Gọi ông xã tử tế vào
Đám người của Diệp Thiên Dật và Y Thất Nguyệt cùng đi vào trong học viện.
"Họ sắp tới rồi. Các người biểu hiện thật tốt cho bổn tiên nữ. Hãy nhớ, hôm nay đánh thắng, người nổi trội là bản thân các người. Chính các người làm cho danh tiếng của Đại lục càng nâng cao, cũng không có quan hệ gì với bổn tiên nữ."
"Chị Thất Nguyệt, bé con cũng phải đánh hả?"
Long Bảo Nhi đáng yêu lên tiếng hỏi.
"Ngươi à... nên đánh thì phải đánh, thử xem tới lúc đó có người nào cùng lứa với ngươi hay không, nếu có thì ngươi bụng làm dạ chịu."
"Rõ!"
Long Bảo Nhi tỏ vẻ nghiêm túc.
Sau đó, Y Thất Nguyệt nói: "Lần này họ tới khiêu chiến học viện Võ Thần, thật ra có một phần cũng là sự sắp xếp của học viện. Nếu học viện không mở rộng, cho dù họ muốn tới khiêu chiến học viện thì cũng có thể hờ hững vậy."
"Về phía học viện là hy vọng các ngươi có thể tiến hành so sánh một lần với đám thiên tài này, coi như lịch luyện một lần cho các ngươi. Nhưng dẫu sao thì số lượng người tới khiêu chiến đông như vậy, cho nên chỉ có số ít người có thể có cơ hội để lịch luyện. Do đó, các ngươi chắc chắn phải nắm bắt cơ hội này."
Thật ra chuyện này cũng rất dễ hiểu.
Đám thiên tài kia tới khiêu chiến, phía học viện từ chối thì sẽ bị quy chụp là sợ sệt.
Vậy chi bằng theo logic mà mở rộng vòng tay chào đón họ tới khiêu chiến.
Thắng rồi, thể diện của học viện Võ Thần được giữ. Nếu thua thì có thể khiến đám trẻ của học viện Võ Thần này nhận thức rõ giữa người và người có sự sai lệch, có áp lực mới có động lực, biến thất bại thành động lực, cố gắng tu luyện.
"Cô Y Thất Nguyệt, trình độ của họ thế nào ạ?"
Ngô Nhất hỏi.
"Bổn tiên nữ cũng không biết. 80% trong số họ đều là chưa từng ra tay trước mặt người đời. Nhưng chắc chắn rất lợi hại là đúng rồi, dù sao các ngươi đừng có thiếu cảnh giác."
"Rõ!"
Lúc này, phó viện trưởng dẫn một đám giáo viên đi ra bên ngoài.
"Phó viện trưởng, tới rồi sao?"
Y Thất Nguyệt cười và vẫy tay chào hỏi.
"Ừm, chắc hai mươi phút rồi, qua đó xem thử đi."
Phó viện trưởng Triệu gật đầu, sau đó đưa người đi qua.
"Vậy chúng ta cũng đi xem thử."
Y Thất Nguyệt nói.
"Đừng đừng đừng."
Ngô Nhất vội cắt ngang: "Cô Y Thất Nguyệt, lát nữa chúng ta hẵng đi."
"Tại sao?"
Y Thất Nguyệt hỏi.
Gia Cát Văn mỉm cười và nói: "Đám thiên tài lúc trước tới khiêu chiến học viện Võ Thần, họ ước gì nhìn thấy càng nhiều người đang đợi cảnh của họ. Như vậy họ cũng có mặt mũi, lòng hư vinh cũng có thể được thỏa mãn cực lớn, giống như họ là nhân vật rất quan trọng, mà chúng ta đang chờ sự xuất hiện của họ vậy."
"Đúng đúng đúng!"
Ngô nhất gật đầu lia lịa: "Mẹ nó! Ta không muốn để họ sảng khoái thế. Họ tới trước cổng học viện Võ thần, nếu một người cũng không có, họ thấy trống rỗng mới là tốt nhất."
Y Thất Nguyệt trầm ngâm một tiếng: "Những gì các ngươi nói cũng khá là có lý, bổn tiên nữ cũng có suy nghĩ."
"Cái gì?"
Sau đó, nàng ta ngước đôi mắt xinh đẹp nhìn mấy cô gái.
Bỗng dưng Tiêu Tích Linh, Y Nhân Tuyết, Lưu Ly Vũ cảm thấy có gì đó bất ổn.
"Nè, ngươi nhìn ta làm gì?"
Diệp Thiên Dật thấy ánh mắt của Y Thất Nguyệt, hắn cũng lùi về sau.
"Không phải các ngươi muốn để đám thiên tài lúc trước có thể diện sao? Vậy các ngươi phải tranh thủ đi."
"Tranh thủ cái gì?"
"Để các người diễn xuất, bổn tiên nữ đúng lúc kiếm được tiền vé, woa ha ha ha."
Y Thất Nguyệt không nhịn được mà cười.
Nàng ta cười xong thì dừng lại.
Đáng ghét, cái quái gì thế này?
Sao nàng ta lại nói lời trong lòng mình ra thế?
Đây chính là hệ thống nói thật, chỉ cần trả lời câu hỏi của Diệp Thiên Dật, vậy thì tất nhiên những gì phải nói đều là lời nói thật.
Cho nên Diệp Thiên Dật nói hệ thống này vô dụng, chính là dùng cho giải trí thuần tuý, nhưng cũng chẳng hề hấng gì cả.
Tuy không giúp ích cho sức chiến đấu, nhưng Diệp Thiên Dật cũng không cần sự trợ giúp trong lúc chiến đấu.
Vì hắn đúng lúc muốn mượn lần khiêu chiến của đám thiên tài ẩn thế kỳ này, nhìn thử xem rốt cuộc cực hạn của bản thân ở đâu.
Chí ít cũng là cực hạn cơ bản.
Mà cảnh giới của họ, nhất định có thể khiến Diệp Thiên Dật thử cực hạn được.
Ít ra dùng hệ thống này để thử sự thật lòng của đám em gái dành cho hắn...
Chậc, cơ bản không cần có được chưa?"
"Woa, cô Y Thất Nguyệt, ngươi tàn nhẫn thật nha. Vậy mà người còn muốn nhân cơ hội này vớt một mẻ à? Hi hi, nhưng ta đồng ý."
Ngô Nhất cười nói.
Y Thất Nguyệt cũng không nghĩ nhiều, nàng ta cười híp mắt nhìn mấy người này.
"Suy nghĩ của ác ngươi thì sao?"
"Thôi đi."
Y Nhân Tuyết nói.
"Ta muốn, ta muốn."
"Vậy chúng ta biểu diễn cái gì?"
Lưu Ly Vũ chỉ đơn thuần hỏi vậy thôi.
"Không đến mức để các người ca hát nhảy múa, các cô gái đẹp mấy người phụ trách thu hút nam sinh của học viện Võ Thần. Trong lúc các ngươi múa kiếm thì sẵn rèn luyện luôn. Còn về Diệp Thiên Dật, ngươi thu hút nữ sinh của học viện Võ Thần."
Diệp Thiên Dật đủ độ điển trai, họ đủ xinh đẹp, tới lúc đó tin tức truyền ra ngoài, chắc chắn mọi người sẽ tới.
Họ vẫn chưa kịp từ chối, Y Thất Nguyệt nói: "Nếu các ngươi làm ổn thoả, ngày mai bổn tiên nữ cho các ngươi nghỉ phép một ngày."