Tiêu diệt phân đà
"Cuối cùng ngươi ra ngoài rồi. Ngươi ngoan ngoãn trốn trong học viện Võ Thần, lão phu quả thật không cách nào làm gì được ngươi. Nhưng ngươi lại có gan ra ngoài, vậy thì ta muốn ngươi chết."
"Con trai à, vi phụ nhất định báo thù cho con. Ta sẽ giết Diệp Thiên Dật!"
Bên kia.
Trong đêm tối.
Cuối cùng bóng dáng của bảy người cũng tới bên ngoài thôn Hắc Phong.
Nơi này khá hoang vắng.
Xung quanh đều là đất vàng, phía trước có một ngôi làng hiện ra trước mắt.
Trong đêm tối, thôn này tối đen như mực, thỉnh thoảng có ánh sáng ở một nơi.
Khắp thôn có không ít con đường dẫn ra nhiều hướng.
Có vài xe đậu trước nhà.
"Thôn này khá to, chỉ là ban đêm thì nhìn có vẻ hoang vắng, cảm giác không có ai ở vậy."
Họ đi vào trong thôn, đi trên con phố.
Có nhiều của hàng, siêu thị.
Nhưng đều là cửa hàng nhỏ, hai bên là nhà, phần lớn là nhà trệt.
"Phân đà này ở đâu?"
Ngô Nhất hỏi một câu.
Diệp Thiên Dật nhìn bản đồ, nói: "Bản đồ hiển thị chúng ta đã ở trong phạm vi của phân đà, có thể chính là ở trong thôn này."
Diệp Thiên Dật nói xong, đột nhiên nhận ra chuyện gì đó.
Sao lại...
Một số người khác dường như cũng chợt nhận ra có gì sai sai trong câu nói của Diệp Thiên Dật.
"Đây là phân đà thực lực cấpa. Thôn này này hẻo lánh như vậy, chắc võ giả nơi này cũng không nhiều. Cho dù có, thực lực cũng không phải rất mạnh, mà ngườ của Thiên Quỷ môn cần linh hồn của đứa bé và những người khác để tu luyện, sao họ có thể tha cho người nào đó trong thôn xa xăm này?"
Y Nhân Tuyết nói.
Cho nên...
Thôn này chính là phân đà của Thiên Quỷ môn?
Phía trước có vài người kề vai sát cánh, trong tay cầm bình rượu đi tới bên này.
Họ đang trò chuyện, đột nhiên ánh mắt chú ý thấy bóng dáng của đám người của Diệp Thiên Dật trên con phố lớn.
Nhất là nhìn thấy Lưu Ly Vũ, Y Nhân Tuyết và Long Bảo Nhi, hai mắt của họ nhìn thẳng.
"Văn ca, có gái."
Họ nói với một người đàn ông ở giữa.
Họ liếm môi!
"Đi!"
Sau đó, họ đi thẳng tới đây.
"Mọi người, lần đầu tiên đến thôn Hắc Phong đúng không? Có cần ta đưa đi tham quan một chút không?"
Chàng trai trẻ ở giữa mỉm cười và nói.
"Anh bạn, nửa đêm mà trời tối như bưng, trong thôn cũng không có nhiều nhà có đèn sáng, ngươi dẫn bọn ta đi tham quan cái gì? Câu nói này có hơi quá xa vời quá rồi không?"
Ngô Nhất nói.
Hắn ta hình như cũng nhận ra điều gì đó, sau đó cười nói: "Không có ý gì khác, ta chỉ đơn thuần là hiếu khách thôi."
Diệp Thiên Dật nói: "Không cần đưa bọn ta đi dạo, bọn ta chỉ đi ngang qua mà thôi, không làm phiền nữa."
"Ha ha ha, được."
Họ mỉm cười.
Sau đó, mấy người của Diệp Thiên Dật đi ngang qua họ và tiến thẳng về phía trước.
Phía sau, nét mặt tươi cười của đám người kia bỗng trở nên hung ác.
Vù...
Trong tay họ xuất hiện một con dao găm, tốc độ cực nhanh lao về phía đám người của Diệp Thiên Dật.
Mà Diệp Thiên Dật và những người khác vốn có tính cảnh giác, họ biết thôn này không bình thường.
Đồng thời, họ xoay người.
Ầm...
Cùng lúc, lồng ngực của họ bị chưởng một phát văng ra.
Ầm...
Họ nằm dưới đất, bị thương nặng rồi chết.
"Thiên Đạo cảnh cũng không có, đúng là cả gan làm loạn."
Đôi mắt xinh đẹp của Lưu Ly Vũ tỏ ra nghiêm nghị.
Mà chính lúc này, đèn của những nhà xung quanh thôn lần lượt được thắp sáng.
"Cẩn thận."
Diệp Thiên Dật nói với họ.
"Yên tâm!"
Hết bóng người này đến bóng kia từ trong nhà, ngoài ngõ đi ra.
Trong tay họ đều xách theo linh khí đủ loại.
Cảnh giới tốt, cực phẩm linh khí cũng không cao.
Nhưng có thể thấy khí tức của từng người đều vô cùng độc ác.
Thậm chí có một số người cúi đầu đi tới, cảm giác thật sự rất giống ma.
"Đáng sợ thật, đây là thôn ma ư?"
Long Bảo Nhi rụt cái đầu nhỏ vào.
"Chắc là thôn ma, vì đây là phân đà của Thiên Quỷ môn mà."
Diệp Thiên Dật nói.
Họ vây quanh Diệp Thiên Dật và những người khác.
"Thôn này đã lâu chưa có người sống đến."
Trước mặt, một vị lão giả dẫn theo mấy chục người từ từ đi về phía họ.
"Nhưng các vị, vài thôn dân trong thôn của ta không thù không oán với các ngươi, sao các ngươi phải giết họ chứ? Điều này khiến các thôn dân trong thôn Hắc Phong rất bất mãn nha."
Sau đó, hắn ta ngẩng đầu nhìn sang đám người của Diệp Thiên Dật, đột nhiên đôi mắt trở nên đỏ ngầu.
Mặt của hắn ta cũng chẳng có chỗ nào đặc biệt, trừ có chút nếp nhăn, không giống người của Huyết Độc điện, thậm chí mặt cũng chẳng phải hình người nữa.
"Ư..."
Bên tai, khắp nơi truyền đến tiếng kêu thảm thiết như hồn ma vậy.
Vị lão giả đó nói xong, hắn ta vươn tay ra với mấy cái xác dưới đất, linh hồn của họ bị rút ra ngoài.
Đồng thời, trên vai của vị lão giả đó xuất hiện một Quỷ Anh vô cùng đáng sợ.
Cả người trắng bệch u ám, giống như người chết vậy. Quỷ Anh há miệng ngậm lấy linh hồn vào.
"Xem ra thôn này thật sự thành phân đà của Thiên Quỷ môn rồi, rất hẻo lánh, đế quốc cũng không có thời gian và tinh lực đếm xỉa đến. Họ lấy thôn làm căn cứ tứ tán đi hại người vô tội."
Ngô Nhất tỏ ra nghiêm nghị lên tiếng.
Soạt...
Đồng thời trong tay họ xuất hiện linh khí.
"Ha ha ha, xem ra các vị hình như có chuẩn bị mà tới đây. Nhưng mà, nếu đã tới thôn, vậy thì ở lại đi."
Vị lão giả kia nghiêm túc.
"Lên!"
Vù...