Sức mạnh của Vạn Độc Châu (2)
Loại độc mà ngay cả hắn chưa từng gặp, chắc Tần Lạc Phong và Ứng Vô Văn cũng chưa thấy mới phải chứ?
Là thế lực đứng sau lưng họ giở trò ư?
Với kinh nghiệm của Diệp Thiên Dật, họ không thể tạo ra loại độc này được.
Hơn nữa, đây là độc thú.
Diệp Thiên Dật có thể phân biệt được.
"Diệp ca, là họ hả?"
Ngô Nhất hỏi.
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Chắc là vậy."
"Đáng ghét, kẻ xấu xa!"
Sau khi Long Bảo Nhi nghe xong thì siết chặt nắm đấm, tức tối vô cùng."Bé con đi tìm họ tính sổ."
Sau đó, Long Bảo Nhi tức hồng hộc đứng dậy.
Diệp Thiên Dật ngăn nàng ta lại.
"Không cần đâu. Đi rồi thì ngươi cũng đâu có chứng cứ. Vả lại ta cũng không thể hoàn toàn xác nhận chính là bọn họ. Nếu là họ thì kẻ đứng sau chắc còn người khác."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm.
"Diệp ca, ngươi đã khiêu khích bao nhiêu người rồi?"
"Ngươi nói xem?"
Diệp Thiên Dật liếc Ngô Nhất một cái.
Ngô Nhất ho khan một tiếng.
Diệp Thiên Dật không thiéu gì, chỉ là không thiếu kẻ địch.
"Nhà họ Hải ư? Dù gì ngươi đã giết hai hậu bối của nhà họ Hải."
Diệp Thiên Dật cau mày: "Chuyện này ta không biết, nhưng ta khá là tò mò một điểm chính là... loại độc này ta uống vào bụng thì không phát hiện bên trong có độc, thật là kỳ lạ."
"Vậy chính là nhà họ Hải rồi, Diệp ca, nhà họ Hải có một bộ bí kíp, có thể giữ độc, có thể khiến độc trở thành không màu không mùi không hình dạng. Nếu theo những gì Diệp ca nói, vậy thì rất có khả năng chính là thông qua bí kíp của nhà họ Hải, giữ lại độc tính trong này."
Diệp Thiên Dật cau mày.
"Còn có chuyện này ư?"
Ngô Nhất gật đầu: "Ừm, đây không tính là bí mật gì."
"Chắc là như thế rồi, nhưng..."
Diệp Thiên Dật lại nhíu mày.
Hắn cứ cảm thấy không chỉ có như thế.
Không chỉ là nhà họ Hải.
Hắn cũng không biết tại sao, có lẽ vì chất độc này, Diệp Thiên Dật nghĩ nhà họ Hải của họ không thể nào có được?
Vì hắn quá quen thuộc với độc, loại độc này là loại độc mạnh nhất mà hắn từng thấy.
Nhà họ Hải dựa vào cái gì mà có được nó chứ?
Bây giờ điều mà Diệp Thiên Dật nghĩ là hắn phải làm sao.
Để đối phó Tần Lạc Phong, Ứng Vô Văn?
Không có chứng cứ chắc chắn.
Vậy nên làm sao đây?
Liệu có thể tương kế tựu kế không?
Nhưng tương kế tựu kế thì có ích gì chứ?
Để họ hiểu nhầm mình trúng độc chết?
Sau đó thì sao? Họ có thể bại lộ không?
Dĩ nhiên là không.
Diệp Thiên Dật hơi suy tư.
Nhưng...
Hắn cũng có thể thử một phen.
Dù sao có thử thì cũng không có tổn thất gì.
Thuận tiện xem thử có thể bắt được kẻ đứng sau đám người Tần Lạc Phong không?
Đây mới là điểm mấu chốt.
Nhưng Diệp Thiên Dật từ lúc tới học viện Võ Thần tới giờ, chuyện mà hắn trải qua, lần lớn nhất chính là tới Minh Giới xém chút là không quay về, đó chính là có người đang giở trò, bây giờ lại một lần nữa, căn cứ trực giác, Diệp Thiên Dật nghĩ rằng kẻ đứng sau là cùng một người.
Phải lôi ra cho được.
"Anh Thiên Dật, ngươi thật sự không sao chứ?"
Long Bảo Nhi vẫn đang quan tâm hỏi han.
Nàng ta thật sự rất áy náy, đều tại nàng ta nhất thời không để ý.
Nếu nàng ta cẩn thận một chút, chắc chắn sẽ không thành ra thế này.
"Bé con, ngươi biết diễn xuất không?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Long Bảo Nhi chớp mắt.
"Diễn xuất cái gì?"
"Hu hu hu..."
Long Bảo Nhi khóc, vội vàng chạy ra khỏi ký túc của Diệp Thiên Dật.
Còn Tần Lạc Phong và Ứng Vô Văn dĩ nhiên đang quan sát tình hình bên này.
Nhìn thấy cảnh này, họ đều nhìn nhau.
"Thành công rồi ư?"
"Thấy Long Bảo Nhi lo lắng như thế, cảm giác chắc thành công rồi. Xem thử nàng ta có đi tìm cô Y Thất Nguyệt hay không."
Long Bảo Nhi trực tiếp chạy tới chỗ Y Thất Nguyệt.
"Quả nhiên!"
Trong lòng họ chợt cảm thấy thanh thản rất nhiều.
Qua một lúc, Y Thất Nguyệt và Long Bảo Nhi đều lo lắng chạy sang ký túc của Diệp Thiên Dật.
"Chuyện này là sao? Sao cô Y Thất Nguyệt lại vội vàng như thế? Xảy ra chuyện gì rồi ư?"
"Ta không biết nữa. Nhưng nhìn dáng vẻ thì chắc là có chuyện rồi, họ muốn đi đâu? Tới bên ký túc nam ư?"
"Hả? Bên đó hình như là ký túc của Diệp Thiên Dật, Ngô Nhất bọn họ phải không?"
"..."
Bên ký túc không chỉ có đám người của Diệp Thiên Dật, nhưng sở dĩ trực tiếp liên tưởng đến họ là vì học trò của Y Thất Nguyệt chỉ có họ ở đó mà thôi.
Và dĩ nhiên Y Thất Nguyệt quan tâm học trò mình rồi, dĩ nhiên đó là Diệp Thiên Dật, Ngô Nhất hoặc Mộc Vân, ba người họ có người xảy ra chuyện.
"Ôi trời, phó viện trưởng cũng qua đó rồi, còn có giáo viên Thẩm, hắn ta là một tiền bối y thuật giỏi nhất trong học viện Võ Thần chúng ta."
"Xem ra thật sự xảy ra chuyện lớn rồi."
"..."
"Xem ra chúng ta thành công rồi."
Tần Lạc Phong cười mỉa.
"Ha ha ha, dĩ nhiên là vậy rồi, tên Diệp Thiên Dật này chết là cái chắc."
Ứng Vô Văn cũng lộ nụ cười mỉa mai.
"Có tác dụng gì không? Trúng độc của Huyền Thiên Kim Thiềm, cho dù có thể thoi thóp một vài hôm, nhưng cuối cùng cũng khó thoát khỏi cái chết, ha ha ha! Diệp Thiên Dật ơi Diệp Thiên Dật, cuối cùng ngươi cũng chỉ là hòn đá nhỏ để bổn thiếu giẫm lên mà thôi."
Tần Lạc Phong cười châm biếm.
Bên kia, Y Thất Nguyệt, phó viện trưởng bọn họ tới chỗ Diệp Thiên Dật.