Quỷ Anh (2)
Mà bỗng chốc, cánh hoa lập tức biến thành vô số lưỡi dao sắc bén.
Vèo vèo vèo...
Vô số người của Thiên Quỷ môn đều bị đánh tơi bời.
"Đáng ghét! Lên!"
Đà chủ của Thiên Quỷ môn kia gào lên.
Ô...
Sau đó, Quỷ Anh đáng sợ đó lao về phía Diệp Thiên Dật.
Đây là lần đầu tiên hắn đụng mặt một quái vật kiểu Quỷ Anh này.
Nhìn có vẻ tuy đáng sợ nhưng dù gì cũng là đứa trẻ lơ lửng trên không trung giống như u linh vậy.
Chỗ sức mạnh ở đâu?
"Phong Vũ Thiên Tường!"
Diệp Thiên Dật tích trữ năng lượng tại chỗ, cô đọng các chiêu thức siêu mạnh, và thắp sáng hư không.
Quác...
Tiếng phượng hoàng gầm lên, sau đó con phượng hoàng khổng lồ phóng ra ngọn lửa, mạnh mẽ lao về phía Quỷ Anh nhỏ bé kia.
Tuy nhiên...
Chỉ thấy Quỷ Anh kia há miệng, lộ ra hàm răng sắc nhọn bên trong!
Võ kỹ mà Diệp Thiên Dật phóng thích trực tiếp bị nó nuốt.
"Ôi trời."
Diệp Thiên Dật ngỡ ngàng.
Sau khi nuốt xong, Quỷ Anh kia bay về phía hắn.
Soạt...
Diệp Thiên Dật dùng Chí Trăn Chi Phong chém nó!
Chí Trăn Chi Phong trực tiếp chém Quỷ Anh ra làm hai.
Nhưng...
Chỉ trong chốc lát, hai nửa của Quỷ Anh bỗng dưng hợp lại thành một.
Ầm...
Nó nôn ra một làn sương đen cho Diệp Thiên Dật.
Hắn chặn Chí Trăn Chi Phong trước ngực mình.
Màn sương đen đó chạm vào Chí Trăn Chi Phong.
Xem ra có vẻ mềm mại, nhưng...
Phụt...
Diệp Thiên Dật phun ra một ngụm máu rồi bay ra ngoài!
"Xèo xèo, xèo xèo..."
Trong miệng của Quỷ Anh phát ra tiếng cười u ám.
"Ôi trời!"
Diệp Thiên Dật đứng vững, ánh mắt nhìn sang Quỷ Anh đó.
Còn Đà chủ đứng ở xa xa kiểm soát Quỷ Anh.
Hắn ta tuyệt đối không ngờ, lần này màn sương đêm mềm mại lại có sức mạnh của Thần Minh cảnh.
Hắn quá đắc chí rồi.
Vả lại Quỷ Anh lại coi thường cuộc tấn công vật lý?
Là coi thường phải không?
Diệp Thiên Dật không biết.
Hắn cũng chưa hiểu biết nhiều về mấy thứ này.
Hắn quá đắc chí, trước khi tới thì nên tìm hiểu Thiên Quỷ môn một chút mới phải.
Nhưng...
"Diệp Thiên Dật!"
Họ nhìn qua hắn rồi hét lên.
Diệp Thiên Dật lau mái tươi chỗ khoé miệng, nói: "Quá đắc chí rồi, không sao."
Quả thật có chút lợi hại.
"Cẩn thận!"
Họ chiến đâu bên kia cũng khá sôi nổi.
Quỷ Anh này thật sự khó đối phó!
"Hu hu hu..."
Tiếng khóc lóc của Quỷ Anh kia truyền đến, sau đó hai mắt đỏ lên.
Đột nhiên, nó từ một Quỷ Anh thành một quái vật hình người dường như không có ngũ quan, không có tóc, cao hơn ba mét.
Cả người bao phủ lấy màn sương đen mà lao về phía Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật biểu hiện, hôm nay đánh xong thì hắn nhất định phải tìm hiểu Thiên Quỷ môn một chút mới được.
Quỷ Anh lại lao về phía Diệp Thiên Dật lần nữa.
Diệp Thiên Dật trực tiếp lao qua nghênh chiến.
Rất gai góc!
Sức mạnh của Quỷ Anh này rất mạnh, hơn nữa còn mang một loại sức mạnh có thể làm suy yếu.
Thậm chí Diệp Thiên Dật có thể cảm nhận được sự tấn công của Quỷ Anh này làm tổn hại đến linh hồn của võ giả hai lần.
Soạt...
Một kiếm của hắn chém Quỷ Anh từ đầu tới chân.
Nó bị tách ra làm đôi.
Tuy nhiên lần này Quỷ Anh không có chữa lành mà là...
Tách ra thành hai Quỷ Anh.
Chúng ồ ạt lao về phía Diệp Thiên Dật.
"Hồn ma đeo bám!"
Lão già kia khống chế hai Quỷ Anh.
Soạt...
Sau đó, chúng phóng thích ra một sức mạnh như dải lụa đen, lao về phía Diệp Thiên Dật.
Hắn nhanh nhẹn né tránh, sau đó kéo dài khoảng cách.
Hắn trầm tư một lúc.
Những Quỷ Anh này bao gồm cả linh hồn đầy phẫn uất của chúng không ngừng tấn công trong không trung, suy cho cùng cũng là thể linh hồn.
Vậy thì Linh Hồn Pháp Tắc chắc có thể gây ra sự tổn hại chí mạng nhỉ?
"Dựa vào ngươi cũng dám bác chuyện với Quỷ Anh của lão phu. Hãy giết hắn!"
Lão già kia quát một trận.
"Linh Hồn Pháp Tắc!"
Diệp Thiên Dật âm thầm thôi động sức mạnh của Linh Hồn Pháp Tắc, một cỗ sức mạnh cộng thêm Chí Trăn Chi Phong.
Soạt...
Sau đó, hắn lao về hướng của đám Quỷ Anh.
"Muốn chết à!"
Lão giả kia hừ lạnh.
Sau đó, khống chế một hướng tấn công ra phía sau Diệp Thiên Dật.
Vù...
Diệp Thiên Dật chém một kiếm ngang đầu của Quỷ Anh kia.
"Không có ích gì đâu."
Lão giả kia lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía trước.
Phụt...
Quỷ Anh bị chém làm hai nửa.
Theo lý mà nói, hoặc là chữa lành, hoặc là lại tách ra lần nữa, nhưng mà...
Quỷ Anh đó trực tiếp ngã xuống đất Hóa thành vô số oan hồn, kèm theo tiếng gào thét đáng sợ tản ra khắp nơi.
"Cái gì?"
Lão giả kia nhìn thấy cảnh này thì trừng to mắt.
"Quỷ Anh của lão phu!"
Cả người hắn ta run rẩy.
Khoé miệng của Diệp Thiên Dật nhếch lên.
"Quả nhiên được nha."
Vù...
Sau đó hắn quay người, nhẹ nhàng giết Quỷ Anh kia.
Lại là một oán hồn bay đi!
"Không!"
Lão giả kia nhìn thấy cảnh này thì đồng tử con rút, ra sức gào thét.
Đây là Quỷ Anh hắn ta tốn mấy chục năm mới nuôi dưỡng thành.
Sao lại bị giết thế này?
Sao có thể chứ?
Mặc kệ ngươi có vũ khí gì, võ kỹ gì, cho dù có thể huỷ Quỷ Anh nhưng cũng tuyệt đối không thể giết hắn ta chỉ bằng một nhát kiếm nhẹ nhàng như hắn ta vừa thấy.
"Khốn kiếp!"
Lão giả giận dữ nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật.
Quỷ Anh vô cùng mạnh mẽ, thậm chí về mặt lý thuyết là Quỷ Anh Thần Minh cảnh nhất giai đấu với võ giả Thần Minh cảnh tam giai thì cũng không thể thua.