Sự xác định của Mặc Bạch
Nhưng Mặc Bạch hắn ta là một người vô cùng cảnh giác, mọi chuyện hắn ta đều tin là thật khi tận mắt thấy.
Hắn ta cảm thấy Diệp Thiên Dật trúng chiêu, nhưng hắn chắc chắn vẫn chưa chết.
Tuy sớm muộn cũng là chết.
Nhưng bây giờ hắn ta xác định Diệp Thiên Dật đã trúng chiêu.
"Ngươi có cách gì xác định một chút xem Diệp Thiên Dật có thật sự bị trúng độc hay chưa?"
Mặc Bạch hỏi.
"Tiền bối Mặc Bạch, trước mắt quả thật không có cách nào tốt, lúc nãy có một số người thấy đám người của phó viện trưởng từ ký túc của Diệp Thiên Dật đi ra. Sau đó vây quanh, toàn bộ đều bị kiểm soát. Với cách nói của họ thì là trong đám người này chắc chắn có người hạ độc, để ngay lập tức tìm hiểu tình hình nên bao vây mọi người lại."
"Cũng may ta không có trong đó, nếu không thì khó tránh khả năng bị điều tra rồi."
Mặc Bạch trầm ngâm.
"Đã đến bước này rồi ư?"
Tần Lạc Phong nói: "Ta cảm thấy chuyện này khá là thật. Họ cũng không nói rốt cuộc tình hình bên trong thế nào, chỉ biết là trúng độc, nhưng cụ thểai trúng độc thì không nói thật ra. Mọi người đều suy đoán là Diệp Thiên Dật. Dù gì hắn cũng khá đặc biệt, học viện cũng coi trọng hắn hơn. Hắn xảy ra chuyện, chắc mới có thể thu hút sự quan tâm của học viện lớn như vậy."
Mặc Bạch gật đầu.
Quả thật không nhìn ra sơ hở quá lớn.
Trong lòng hắn ta cũng rất vui.
Nhưng hắn ta cũng muốn kết quả chân thật nhất.
"Nếu ngươi có cách, tốt nhất đi xem thử liệu có hoàn toàn thành công rồi không. Nếu chưa thì trước mắt coi như vẫn chưa hoàn thành."
Mặc Bạch lên tiếng.
Tần Lạc Phong gật đầu: "Được, ta sẽ cố hết sức."
"Ừm, tới lúc đó hẵng báo tin cho ta."
Tần Lạc Phong cúp máy.
"Cần phải cẩn thận vậy sao?"
Tần Lạc Phong thật sự không hiểu Mặc Bạch.
Hắn ra hiểu Mặc Bạch muốn xác định chắc chắn tình hình trúng độc của Diệp Thiên Dật, dù gì không tận mắt nhìn thấy, đối chiếu những lời truyền lại, chung quy cũng có vài nguyên nhân không chắc chắn lắm.
Nhưng hắn ta cảm thấy Mặc Bạch không tin tưởng mình.
Hắn ta coi Diệp Thiên Dật là gì chứ?
Xem hắn là thần ư?
Cộng thêm nhiều thủ đoạn như vậy, hắn còn có thể không trúng chiêu ư?
Đừng nói là Diệp Thiên Dật, ai cũng không thể không trúng chiêu?
"Nhưng cũng có thể hiểu mà."
Dù gì họ có thể hiểu là suy nghĩ của Mặc Bạch là rất muốn giết Diệp Thiên Dật.
"Nhưng ta phải làm sao mới có thể xác định đây?"
Hắn ta không thể tới gần, cũng chẳng thể đi hỏi.
Long Bảo Nhi?
Đúng!
Có thể hỏi người khác sẽ nguy hiểm, nhưng Long Bảo Nhi, nàng ta quá ngây thơ, cho nên bên nàng ta sẽ không có chuyện gì.
Nhưng chắc chắn không thể quá vội.
Chuyện bên này, đương nhiên Diệp Thiên Dật cũng nói cho đám người của Bạch Hàn Tuyết, dĩ nhiên họ không thể tiết lộ điều gì. Họ cũng nhân lúc trạng thái của Tiêu Tích Linh lo lắng, đúng lúc đi tìm Diệp Thiên Dật để chơi một chút.
"Xem ra không cần hỏi rồi."
Tần Lạc Phong thấy dáng vẻ lo lắng của Bạch Hàn Tuyết và Hạ Ngữ Hàn, hắn ta xác nhận là Diệp Thiên Dật.
Mặc Bạch liên lạc với Tiêu Tích Linh.
Bên Tiêu Tích Linh cũng kỳ lạ, y thuật của Diệp Thiên Dật lợi hại như thế, sao lại trúng độc chứ?
Dĩ nhiên nàng ta rất dễ dàng biết được, chính là Diệp Thiên Dật trúng độc.
"Có chuyện gì?"
Tiêu Tích Linh lạnh lùng lên tiếng.
"Tích Linh à, chuyện cuối cùng."
Mặc Bạch cười nói.
"Ngươi muốn kêu ta đi xem thử rốt cuộc Diệp Thiên Dật có bị gì đúng không?"
Tiêu Tích Linh hỏi.
Nàng ta đã đoán ra chuyện này chắc chắn do Mặc Bạch làm.
"Đúng. Ngươi và Diệp Thiên Dật là một nhóm, cũng là bạn bè, ngươi đi thăm hắn thì chắc chắn không có vấn đề gì, chuyện này đơn giản mà."
Mặc Bạch nói.
"Chuyện cuối cùng. Sau chuyện này, nếu ngươi còn tới tìm ta, ta chắc chắn cá chết lưới rách với ngươi."
Tiêu Tích Linh đáp.
"Được, đi đi."
Bên kia.
Mộc Vân thấy dáng vẻ thư thái của Diệp Thiên Dật được hai cô gái xinh đẹp vây quanh.
"Ngươi không sợ bị lộ ư?"
Mộc Vân nói.
"Ngươi không nói, Ngô Nhất không nói, phó viện trưởng, cô Y Thất Nguyệt không nói, sao lại bị lộ chứ?"
Diệp Thiên Dật lên tiếng.
"Ừm."
Tuy Diệp Thiên Dật không hiểu Mộc Vân cho lắm nhưng hắn biết cô gái này chắc chắn không thể làm chuyện vô vị đến thế.
"Ngươi muốn làm gì?"
Bạch Hàn Tuyết hỏi.
"Đợi đi, ta xem thử có thể đợi được gì đây."
Diệp Thiên Dật nói.
Cốc cốc cốc...
Lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên.
Bạch Hàn Tuyết đi tới mở cửa.
"Tích Linh."
Tiêu Tích Linh đứng bên ngoài.
"Ta... tới thăm Diệp Thiên Dật."
Diệp Thiên Dật nghe cuộc đối thoại bên ngoài, hắn lập tức nằm lên giường, sau đó điểm vài chỗ trên người mình.
"Tiêu Tích Linh, ngươi cũng không muốn để nàng ta biết ư?"
Diệp Thiên Dật nói: "Trừ hai người, ta cũng không muốn lộ cho bất kỳ người khác biết."
Bao gồm Y Nhân Tuyết, Dao Tịch, Lưu Ly Vũ, Diệp Thiên Dật đều không muốn để họ biết.
Ngô Nhất và Mộc Vân, đó là do hết cách.
"Ừm."
Hạ Ngữ Hàn gật đầu.
"Diệp Thiên Dật, Tiêu Tích Linh đến rồi."
Diệp Thiên Dật mở mắt.
Đôi mắt xinh đẹp của Tiêu Tích Linh nhìn hắn.
Trạng thái của hắn cực kỳ suy yếu, thậm chí không cách nào nhúc nhích, đôi mắt cũng mất đi vẻ linh hoạt.
Hơn nữa, trên người hắn đều có chỗ tím đen, độc tính rất nặng.
Tên Mặc Bạch này đúng là độc ác.
"Không phải y thuật của ngươi rất cao sao? Chuyện này sao lại như vậy?"