Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2588: CHƯƠNG 2587: CHÉM SẠCH GIẾT SẠCH (2)

Chém sạch giết sạch (2)

Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

Hắn ta nhanh chóng rời khỏi đám đông, đi tới một nơi không có người.

"Tiền bối Mặc Bạch."

"Còn chuyện gì sao?" Mặc Bạch hỏi.

"Lúc nãy đệ tử của Yêu Hậu, Giang Khuynh Nguyệt cũng chính là Tông chủ Âm Nguyệt tông tới học viện Võ Thần đưa Diệp Thiên Dật đi rồi."

Mặc Bạch nói: "Bình thường, Diệp Thiên Dật xảy ra chuyện thế này, dĩ nhiên Yêu Hậu phải đón đi rồi."

"Nhưng có người nghe được họ bàn tán với nhau, đại ý là cũng biết chuyện Diệp Thiên Dật trúng độc gì, Yêu Hậu hình như có thể có cách giải độc."

Đầu dây bên kia im lặng.

"Độc của Huyền Thiên Kim Thiềm không thể bị phá giải."

Mặc Bạch nói.

Nhưng rõ ràng giọng của hắn ta đã mang theo vẻ không chắc chắn.

Yêu Hậu là ai?

Đó là người đầu tiên trong những năm gần đây, thiên tài về quyết định.

Nàng ta vô cùng phô trương trong việc nghiên cứu võ đạo.

Thậm chí có người nói, nghiên cứu của Yêu Hậu, thậm chí còn vượt qua toàn bộ Đại lục trong một trăm năm!

Nàng ta thường ở Yêu Tâm Phong, làm việc thật ra chính là đang nghiên cứu võ đạo.

Hơn nữa, trên Yêu Tâm Phong còn có vài vị tồn tại rất mạnh mẽ. Cảnh giới của họ có thể không phải cao nhất nhưng thứ trong não của từng người trong số họ không phải người bình thường có thể so được.

Nói một cách đơn giản, ví dụ cách giải một loại độc, có thể trong mắt tất cả người dân Đại lục chỉ có một cách nhưng họ có thể biết cách thứ hai.

Ví dụ một loại độc mà người đời cho rằng không có cách giải, nhưng họ đã âm thầm biết cách hoá giải chất độc.

Cho nên thật ra Mặc Bạch chắc chắn vẫn khá là lo lắng.

Dù gì đó cũng là Yêu Hậu.

Truyền kỳ của nàng ta thìaiai cũng biết.

"Họ đã đi rồi ư?"

Sau đó, Mặc Bạch hỏi.

"Họ đã đi rồi."

"Ừm, ta biết rồi, không sao đâu."

Sau đó, Mặc Bạch cúp máy.

Hắn ta do dự trong vài phút.

Không được.

Hắn ta cần phải giải quyết triệt để chuyện này.

Nếu Yêu Hậu thật sự giải được độc, hoặc có thể khống chế độc của Diệp Thiên Dật, để hắn sống lâu thêm một chút, sau đó có thời gian đi nghiên cứu chất độc này và phá giải nó, vậy thì toàn bộ nỗ lực của hắn ta coi như đều uổng phí.

Không được.

Hắn cần phải bảo đảm chắc chắn Diệp Thiên Dật phải chết.

Diệp Thiên Dật khó chết là vì hắn ta có quá nhiều thủ đoạn.

Còn bây giờ, Diệp Thiên Dật mất đi năng lực hành động, chắc ngay cả ý thức cũng chẳng có.

Cho dù hắn khó giết, bây giờ có vô số thủ đoạn cũng không có tác dụng.

Hắn chỉ cần chặn Giang Khuynh Nguyệt, ép Diệp Thiên Dật phải chết là được.

Tất nhiên phải giết Diệp Thiên Dật.

Mà Giang Khuynh Nguyệt khôg ngăn được hắn ta.

Để bảo đảm hơn, hắn ta tuyệt đối sẽ không đi qua đó một mình.

Trên người của yêu thú biết bay.

"Sư tỷ, trên người của ngươi vừa thơm vừa mềm nha."

Cái tên Diệp Thiên Dật mặt dày còn nép sát vào lòng của Giang Khuynh Nguyệt.

"Ngươi cũng nên tránh xa rồi đấy."

Giang Khuynh Nguyệt hậm hực liếc Diệp Thiên Dật một cái.

Khá là ngượng ngùng.

Tuy họ là sư tỷ sư đệ đồng môn, nhưng giữa họ lại xảy ra kiểu quan hệ đó.

"Đừng mà, ta còn muốn cọ cọ."

Sau đó, Diệp Thiên Dật vươn tay đặt lên bắp đùi của Giang Khuynh Nguyệt.

Giang Khuynh Nguyệt: "..."

Tuy tâm tư nàng ta trầm ổn, nhưng đối với khía cạnh này thì vẫn khó mà tiếp nhận.

Sau đó, nàng ta vội vàng đứng dậy.

"Sư tỷ, đừng ghẻ lạnh ta như thế mà."

Diệp Thiên Dật cười toe toét, lộ ra hai hàm răng trắng.

"Ồ, ngươi còn biết ta là sư tỷ của ngươi hả?"

Giang Khuynh Nguyệt liếc đôi mắt quyến rũ nhìn Diệp Thiên Dật.

"Đúng là vậy, liên quan mật thiết đến sư tỷ."

Diệp Thiên Dật cười nói.

Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ 'mật thiết'.

Giang Khuynh Nguyệt: "..."

"Được rồi, ngươi nói ngươi đi, gây chuyện ồn ào lớn thế này, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

Cụ thể thì Diệp Thiên Dật vẫn chưa nói với Giang Khuynh Nguyệt, dù sao cũng muốn nàng ta qua đây đón mình, thuận tiện để họ đối thoại nhau là được.

"Ta muốn bắt kẻ đã hại ta."

Diệp Thiên Dật nói.

"Bắt thế nào?"

Diệp Thiên Dật lên tiếng: "Nếu hắn ta biết sư tôn tiên nữ có thể hoá giải độc của Huyền Thiên Kim Thiềm, mà đón ta chỉ có một mình ngươi, vậy thì họ liệu có thể nửa đường cắt đuôi mà giết ta không?"

Giang Khuynh Nguyệt hơi trầm ngâm: "Là đạo lý này à, vậy lỡ như hắn ta không tới thì sao?"

"Không tới thì ta thuận tiện đi thăm sư tôn tiên nữ, sau đó tới lúc đó hẵng xuất hiện, ta lại là một trang hảo hán, nói với bên ngoài là sư tôn tiên nữ giải độc cho ta, cũng không thành vấn đề."

Giang Khuynh Nguyệt gật đầu: "Được!"

Sau đó, đột nhiên nàng ta ý thức được gì đó.

"Vậy lỡ như hắn ta đến thì sao?"

"Đến rồi, thì dĩ nhiên có người đối phó thôi."

Diệp Thiên Dật cười nói.

Bên học viện Võ Thần rất vui được giúp Diệp Thiên Dật chuyện này.

Thứ nhất, chính học viện Võ Thần bọn họ cảm nhận thấy tôn nghiêm bị sỉ nhục.

Mẹ nó, trước mặt của học viện Võ Thần bọn họ, sau đó học viên trong nội bộ học viện Võ Thần lại hạ độc nhau, đây đúng là không coi học viện Võ Thần ra gì mà!

Họ quả thật chắc chắn có người bắt tay với bên trong học viện Võ Thần gây chuyện, trong ứng ngoại hợp, mặc kệ là ai, gặp được thì giết chết.

Điểm thứ hai này, đó chính là thiết lập uy nghiêm cho học viện Võ Thần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!