Cường độ này cao thật (2)
Sau đó, hắn ta nhìn Diệp Thiên Dật ở trong hố sâu.
Hắn bìnhan vô sự đứng đó.
"Ngươi không sao?"
Hắn ta cau mày.
Đồ của Diệp Thiên Dật vẫn như vậy, thậm chí trên người hắn cũng không có bất kỳ vết sẹo hay vết máu nào, đầu tóc cũng không rối loạn.
Thật sự không sao ư?
Cổ Vân đơ ra.
Không phải chứ?
Hắn ta biết vầng sáng lúc nãy là Bất Động Như Núi, dù gì hắn ta cũng thấy Diệp Thiên Dật phóng thích.
Nhưng...
Bất Động Như Núi của Diệp Thiên Dật chặn được năng lượng mạnh như vậy sao?
Vù...
Diệp Thiên Dật vụt lên đứng lên trước.
Những người khác nhìn thấy màn này, đầu đầy dấu chấm hỏi.
"Tình hình gì đây? Hắn không sao ư?"
"Ôi trời. Bất Động Như Núi hả? Bất Động Như Núi của hắn, năng lượng mạnh thế này cũng chặn được ư?"
"Dù sao thì ta không biết Tà tông có người nào có Bất Động Như Núi có cường độ mạnh thế này."
"..."
"Anh Thiên Dật ngầu quá."
Long Bảo Nhi khoa chân múa nắm tay màu hồng, kích động hét lên.
"Thật lợi hại."
Lưu Ly Vũ cũng không nhịn được mà tán thưởng.
Nét mặt của Cổ Vân kia đã thay đổi.
Hắn ta trở nên ngày càng nghiêm nghị.
Diệp Thiên Dật còn mạnh hơn trong tưởng tượng của hắn ta.
Diệp Thiên Dật vặn cổ, phóng thích Long Thần Quyết Thất Long Diệu Thiên, phóng thích phép tạo hoá, phóng thích sức mạnh gấp bội.
Khí thế của hắn bỗng chốc tăng vọt.
"Đúng là ta đã xem thường ngươi."
Có Lôi Đình vây quanh cơ thể của Cổ Vân.
"Nhưng ta sẽ không coi thường ngươi nữa. Pháp tắc, Vô Tận Sát Lục!"
Cơ thể của hắn ta tràn đầy một cổ khí thế khác.
"Pháp tắc Vô Tận Sát Lục của Cổ Vân, đây là một kiểu pháp tắc có thể khiến sức chiến đấu của bản thân thăng cấp đến pháp tắc thay đổi lớn nhất. Bây giờ Cổ Vân mạnh gấp ba lần lúc trước, hơn nữa..."
"Thượng Cổ Chi Tâm!"
Khí thế của Cổ Vân lại tăng bạo lần nữa.
"Bí kíp Cổ Tộc, Thượng Cổ Chi Tâm."
"Ôi trời! Cổ Vân này không hề nương tay chút nào. Dùng Pháp tắc Vô Tận Sát Lục và Thượng Cổ Chi Tâm phối hợp với nhau, sức mạnh của hắn ta chắc trực tiếp đạt tới Thần Minh cảnh đúng không?"
"Phô trương! Thế giới này thật sự không công bằng. Người tốt thật sự lại có ưu thế quá lớn. Những võ kỹ, bí kíp này trực tiếp ném chúng ta ra đường."
"Tên Diệp Thiên Dật này, hết rồi."
"..."
Diệp Thiên Dật chau may nhìn Cổ Vân, cảm nhận cỗ sức mạnh cường đại này.
Hắn biết, chiêu này chắc là cực hạn của hắn ta rồi.
Trừ phi dùng những thứ như Sức Mạnh pháp tắc.
Đương nhiên, không có nghĩa Diệp Thiên Dật không thể đánh, sức mạnh của Tà Đế, sức mạnh của Tu La đều có thể khiến hắn đánh, chỉ là hiện tại không phóng thích mà thôi.
"Diệp huynh, bây giờ hắn còn có thể đánh ta sao?"
Đôi mắt của Cổ Vân trở nên nghiêm nghị nhìn sang Diệp Thiên Dật.
Sau đó, hắn ta trực tiếp xông qua.
"Vậy mà còn có thể đánh một trận sao?"
Sở Bạch nói xong, miễn cưỡng tăng sức mạnh của mình theo Phép tạo hoá.
"Thiên Hồn Đồ Đằng."
Trên cơ thể của Diệp Thiên Dật, một hình vẽ tròn màu đen đang quay, trung tâm có một con sói.
Gừ...
Lờ mờ có thể nghe thấy tiếng sói tru.
Thiên Hồn Đồ Đằng, có tác dụng rồi.
Nếu không có tác dụng, cũng không dùng sức mạnh của Tà đế, vậy thì hắn chắc chắn không đánh lại Cổ Vân, phải mau chóng dùng Đồ đằng này.
"Đó là Đồ đằng của Diệp Thiên Dật?"
Ánh mắt của đám đông nhìn sang.
"Sói? Đồ đằng của hắn chỉ là một con sói? Vậy khó tránh cũng yếu quá rồi ấy nhỉ?"
"Ta còn tưởng tên Diệp Thiên Dật này tới Đồ đằng một chuyến thì sẽ có được loại Đồ đằng lợi hại nào đó, chỉ là Đồ đằng của sói ư?"
"Đúng vậy. Ta cảm giác với bản lĩnh và sự theo đuổi của Diệp Thiên Dật, sao hắn không tạo ra đại loại như rồng, phượng hoàng mà chỉ là sói chứ? Thật tầm thường."
"..."
"Đồ đằng cũng phóng thích ra rồi sao?"
Cổ Vân xông tới và cười mỉa.
Tên Diệp Thiên Dật kia cũng không còn con át chủ bài nào nữa.
Chính là một lĩnh vực.
Ầm...
Sức mạnh của hai người va chạm nhau.
Bỗng chốc, Diệp Thiên Dật trực tiếp bay ra ngoài.
Không còn cách nào, sức mạnh chênh lệch nhau quá lớn.
Nhưng cũng chưa lớn nhanh như của Diệp Thiên Dật.
"Ha ha."
Cổ Vân cười mỉa.
Hắn ta vẫn còn khá ngạc nhiên khi Diệp Thiên Dật không bị hắn ta loại ngay khi ra sàn đấu.
Nhưng cũng chẳng hề gì, tên Diệp Thiên Dật này cơ bản không thể thắng được hắn ta.
"Cũng may ngươi phóng thích Đồ đằng, nếu không thì cú đấm này chắc chắn ngươi đã kết thúc rồi."
Diệp Thiên Dật phóng thích không gian trong không trung, đồng thời cơ thể ổn định chủ động xông về phía của Cổ Vân.
"Còn dám chủ động xông qua đây sao?"
Cổ Vân cười.
Hắn ta tống một cú đấm qua.
Diệp Thiên Dật lại bay ra ngoài.
"Diệp huynh, đánh không lại thì đừng đánh nữa, lỡ như bị thương thì không hay lắm đâu."
Cổ Vân nói.
Vì mỗi một cú đấm của hắn ta, Diệp Thiên Dật đều nôn ra máu.
"Tên Diệp Thiên Dật này không tới mức đó chứ? Hắn cơ bản không phải đối thủ của Cổ Vân, chênh lệch quá lớn, hơn nữa Đồ đằng của hắn dường như hiệu quả tăng và cảm giác hiệu quả cũng không lớn, tăng cũng không nhiều."
"Vậy bản thân hắn muốn phế bỏ thì để hắn phế bỏ đi."
Vù...
Diệp Thiên Dật lại xông tới.
Ầm...
Ầm...
Ầm...
"..."