Gặp lại Tinh Bảo Bảo
Đám đôngai nấy cũng ngạc nhiên.
Mặc Đường cũng không biết độc của Huyền Thiên Kim Thiềm là do con trai Mặc Bạch của hắn ta hạ.
Mặc Bạch vốn không nói với hắn ta, dĩ nhiên trước giờ cũng chưa từng nói chuyện hắn ta gia nhập Huyết Độc điện.
"Nghe nói Yêu Hậu lấy thuốc giải đưa cho Giang Khuynh Nguyệt. Lúc nàng ta ở trong học viện Võ Thần đã cho hắn uống, có thể đi tới nửa đường là được rồi, hoặc có thể là tạm thời bị khống chế, họ lại tới Yêu Tâm Phong."
"Ta biết rồi, còn chuyện gì nữa không?"
"Còn nữa, đó chỉ là nửa đường. Diệp Thiên Dật và Giang Khuynh Nguyệt bị một nhóm người bí ẩn vây quét. Mục đích dường như là để giết Diệp Thiên Dật, nhưng cường giả của học viện Võ Thần luôn canh chừng gần đó, họ giết những người vây quét, đám người kia là của Huyết Độc điện."
Đám đông cau mày.
"Huyết Độc điện? Khoan đã, Huyết Độc điện!"
Đột nhiên họ ý thức được chuyện gì đó.
Tà công của Huyết Độc điện quá thấp, dẫn tới chỉ cần tu luyện, mỗi người đều ra nông nỗi như vậy, còn Mặc Bạch...
Dáng vẻ của hắn ta dường như cũng là...
"Không phải Mặc Bạch gia nhập vào Huyết Độc điện rồi chứ?"
Xâu chuỗi những chuyện này lại với nhau, vậy chính là Mặc Bạch dẫn đầu Huyết Độc điện đi vây bắt Diệp Thiên Dật, nhưng bị đám ngườic ủa Diệp Thiên Dật giết chết. Hắn nhận ra Mặc Bạch, cho nên vứt đầu của Mặc Bạch trước cổng Thần Cơ Môn."
Sau đó, người đệ tử kia nói: "Chắc là Diệp Thiên Dật, lúc đó con yêu thú biết bay, bay ngang bầu trời của Thần Cơ Môn. Chắc đó chính là yêu thú của hắn và Giang Khuynh Nguyệt."
Răng rắc...
Mặc Đường gắt gao siết chặt nắm tay.
"Diệp Thiên Dật! Diệp Thiên Dậtttttt!"
Sau đó, hắn ta phẫn nộ gầm thét một tiếng.
"Ta và ngươi không đội trời chung."
"Chuyện này chắc chắn chọc giận Thần Cơ Môn. Nhìn bề ngoài thì họ không làm gì, nhưng dù gì ngươi đã giết con trai của Mặc Đường. Vả lại, hắn ta chính là niềm kiêu hãnh lớn nhất của Mặc Đường, hắn ta chắc chắn sẽ báo thù."
Giang Khuynh Nguyệt nhắc nhở Diệp Thiên Dật.
Đương nhiên nàng ta biết Diệp Thiên Dật cũng hiểu rõ mấy chuyện này.
"Yên tâm đi sư tỷ. Bình thường ta cũng nhàm chán, ta còn muốn có chút chuyện để làm mà."
"Con người của ngươi đúng là xấu nết."
Họ trò chuyện một lúc rồi tới Yêu Tâm Phong."
"Sư tôn tiên nữ, ta về rồi đây."
Diệp Thiên Dật hét to tiếng.
"Anh Thiên Dật, anh Thiên Dật!"
Tinh Bảo Bảo dẫn theo Tiểu Anh Vũ cùng chạy ra đón.
Thình thịch...
Sau đó, Tinh Bảo Bảo nhảy vào vòng tay của Diệp Thiên Dật.
"Ây da, Tiểu Bảo Bảo của ta, nhớ chết ta rồi."
Diệp Thiên Dật ôm lấy Tinh Bảo Bảo rồi xoay mấy vòng.
"Anh Thiên Dật Tinh Tinh thật sự rất nhớ ngươi đó."
Tinh Bảo Bảo nép vào lòng Diệp Thiên Dật, hốc mắt đỏ ửng và nói.
Diệp Thiên Dật và Tinh Bảo Bảo quả thật là rất nhiều năm rồi vẫn chưa gặp nhau.
Nàng ta luôn tu luyện, lúc ra ngoài thì lại đúng lúc Diệp Thiên Dật không có ở đó.
Điều này dẫn đến từ khi tới thượng vị diện, họ chưa từng gặp nhau.
"Để ta nhìn xem."
Diệp Thiên Dật cười và nâng gương mặt nhỏ của nàng ta lên.
Diệp Thiên Dật và Tinh Bảo Bảo thật sự đã nhiều năm chưa gặp.
Mà nàng ta đã lớn hẳn.
Duyên dáng yêu kiều.
Đã không còn là cô gái nhỏ trong ấn tượng của Diệp Thiên Dật nữa.
"Tiểu Bảo Bảo lớn rồi nha."
Ánh mắt của Diệp Thiên Dật nhìn Tinh Bảo Bảo và nói.
Tinh Bảo Bảo đỏ mặt.
"Tinh Tinh và anh Thiên Dật đã nhiều năm không gặp, đương nhiên ta lớn rồi."
Ánh mắt của hắn nhìn vào bộ ngực của nàng ta.
"Anh Thiên Dật thật xấu xa."
Tinh Bảo Bảo hờn dỗi, xấu hổ vô cùng.
"Chủ nhân papa, Tiểu Anh Vũ cũng muốn ôm."
"Ôm, ôm hết."
Diệp Thiên Dật cười và ôm lấy Tiểu Anh Vũ.
Sau đó, ánh mắt hắn nhìn sang Tinh Bảo Bảo, nói: "Đã lớn rồi, có phải có thể làm chút chuyện xấu rồi không?"
Tinh Bảo Bảo: "..."
"Anh Thiên Dật, ngươi đáng ghét chết được."
Gương mặt nhỏ của nàng ta lại đỏ bừng.
"Nè, ngươi nói ngươi đúng là đồ mất nất, đừng ức hiếp nàng ta được không?"
Giang Khuynh Nguyệt liếc nhìn Diệp Thiên Dật.
Lúc này, Yêu Hậu đi tới.
Diệp Thiên Dật vốn còn muốn tiếp tục ức hiếp Tinh Bảo Bảo, sau đó đành cho qua.
"Sư tôn!"
Họ đồng thanh gọi.
Yêu Hậu gật đầu.
Ánh mắt lại nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Độc của Huyền Thiên Kim Thiềm không có vấn đề gì chứ?"
Nàng ta hỏi.
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ừm, sư tôn tiên nữ yên tâm ạ."
"Được, ngươi đi theo ta một chuyến."
"Dạ."
Sau đó, Diệp Thiên Dật nhìn Tinh Bảo Bảo và nháy mắt với nàng ta, nói: "Đợi ta nha."
Tinh Bảo Bảo đỏ mặt đứng đó.
Yêu Hậu dẫn Diệp Thiên Dật tới một đại điện.
"Đồ đằng là gì?"
Yêu Hậu hỏi.
Chắc nàng ta hiểu một số tình hình tổng quát.
Nhưng đồ đằng đối với một võ giả mà nói thì quan trọng quá mức, nàng ta vẫn muốn xem rốt cuộc đồ đằng của Diệp Thiên Dật có đẳng cấp gì.
"Thiên Hồn Đồ Đằng, sau khi kích hoạt thì có thể duy trì thăng cấp sức chiến đấu toàn thuộc tính. Về lý thuyết thì không có giới hạn trên, trừ phi linh lực cầm cự không được hoặc thoát ly khỏi trạng thái chiến đấu trong thời gian dài."
Yêu Hậu hơi lĩnh hội, sau đó gật đầu: "Đồ đằng rất mạnh, không tệ."
Tiếp theo, nàng ta hỏi: "Ngươi có tới di chỉ Tà Đề không?"
"Ta đi rồi."
"Ngươi hiểu không ít thứ chứ nhỉ?"
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đúng, ta hiểu không ít thứ liên quan Thần Giới."
Mấy năm nay Yêu Hậu trừ thời gian tu luyện thì phần lớn chính là nghiên cứu.