Đạo đức của Mặc Bạch
Mặc Bạch cơ bản cũng không cách nào chống lại cuộc tấn công của cường giả trong học viện Võ Thần.
Phụt...
Một ngụm máu phun ra, hắn ta trực tiếp quỳ dưới đất.
Tù thần liên gắt gao khoá chặt.
Thình thịch...
Phó viện trưởng Triệu trực tiếp ném hắn ta đến trước mặt của Diệp Thiên Dật.
"Diệp Thiên Dật, đã bắt tên này rồi, ngươi xem thử có phải người mà ngươi quen hay không."
Sau đó, Diệp Thiên Dật đi về hướng của Mặc Bạch.
Mặc Bạch quỳ tại đó, cả người đều là máu, nửa sống nửa chết.
"Để ta, ngươi cẩn thận."
Y Thất Nguyệt nói xong thì đi qua, trực tiếp tháo mặt nạ của Mặc Bạch xuống.
"Chậc."
Bên trong là một dáng vẻ xấu xí khiến nàng ta không nhịn được mà cau mày.
Gương mặt này, cơ bản không nhìn rõ rốt cuộc người này là ai.
Mặt nổi đầy mụn mủ giống như cóc vậy.
"Đây chính là tác dụng phụ của người của Huyết Độc điện tu luyện một số tà công."
Giang Khuynh Nguyệt nói.
Diệp Thiên Dật quả thật vẫn chưa nhận ra người trước mặt là ai.
Nhưng Diệp Thiên Dật xác nhận mình ít ra cũng không chọc phải Huyết Độc điện.
Đó là Tà Môn của Thần Vực, sao hắn lại chọc phải chứ?
Đây cũng không phải các Tà Môn khác, ví dụ Âm Nguyệt tông ra tay với Huyết Độc điện?
Cũng chẳng phải người phụ nữ Tần Vô Tâm kia?
"Nè, ngươi là ai thế? Là đàn ông thì nói ra đi, rốt cuộc ngươi có phải kẻ chủ mưu đứng sau không? Hay là phía sau còn có người nào nữa, nói ra thì ta có thể tha cho ngươi một mạng."
Đối với Mặc Bạch mà nói, đây là nỗi sỉ nhục lớn nhất mà không cần phải nghi ngờ gì nữa.
Hắn ta và Diệp Thiên Dật là kẻ thù.
Còn bây giờ, hắn ta quỳ trước mặt Diệp Thiên Dật, vậy mà hắn cơ bản không cách nào nhận ra.
Đây chẳng phải là sự sỉ nhục đối với Mặc Bạch sao?
Đương nhiên Diệp Thiên Dật là vô tình nhưng trong lòng Mặc Bạch, hắn ta cảm thấy vô cùng nhục nhã!
Mọi chuyện đều do Diệp Thiên Dật hại.
Mặc Bạch nghĩ đến tôn nghiêm của chính mình, hắn ta nói ra mọi chuyện.
Nhưng hắn ta không mong muốn như thế!
Nếu đã như vậy, mọi chuyện coi như kết thúc.
"Người đứng phía sau ta là ai, ngươi còn chưa có tư cách để biết đâu."
Nếu Mặc Bạch phát hiện bản thân không bị nhận ra, vậy hắn ta cũng không thừa nhận.
Còn hắn ta có lẽ vẫn còn cơ hội sống.
Diệp Thiên Dật không nhịn được mà cười.
"Mặc tiền bối, ngươi còn giả bộ hả? Không cảm thấy ta không nhận ra ngươi ư? Ha ha ha..."
Đồng tử của Mặc Bạch co rút.
Làm sao hắn nhận ra hắn ta?"
Còn Diệp Thiên Dật quả thật rất khó nhận ra Mặc Bạch, dù gì hắn ta chẳng còn trong hình dáng của con người nữa.
Nhưng nốt ruồi trên cổ của Mặc Bạch, liên quan cái này thì Diệp Thiên Dật vẫn có chút ấn tượng.
Tuy hắn không nhận ra nhưng hắn nhìn thấy nốt ruồi này.
Trong trí nhớ của Diệp Thiên Dật, hắn có thù vớiai thì dĩ nhiên có thể đoán ra người này rốt cuộc là ai.
"Mặc Bạch phải không?"
Dĩ nhiên Giang Khuynh Nguyệt cũng biết mối thù giữa Diệp Thiên Dật và Mặc Bạch.
Nàng ta suy nghĩ một lúc, vậy thì người muốn giết Diệp Thiên Dật, dường như cũng chỉ có Mặc Bạch này thôi.
Nhưng...
Nghĩ lại thấy có chút tủi hổ.
Mặc Bạch là một đỉnh cấp thiên tài như vậy, từng vang danh khắp Đại lục, người thừa kế tương lai của Thần Cơ Môn, thậm chí có thể đường hoàng đi cạnh nữ đế Hoàng Liên.
Mà bây giờ lại thành ra nông nỗi như vậy.
"Ngươi nói đi, tráchai được đây?"
Diệp Thiên Dật cười ra tiếng.
Vốn dĩ hắn ta vẫn được tính là người mà Diệp Thiên Dật cần tôn kính hơn, dù gì quan hệ giữa hắn ta và Hoàng Liên cũng không tệ.
Tuy nhiên...
Hắn ta vì yêu sinh hận, từng bước từng bước mắc sai lầm.
"Diệp Thiên Dật, có giỏi thì ngươi thả ta ra, chúng ta đọ sức công bằng một phen. Ngươi mượn sức mạnh của người khác giam giữ bổn tôn thì được coi là bản lĩnh gì chứ?"
Mặc Bạch chỉ vào Diệp Thiên Dật và giận dữ lên tiếng: "Ta đánh bại ngươi, hạ độc ngươi, đó đều là nỗ lực từng bước một của chính ta. Ta đã trả cái giá cực lớn, còn ngươi thì sao? Ngươi chẳng qua là quơ tay rồi gọi người khác giúp, ngươi thì làm được gì? Ngươi thấy thú vị ư?"
Diệp Thiên Dật hơi trầm ngâm và gật đầu: "Ngươi nói cũng phải. Ngươi quả thật khá là vất vả, còn ta dường như chỉ vì là học viên của học viện Võ Thần, cho nên các vị tiền bối trong học viện Võ Thần bằng lòng ra tay."
"Nè, ngươi đừng bị lời hắn ta nói mà thuyết phục nha."
Y Thất Nguyệt khựng lại và nói với Diệp Thiên Dật.
Mặc Bạch cũng cảm thấy có chút sức sống.
Tuy nhiên...
Diệp Thiên Dật trực tiếp lấy Vĩnh Hằng Chi Tâm từ trong tay ra.
Soạt...
Tay nâng kiếm hạ xuống.
Đầu của Mặc Bạch trực tiếp bị Diệp Thiên Dật chặt đứt.
Vĩnh Hằng Chi Tâm là một loại vũ khí chí cao, nó cũng sở hữu độ sắc bén như Chí Trăn Chi Phong. Nói một cách đơn giản, nó tương tự như một vũ khí mạnh mẽ vượt qua loại vũ khí khác.
Vũ khí này cũng là món quý giá nhất mà Tiểu Tử Nhi tặng cho Diệp Thiên Dật.
Nhiều người xung quanh đều không có phản ứng.
Họ trơ mắt nhìn xác của Mặc Bạch.
Sau khi linh hồn của Mặc Bạch bay ra, Diệp Thiên Dật phóng thích Linh Hồn Pháp Tắc, trực tiếp phá hủy nó!
Mặc Bạch, hoàn toàn bại trận.
Hắn ta cũng được coi là truyền kỳ một đời.
Không biết sao truyền kỳ này lại đi sai đường.