Lẽ nào không ngầu ư? (2)
Tần Lạc Phong và Ứng Vô Văn nhìn thấy mọi chuyện.
"Tên Diệp Thiên Dật này, rốt cuộc hắn dùng thủ đoạn gì vậy? Ta ngày càng không hiểu thủ đoạn của hắn nữa rồi, dựa vào gì mà một cú đấm của hắn rơi vào lồng ngực của Hải Lam Phi, hắn ta lại chết ngay lập tức? Còn có Hải Lam Uy nữa, tên Diệp Thiên Dật này cơ bản không gây tổn thương chỗ hiểm yếu nào khác, sao lại chết người kia chứ?"
Ứng Vô Văn cau mày.
"Đừng lo chuyện này nữa, tên Diệp Thiên Dật này dựa vào năng lực khiến người ta không hiểu nổi mới nổi tiếng, chắc là có được truyền thừa của cường giả Thời đại Chúng thần nào đó, cũng có thể lúc này có chút hữu ích, sau đó còn có thể có tác dụng gì đây? Bây giờ, hắn toang rồi."
Tần Lạc Phong cười mỉa.
Hắn đã giết hai cậu con trai nhà họ Hải, nhà họ Hải tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!
Khác với Thần Cơ Môn, bây giờ Thần Cơ Môn không có lý do đối phó Diệp Thiên Dật.
Cho dù hắn tiêu diệt Thần Cơ Môn, nhưng đó là vì họ đánh nhau với Thần Cơ Môn tài nghệ không bằng người khác.
Thậm chí còn có Mặc Bạch của Thần Cơ Môn hãm hại Diệp Thiên Dật.
Còn nhà họ Hải thì khác, thù giết con, họ không thể không báo!
Họ có thể dùng thủ đoạn bất kỳ để đối phó với Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật đáp xuống đất.
"Không sao chứ?"
Diệp Thiên Dật nhìn sang Ngô Nhất.
"Ha, không có gì, ôi trời, sao Diệp ca lại ngầu đến vậy? Sao ngươi lại giết hắn ta rồi?" Ngô Nhất hỏi.
"Ngươi cũng đã nói, ta ngầu ấy mà."
"Hi hi, nhưng..." Ngô Nhất nhíu mày, nói: "Nhà họ Hải chắc chắn không tha cho ngươi đâu."
"Không sao, cứ để họ tới."
Sau đó, Diệp Thiên Dật đi về phía Bạch Hàn Tuyết và Hạ Ngữ Hàn.
"Chúng ta đi về chứ?"
"Xin lỗi."
Bạch Hàn Tuyết nói một câu với Diệp Thiên Dật.
"Đồ ngốc."
Diệp Thiên Dật vuốt mái tóc của nàng ta, nói: "Vì hai người, chuyện gì ta cũng bằng lòng đi làm! Đây có là gì chứ? Ta có thể diệt Thần Cơ Môn, còn sợ một nhà họ Hải ư?"
"Nhưng... nhà họ Hải là gia tộc ẩn thế, họ rất mạnh đó."
Diệp Thiên Dật cười mỉa, lên tiếng: "Ta ở trong học viện Võ Thần, còn sợ họ hay sao? Ta nôn muốn giết họ đây."
Chuyện này hết thảy đều kết thúc.
Đám người của Diệp Thiên Dật lần lượt trở về học viện Võ Thần.
Hai cái xác thì để ở đó, không ai giúp thu dọn!
"Y Thất Nguyệt!"
Phó viện trưởng tức tối xông vào văn phòng của Y Thất Nguyệt.
"Suỵt suỵt suỵt, sắp đánh xong rồi, sắp đánh xong rồi."
Y Thất Nguyệt kích động thao tác.
Phó viện trưởng trực tiếp tắt máy tính của nàng ta.
"Ta nói phó viện trưởng lão này, ngươi làm gì vậy? Bổn tiên nữ đang đánh nhóm mà."
Y Thất Nguyệt trợn trắng.
Lách cách...
Sau đó, phó viện trưởng ném một chồng tài liệu được in ra lên bàn nàng ta.
"Tự ngươi xem học viên của mình làm nên chuyện tốt gì kìa!"
Sau đó Y Thất Nguyệt cầm lên và xem qua.
"Tên Diệp Thiên Dật này, vừa mới về mà đã làm chuyện lớn vậy à, đúng thật phù hợp tính cách của hắn."
Y Thất Nguyệt lên tiếng tán thưởng.
"Ngươi còn khen hắn ư?"
Sau đó Y Thất Nguyệt nói: "Không đáng khen hay sao? Ta cảm thấy rất ngầu, vì phụ nữ của mình mà làm ra chuyện này, lẽ nào không ngầu hay sao?"
Phó viện trưởng tức tối.
Nhưng hắn ta lại cảm thấy Y Thất Nguyệt nói có lý.
"Sau này, tên Diệp Thiên Dật này nghỉ phép, ngươi phải kiểm soát chặt hắn cho ta, hỏi cho rõ rốt cuộc hắn ta muốn làm gì rồi mới quyết định có thả hắn ta ra ngoài hay không? Hắn rất có thể sẽ gây chuyện." Phó viện trưởng nói.
"Ta biết, nhưng học viện Võ Thần chúng ta cũng đâu sợ đám người kia."
Y Thất Nguyệt lên tiếng.
"Không sợ thì không sợ, có thể hay không là vấn đề. Nếu học viện Võ Thần thật sự coi trọng chuyện này, lão phu cũng không phải qua đây nhắc nhở một tiếng với ngươi."
Y Thất Nguyệt gật đầu: "Được rồi được rồi, phó viện trưởng đi thong thả."
Sau đó, phó viện trưởng đi khỏi.
"Ây da, tên Diệp Thiên Dật này đúng là khiến người ta không bớt lo được mà."
Y Thất Nguyệt vươn vai rồi đi ra ngoài.
Đám người của Diệp Thiên Dật đã trở về.
"Tên Diệp Thiên Dật này, ra ngoài lâu như vậy, làm một chuyện lớn kinh thiên động địa, ôi trời! Tại sao hắn lại khiến người khác cảm thấy ngầu thế chứ?"
"Dù làm chuyện nguy hiểm như vậy mà cũng ngầu ấy nhỉ?"
"Có sao nói vậy, những chuyện này quả thực cảm giác rất sảng khoái. Đám thiên tài mới xuất thế này, ai nấy cũng đều không coi chúng ta ra gì. Sau đó hai người nhà họ Hải bị Diệp Thiên Dật giết ngay, đây là một đả kích với đám người tự cho là thiên tài ẩn thế mà kiêu ngạo."
"Nhưng tên Diệp Thiên Dật này đúng là ngông cuồng. Mẹ kiếp, tuy ta rất khó chịu với hắn nhưng sao ta lại không muốn trở thành hắn kia chứ? Mẹ nó!"
"Nhìn thử xem, có nhà họ Hải ở đây, hắn không thể làm nên chuyện lớn, trừ phi hắn có thể tiêu diệt nhà họ Hải, nhưng chuyện này hiển nhiên là không thể. Chuyện đó bên Thần Cơ Môn coi như hắn đã làm rất ngầu rồi. Thật ra tổn thất của Thần Cơ Môn cũng không phô trương đến mức không thể tưởng tượng được, xây dựng lại Thần Cơ Môn mới, nên là thế lực thần cấp thì vẫn là thế lực thần cấp, chẳng qua quả thật nguyên khí làm trọng thương mà thôi."
"Mẹ kiếp. Ta rất muốn đánh với Diệp Thiên Dật một trận, xem thử rốt cuộc hắn mạnh đến mức nào! Mẹ nó!"
"..."
"Nè."