính xác thực của tuyên bố mà họ đưa ra.
Có người cảm thấy, quả thật cũng có khả năng.
Có người cảm thấy, cơ bản là không thể nào.
Có người ôm thái độ mong đợi.
Nhưng người tương đối hiểu Bạch Hàn Tuyết bọn họ, chắc chắn là không tin.
"Đám người này cũng xấu tính quá, xấu xa quá, đáng ghét!"
Long Bảo Nhi thấy lời bàn luận trong tuyên bố của họ thì nổi điên lên.
"Nghe nói Diệp huynh đã ra ngoài với Ngô Nhất, chúng ta có cần giúp không?"
Gia Cát Văn ngồi đó, mỉm cười và nói.
Họ là chung lớp của Y Thất Nguyệt, cho nên họ thường hay đi chung với nhau.
"Đi thôi, chí ít cũng phải đi xem thử đã."
Y Nhân Tuyết lên tiếng.
Y Nhân Tuyết vẫn khá lo lắng. Nàng ta cũng nợ Diệp Thiên Dật một ân tình, cộng thêm nàng ta và Bạch Hàn Tuyết cũng coi như bạn tốt, nhất là chuyện bôi nhọ danh tiếng con gái, cùng là con gái thì càng thêm phẫn nộ.
"Đi thôi, đi xin nghỉ phép với giáo viên Y Thất Nguyệt thử xem."
"Tích Linh, ngươi đi không?"
Y Nhân Tuyết hỏi.
"Tích Linh?"
"Hả?"
Tiêu Tích Linh ngẩng đầu, sau đó nói: "Đi, đi xem thử."
Sau đó, họ cũng đi chung với nhau ra ngoài.
Diệp Thiên Dật đi đâu thì họ không biết được, nhưng nếu đánh nhau thì chắc rất dễ dàng tìm thấy hắn.
Bên kia, Diệp Thiên Dật và Ngô Nhất vừa tới trung tâm thương mại, nơi ở của hai người Hải Lam Phi.
Mà hai người này vốn định tới học viện võ Thần trực tiếp tìm Diệp Thiên Dật. Họ biết hắn đã ra ngoài, họ cũng không đi khỏi đây.
"Diệp Thiên Dật?"
Hải Lam Phi và Hải Lam Uy thấy Diệp Thiên Dật trước mặt, đôi mắt hơi tỏ ra nghiêm nghị.
"Xì..."
Nhìn thấy hai người này, Diệp Thiên Dật không nhịn được mà phụt cười.
"Ôi trời, hai người này có vẻ ngoài giống như B vậy mà còn mặt dày bám đuôi phụ nữ của tôi à? Ha ha ha."
Ngô Nhất bên cạnh cũng cười lớn tiếng.
"Ha ha ha, đúng vậy, ngoại hình xấu xí, ra ngoài làm nhân viên phục vụ bưng mâm, để khách thấy còn ảnh hưởng tâm trạng ăn uống, không biết hai con heo này lấy đâu ra tự tin như thế, ha ha ha."
"Suỵt, đừng nói họ là heo, sỉ nhục heo đó. Đây rõ ràng là hai đống phân to mà." Diệp Thiên Dật nói.
"Đúng đúng đúng, hai đống phân to."
Đôi mắt của Hải Lam Phi và Hải Lam Uy tỏ ra nghiêm nghị.
"Hừ, một tên Tam Hồn cảnh, một tên bỏ đi của Thất Phách cảnh, cũng không biết hai ngươi lấy đâu ra tự tin mà dám tìm tới chỗ của bổn thiếu."
Hải Lam Phi hừ lạnh một tiếng.
Rất nhiều người xung quanh tụ tập lại.
"Thì ra đây chính là Diệp Thiên Dật, hai người này chắc chính là Hải Lam Phi và Hải Lam Uy rồi. Ôi trời, để ta đụng mặt rồi."
"Thành thật mà nói, vốn dĩ ta cảm thấy Hải Lam Phi thanh minh vẫn có khả năng, nhưng bây giờ ta thấy Diệp Thiên Dật, cảm giác, với vẻ đẹp trai của hắn, hai cô gái xinh đẹp Bạch Hàn Tuyết và Hạ Ngữ Hàn thật sự bằng lòng ở bên cạnh hắn thì phải."
"Hiển nhiên lời thanh minh của Hải Lam Phi là giả, theo ta được biết, Hạ Ngữ Hàn và Diệp Thiên Dật đã có hôn ước từ lâu, họ đến từ bát quốc chi cảnh. Còn về Bạch Hàn Tuyết, họ dường như đã biết nhau từ lâu."
"..."