Tiệc chúc mừng
"Trương Môn chủ, mọi thứ đang được chuẩn bị, bây giờ đã có thể mang lên đại điện."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đồ uống thì sao? Đồ ăn có thể bình thường chút, nhưng đồ uống thì tuyệt đối không được."
"Trương Môn chủ cứ yên tâm, đồ uống đều là rượu ủ mấy chục năm, tất cả đang để ở đó, lát nữa, bọn ta sẽ chắt vào các bình ngọc, dâng lên cho các vị."
Diệp Thiên Dật nhìn qua đó.
"Ừm, miễn cưỡng thì cũng được, lão phu thử xem."
"Vâng!"
Sau đó tên đệ tử mở một vò rượu to lớn, hương rượu bay ra.
Hắn uống thử.
"Ừm, được đấy, làm việc nhanh nhẹn chút."
"Vâng!"
Tiếp đó, Diệp Thiên Dật âm thầm bỏ độc lực vào trong rượu, không ai phát hiện.
"Đậy nắp rượu lên, đừng để hương rượu tan mất."
Diệp Thiên Dật nói.
"Vâng!"
Sau đó Diệp Thiên Dật rời đi.
"Chuyện gì vậy? Sao Trương Môn chủ lại đích thân đến chứ?"
Diệp Thiên Dật vừa đi, bọn họ đã bàn tán.
"Rất bình thường, tiệc chúc mừng này được tổ chức phần lớn là vì Trương Môn chủ, dù sao cũng là buổi tiệc dành cho Trương Môn chủ, mặc dù do người khác tổ chức, nhưng tất nhiên Trương Môn chủ cũng hy vọng mọi người được ăn ngon uống ngon rồi."
"Ra là thế."
"..."
Diệp Thiên Dật đã đến cửa đại điện!
Vô cùng náo nhiệt!
Sau đó hắn đi thẳng vào đại điện dưới ánh đèn rực rỡ.
Bên trong đã có mấy chục người ngồi.
Tông chủ Quỷ Nhất Niệm đã từng gặp Diệp Thiên Dật, cho nên hắn biết.
Mấy ông lão bên cạnh trông có vẻ là trưởng lão.
Sau đó có mấy tên cường giả ngồi ở hai bên, phía sau lại có thêm vài tên khác.
Khá gần chủ toạ có lẽ là vị trí của ba mươi sáu Môn chủ.
Tổng cộng có ba mươi sáu chỗ ngồi.
Trương Môn chủ thân là Môn chủ môn thứ tám, vị trí tương đối gần phía trước.
"Ha ha ha ha! Trương Môn chủ, ngươi đến rồi, mau ngồi, mau ngồi đi."
Quỷ Nhất Niệm vừa cười vừa nói với Diệp Thiên Dật.
"Tông chủ! Các vị trưởng lão!"
Diệp Thiên Dật khẽ nắm chặt tay, rồi mỉm cười bước tới.
Vì lúc Quỷ Nhất Niệm bảo Diệp Thiên Dật ngồi, tay hắn chỉ vào một chỗ ngồi, cho nên Diệp Thiên Dật biết chỗ đó chắc chắn là vị trí của hắn.
Diệp Thiên Dật ngồi xuống.
Sau đó Quỷ Nhất Niệm cười: "Vừa rồi Ngô Môn chủ nói đã gặp Trương Môn chủ trên đường, có điều Trương Môn chủ hình như bận chuyện gì đó."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đúng vậy, là ta kêu Tân tôn giả làm chút chuyện rồi liên lạc lại với hắn."
"Trương Môn chủ, hôm nay là tiệc chúc mừng, suy cho cùng đó là bữa tiệc của ngươi, có chuyện gì mà không thể để thuộc hạ của mình tham gia cùng chứ? Ha ha ha, đến lúc đó chắc Tân tôn giả sẽ nói Trương Môn chủ không chu đáo mất, ha ha ha—"
Diệp Thiên Dật cười: "Tông chủ, sự chu đáo của ta có tiếng rồi, ha ha ha, Tân tôn giả có thể hiểu được."
Theo nội dung cuộc trò chuyện trước đó, được biết Trương Môn chủ này đối đãi với thuộc hạ của mình rất tốt.
"Ha ha ha! Phải! Ta đùa thôi, còn mấy người nữa chưa đến sao? Người đâu, đi giục đi, Trương Môn chủ đến rồi, bảo bọn họ nhanh lên."
"Vâng!"
Diệp Thiên Dật thầm nghĩ.
Nguyên nhân chủ yếu của bữa tiệc chúc mừng này là vì Trương Môn chủ mà tổ chức.
Có chút không hay.
Có thể hắn sẽ bị chú ý, ban đầu định đến đây làm người ngoài cuộc là được, ai dè lại là nhân vật chính...
Đau đầu.
Một khi nói sai sẽ rất dễ bại lộ!
Nhưng...
Tin tốt chính là, bọn họ không nghi ngờ gì.
Nếu đã không chút nghi ngờ, thì chỉ cần Diệp Thiên Dật không nói sai những điều quá bình thường thì đều vượt qua được.
"Ha ha ha! Không vội, không vội, vừa rồi lão phu tiện đường đi một chuyến đến nhà bếp xem tiến độ của bọn họ, mất chút thời gian."
Quỷ Nhất Niệm sau khi nghe xong những lời của Diệp Thiên Dật thì hỏi:
"Trương Môn chủ còn đặc biệt dành chút thời gian đi nhà bếp à?"
Diệp Thiên Dật cảm thấy chuyện này cần phải nói, nếu không, đến lúc bọn họ trúng độc, mà một Môn chủ như hắn đến nhà bếp, thì đúng là kỳ lạ, rất dễ bị nghi ngờ.
Nên Diệp Thiên Dật chủ động nói, chắc chắn sẽ không bị hoài nghi.
"Đúng! Dẫu sao cũng hy vọng mọi người ăn thật ngon uống thật no, nên đã tiện đường đi xem, xem xem bọn họ có xảy ra chuyện gì không, nhất là đồ uống, nếu đồ uống có vấn đề, thì đây sẽ là bữa tiệc chết người, he he he—"
Diệp Thiên Dật cười và nói.
"Ra là vậy, Trương Môn chủ nhọc lòng rồi."
"Ồ, Trương Môn chủ đã nói thế, lão phu nhớ ngươi có sưu tầm rượu ngon đúng không? Sao không mang ra cho mọi người thưởng thức, ha ha ha—"
Một lão giả nói.
"Đúng vậy, đúng vậy, Trương Môn chủ sẽ không keo kiệt với rượu ngon của ngươi chứ?"
Vừa hay rượu này ở trong nhẫn không gian.
Sau đó Diệp Thiên Dật gọi ra đặt lên bàn.
"Rượu tuy ngon nhưng các vị đừng có nghiện đấy nhé."
"Ha ha ha! Con ma rượu nhà ngươi lại không tiếc mang rượu ngon ra chia sẻ với mọi người."
Sau đó Diệp Thiên Dật cười: "Tâm trạng hôm nay tốt, hơn nữa lão phu còn có vài kho, không lấy ra, ha ha ha—"
"Người đâu, rót đầy."
Một bình rượu, chắc bọn họ uống hết, tiếp theo nhiều đồ uống như thế, bọn họ nhất định cũng sẽ uống.
Hạ độc vào đồ ăn chi bằng bỏ vào đồ uống!
Bởi vì bọn họ chắc chắn sẽ uống rượu.
Cho dù có ai đó không muốn uống, nhưng sẽ có tình huống Tông chủ và người khác kêu mọi người cùng cạn ly, bọn họ không uống không được.