Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2595: CHƯƠNG 2594: ĐẶC THÙ CỦA TINH BẢO BẢO (2)

Đặc thù của Tinh Bảo Bảo (2)

Sau đó nàng ta nói tiếp: "Vốn dĩ rất nhiều người đều không định tới Thần Vực, nhưng... vẫn phải đi theo bước chân của Thời đại. Bây giờ Thời đại Hoàng Kim sắp tới, muốn thật sự trở thành cường giả thì cần phải tới Thần Vực. Nói ngươi nghe đạo lý đơn giản nhất, linh lực thiên địa của Thần Vực mấy năm nay tăng lên bốn lần, nền tảng này không phải Chúng Thần Chi Vực có thể so sánh được."

"Ta hiểu rồi."

Học viện Võ Thần.

Diệp Thiên Dật trở về.

Liên quan mấy chuyện bên ngoài cũng đã lan truyền đi.

Tần Lạc Phong và Ứng Vô Văn đều ngơ ngác.

Ôi trời!

Diệp Thiên Dật này vẫn chưa chết ư?

Không chết thì thôi, còn gài bẫy nữa?

Và họ không thể liên lạc được với Mặc Bạch nữa, cảm giác... xảy ra chuyện rồi.

Đám người kia của học viện Võ Thần nhìn Diệp Thiên Dật.

"Tên Diệp Thiên Dật này thật lợi hại, trúng độc của Huyền Thiên Kim Thiềm mà không chết sao?"

"Chắc là tiền bối Yêu Hậu lợi hại. Loại độc này hiển nhiên là tiền bối Yêu Hậu giúp giải trừ mà."

"Phước lớn mạng lớn, cũng không biết là có bắt được kẻ chủ mưu đứng sau hay không nữa."

"..."

Sau khi Diệp Thiên Dật trở về, trực tiếp đi thẳng vào giai đoạn huấn luyện căng thẳng!

Chớp mắt đã một năm.

Thời gian một năm này, hắn cũng ở trong thế giới nhỏ của học viện Võ Thần.

Ở đó cũng được mười năm.

Cảnh giới của Diệp Thiên Dật thăng cấp lên Thất Phách cảnh lục giai.

Tốc độ này thật sự đã là rất nhanh rồi.

Mà học viện Võ Thần, về cơ bản cũng đi vào giai đoạn cuối.

Thời gian còn chưa tới nửa năm, thời gian hai năm đã tới.

Trong một năm này, mỗi người đều nghiêm túc tu luyện.

Không có nhi nữ tình trường gì cả.

"Vù..."

Diệp Thiên Dật vươn vai kết thúc việc bế quan.

"Ra rồi à."

Y Thất Nguyệt ngồi bên ngoài ăn đồ ăn vặt và lướt điện thoại.

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Ừm."

"Lục giai rồi, cũng được, đi thôi, có nhiệm vụ đây."

Sau đó, Y Thất Nguyệt đưa Diệp Thiên Dật đi khỏi.

Nàng ta cũng gọi Lưu Ly Vũ, Long Bảo Nhi, Gia Cát Văn, Ngô Nhất, Mộc Vân, Y Nhân Tuyết tới.

"Diệp ca, ngươi xuất quan rồi à."

Ngô Nhất ôm chặt lấy Diệp Thiên Dật.

"Ừm, xuất quan rồi, hửm? Sao lại thiếu một người rồi? Tiêu Tích Linh đang bế quan hả?"

Diệp Thiên Dật tò mò hỏi.

"Nàng ra đã rút khỏi học viện Võ Thần rồi."

Y Thất Nguyệt nói.

"Hả?"

Diệp Thiên Dật cau mày.

"Sao vậy?"

"Có thể là chuyện cá nhân của nàng ta, lúc ngươi bế quan chưa bao lâu thì nàng ta đi rồi."

Thanh Vân sơn trang.

Thiên Vân Phong.

Tiêu Tích Linh đã ở đó suốt một năm.

Nơi này địa thế hiểm trở, rét lạnh vô cùng.

Tuy linh lực dồi dào nhưng bình thường là nơi dành cho phạm nhân mắc sai lầm tại Thanh Vân sơn trang, quay mặt vào tường hối lỗi.

Một bóng dáng chậm rãi bước tới.

Tiêu Tích Linh dần dần mở đôi mắt xinh đẹp.

"Sư tôn!"

Nàng ta vội đứng dạy hành lễ.

Mộc Thanh Trúc đứng trước mặt nàng ta.

"Ừm, rốt cuộc chuyện này là sao, nói cho vi sư nghe thử xem."

Mộc Thanh Trúc vô cùng cao quý.

Nhưng lúc này Tiêu Tích Linh lại cảm thấy mình rất thất bại, không xứng trở thành đệ tử của nàng ta.

Thời gian một năm, tu vi của nàng ta không hề tiến bộ.

Mộc Thanh Trúc biết người đệ tử này của mình có vấn đề về tâm cảnh.

Đối với một võ giả mà nói, tâm cảnh là thứ quan trọng quá mức.

Có người có thể vì một chấp niệm, cả đời không cách nào tinh tiến tu vi.

Tiêu Tích Linh quỳ trước mặt Mộc Thanh Trúc.

"Đệ tử đã làm một chuyện sai trái, suốt ngày trong lòng cảm thấy không yên, muốn tới đây tìm sự an yên trong lòng nhưng phát hiện ta cơ bản không làm được."

Mộc Thanh Trúc cũng không hỏi nàng ta làm sai chuyện gì mà chỉ lên tiếng: "Nếu ngươi thật sự cảm thấy đó là chuyện sai trái, nếu vẫn có cơ hội cứu vãn thì cứ vãn. Nếu không có cơ hội thì vi sư nói cho ngươi biết, ngươi không làm sai. Võ đạo một đường, không có đúng và sai, chỉ có mạnh và yếu. Nếu ngươi mạnh, cho dù ngươi muốn tái tạo toàn bộ thế giới, đem thế giới hủy diệt một lần nữa, đó cũng là đúng thôi."

"Sư tôn, ngươi không trách ta ư?"

Tiêu Tích Linh ngẩng đầu lên nhìn Mộc Thanh Trúc.

Mộc Thanh Trúc vươn tay kéo nàng ta đứng dậy.

"Đệ tử của ta, ta hiểu rõ. Đi đi, sau khi quay về thì ngươi hãy tới Thần Vực đi."

"Rõ."

"Chị Thất Nguyệt, là nhiệm vụ gì vậy?"

Long Bảo Nhi tò mò hỏi.

Y Thất Nguyệt nói: "Chuyện là như vầy, thời gian các ngươi ở lại học viện Võ Thần cũng không còn nhiều. Từ nay về sau, sát hạch tốt nghiệp tại học viện Võ Thần chính thức bắt đầu."

"Chà. Còn thời gian nửa năm, đã sắp bắt đầu sát hạch tốt nghiệp rồi sao?"

Ngô Nhất hô toáng lên.

Y Thất Nguyệt gật đầu: "Không sai. Tuy bây giờ mấy người chỉ qua một năm rưỡi, nhưng đối với đa số người ở học viện Võ Thần mà nói, thật ra không chỉ là một năm rưỡi. Tuy thời gian ngắn, nhưng thành quả và sự thăng cấp của từng người các ngươi đều rất lớn. Điểm này dù cho đối với những người đỉnh cấp của học viện Võ Thần cũng là như vậy."

Sau đó, Y Thất Nguyệt nói: "Sát hạch tốt nghiệp của học viện Võ Thần tuyệt đối không chỉ là cuộc chiến giữa hai người. Đơn giản như việc quyết định thứ hạng và thắng bại. Sát hạch tốt nghiệp của học viện Võ Thần tổng cộng chia ra bốn vòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!